Diêm Phù Luận Tội - Chapter 2

Diêm Phù Luận Tội - Chapter 2



Sau hôm ấy tôi nghỉ có vài bữa rồi lại tiếp tục công việc. Nỗi đau thể xác không đánh bại nổi sự thèm khát kiếm tiền trong tôi. Con người ta khi đã qua một lần đau đớn thì như hoá chai sạn vậy ! Tôi trở nên bạo dạn hơn bao giờ hết..Đang trang điểm chờ tới lượt thì Kim chạy vô tìm :
- Nay có khách muốn qua đêm..chị đi hông?

Tay phủi phấn má hồng tôi đáp :

- Giá sao?

- Giá khỏi lo. Là khách quen của con Hà. Mọi lần đủ người em chẳng gọi chị làm gì. Bữa nay có thêm thằng nữa nên.. Mà mấy con trong quán bỏ trang điểm nhìn gớm chết.! Có đồng ý thì báo. Còn không em đi kiếm chỗ khác..

- Chị..

- Chị còn mắc cỡ gì. Phá thai rồi còn giữ gìn hả? Đi mai là có tiền gửi về quê..

Ngưng tay thoa phấn tôi nhìn mình trong gương.. Kim nói đúng! Tôi như vầy rồi còn gìn giữ gì nữa..
Hít thở thật sâu tôi gật đầu :

- Để chị đi ! Mà lần sau bỏ thói nói vậy nghen. Như thế chúng nó biết chị sao mần ăn nổi.

- Biết rồi! Tối khi nào đi em kêu.

Kim nói rồi ngúng nguẩy đóng cửa cái rầm . Tính nết nó thế chứ cũng tốt.. Tôi chợt nghĩ tới chị Ngát, nếu như không có chuyện đó thì chị cũng tốt với tôi mà. Đàn bà khi ghen tuông thật đáng sợ! Tôi không giận không trách chị chỉ tội tội chị lấy phải ông chồng có tính trai gái không phải tôi thì cũng có thể là người khác! Liệu chị có chạy theo mãi giữ ổng hay không? nếu ở quê là tôi lấy chồng có con không biết chừng ! Còn ở đây tôi nào mơ tới ..

Tối đến tôi chọn cho mình chiếc váy giản dị màu be tới điểm hẹn. Đó là một nhà hàng hải sản. Tô ngạc nhiên hỏi Kim :

- Đi vô đây sao?

Kim cười hết cỡ :

- Chị đúng là lần đầu có khác. Đã nói là khách quen của con Hà. Toàn bọn giàu thôi! Làm gì thì làm phải ăn uống chứ hihi .. Lẹ lên đi vô phòng số 01 mấy ổng đang đợi rồi đó!

Kim ấn đầu tôi rồi xuống taxi đi trước. Loay hoay thế nào tôi lại đi sau cùng ,vội chạy theo đến chật chân nữa khiến tôi chẳng thể nhanh hơn được. Bỗng phía trước có người đàn ông hình như anh ta có cuộc gọi đến nên vội lấy điện thoại thật nhanh để nghe , thế nào mà cả chiếc ví trong túi cũng rớt ra ngoài theo..
Tôi kêu lớn :

- Anh gì ơi rớt đồ rồi! Rớt ví nè!

Anh ta không nghe thấy tôi gọi. Cố lết chân chật tôi nhặt chiếc ví lên hướng về phía anh ta đứng rồi từ từ lại gần. Tôi đưa chiếc ví lên :

- Đồ của anh rớt..tôi gọi hoài không thấy anh thưa.

Anh ta tắt điện thoại, tròn mắt :

- Của tôi á?

- Tôi thấy anh rớt khi đi vô đây nghe điện thoại.

Nghe tôi nói vậy, anh ta cuống cuồng tìm lại trong túi quần của mình giây lát rồi nhẹ giọng :

- À..cảm ơn cô! Là của tôi..may quá.! Cảm ơn cô nhiều nha!

- Không có gì..

Tôi còn chưa nói hết thì Kim từ đâu chạy lại hớt hoảng kéo tôi xềnh xệch :

- Làm gì mà chậm dữ vậy chị. Theo em lẹ lên!

- Chị bị chật chân..

- Trời đất! Rồi có sao không? Buổi đầu mà xui dữ. Lát cố nín đau không là hỏng việc đấy!

- Chị biết rồi!

Tôi nhăn nhó đi theo Kim vô phòng số 01 ,chẳng bận tâm tới cái anh chàng rớt ví kia nữa.

Vô phòng mà tôi choáng ngập với đồ ăn. Đúng là dân giàu nên ăn uống cũng khác nhà quê tụi tôi. Kim đưa tôi ngồi kế môt chỗ chống, có vẻ còn một người nữa chưa tới. Tôi vừa mới đặt giỏ xách xuống có tiếng gọi ồm ồm :

- Em đó qua đây với anh!. Nay anh muốn đổi người..

Con Hà gần đó liếc tôi nhưng vẫn tỏ ngọt nhạt :

- Sao lại đổi vậy anh?

Ông ta tầm trung trung tuổi lấy ra vài tờ 500 đưa cho nó :

- Có bạn anh tới..Em đẹp lại khéo như vầy nên cưng chịu khó một bữa nha!

Con Hà õng ẹo cầm tiền đứng dậy, nó đi ra chỗ tôi :

- Mày qua bển tiếp ảnh giùm tao .

Tôi chẳng nói gì, lẳng lặng qua ghế bên kia. Cùng lúc cửa phòng bật mở ,khách của người đàn ông trung tuổi đã tới. Ông ta vội đứng dậy :

- Chúng tôi đợi anh mãi! Nào ngồi đi ! Hà mau rót rượu cho anh Lập.

- Cảm ơn ông! Để tôi tự nhiên! Mà cứ nghĩ chỉ có chúng ta thôi chứ..lại thêm mấy cô này nữa hả?

- À..có gì đâu! Mấy cổ ngồi hầu rượu cho chúng ta thôi.! Đừng bận tâm việc đó..nào nâng ly mừng cho sự hợp tác của chúng ta !

Tôi giật mình khi nhận ra người tên Lập kia tôi đã gặp hồi nãy. Có lẽ anh ta cũng nhận ra tôi nhưng cả tôi và anh ta lại tỏ ra chưa biết nhau bao giờ. Đôi lúc chạm ánh mắt anh ta là tôi vội quay đi. Cứ như thế cho tới khuya , 5 cặp đôi chia tay mỗi ngã rẽ khác nhau. Tôi qua đêm cùng người đàn ông trung tuổi tại một khách sạn và chính thức tôi bán thân từ hôm đó..

Hôm sau, tôi bắt xe về quán. Mới bước xuống cả lũ đã nhao nhao :

- Boa nhiều không mày?

Tôi lạnh giọng :

- Giống tụi mày thôi !

- Giống thế nào được. Con Hà lần nào gặp lão là về mua toàn đồ hiệu.

Tôi cau có :

- Con Hà khác tao khác.!

Cả đám không nói thêm câu gì nữa. Con Hà nguýt rõ dài rồi cũng bỏ đi vô trong. Tôi mệt mỏi đi về phòng nằm ngủ tới chiều..

Thời gian cũng lại trôi đi, lu bu việc khách khứa nên tôi cũng chẳng để ý là bao lâu nữa. Có lẽ vài tháng rồi kể từ sau lần ấy. Nghĩ tới tôi mới nhớ đến " ngày đó " của mình. Như có tật thì giật mình tôi lại vội vã thử que.. Đọc kết quả mặt tôi không còn giọt máu. Tôi đã rất cẩn thận tại sao lại có thai được? Chắc là sai thôi! Tôi liên tiếp thử thêm ,lần nào cũng thế ! hai vạch đỏ chót.
Thất thần tôi qua chỗ Kim :

- Kim có trỏng không? Chị có chuyện.. Kim ơi!

Kim ngáp ngắn ngáp dài ra mở cửa :

- Có gì mai nói đi! Khuya rồi chị.

Tôi đẩy Kim rồi đi vô trong thì thầm :

- Chị..chị..lại dính ..

Kim la lên :

- Cái gì..? Chị nói dính..

- Ừ..chị ..chắc có rồi. Mấy que liền không sai được.

- Trời đất ơi! Sao mắn vậy chứ? Chị không dùng bảo vệ à?

Tôi ngồi phịch xuống chán nản :

- Chị có..nhưng không hiểu sao .. Thôi mai đưa chị đi..

Kim bấu vai tôi mà gắt :

- Chị có biết nhiều lần phá thai sẽ hại tới sức khoẻ không hả mà sao không cẩn thận gì hết zậy? Nhỡ mai mốt không thể sinh con thì làm sao?

- Chị..

- Hay để đẻ..chị em mình cùng nuôi!

Tôi cuống cuồng :

- Thân mình lo không nổi sao lo cho con. Rồi còn mặt nào mà về quê. Ba mẹ giết chị mất..!Với lại bỏ một hai lần không sao đâu. Đợi thêm chút thời gian nữa rồi tính việc khác.

Tôi nói rồi về phòng của mình. Cả đêm tôi ngồi thu lu một góc..nhắm mắt mà chẳng tài nào chợp mắt chỉ mong trời mau sáng.

Khi mặt trời lên cao, Kim đưa tới phòng khám sản tư lần trước. Mới sáng ra nên chỉ có mình tôi , bác sĩ nhìn ái ngại :

- Đi phá thai mà như cơm bữa thế này..mốt hại người lắm đó nhen. Có quyết định rồi mới tới đây đúng không?

Tôi cúi mặt :

- Dạ. Con quyết định rồi!

- Ừ lên giường đi cô siêu âm trước..

Tôi nằm trên giường nghe rõ tiếng thịch thịch từ máy siêu âm. Bác sĩ chăm chú vô màn hình :

- Có tim thai , 12 tuần rồi..! Lần này có ý bỏ sao lại để lớn vậy?

Tôi ngước nhìn lên :

- Con không để ý ngày nên..bác sĩ giúp con..

- Được rồi.! Nằm xuống đi.!

Sau một hồi chuẩn bị ,trước khi bắt đầu tôi còn nghe thấy bác sĩ đặt tay lên bụng tôi và nói :

- Đây là ý của mẹ con..! Âu là chưa có duyên nợ với nhau. Con đừng trách bà nha!

....

Về phòng ,đau đớn làm cho tôi kiệt sức. Nằm li bì trong phòng tới khi Kim đi mua đồ ăn mang vô. Đi cùng nó là Thanh - chủ quán con ông Bảy :

- Chị Hậu dậy ăn xíu cho mau lại sức.! Có chị Thanh nè..

Gắng ngồi lên tôi lí nhí :

- Chị Thanh..em nghỉ vài bữa là khỏe ah..

Thanh ngồi xuống cạnh tôi :

- Ừ. Ráng ăn uống vô.! Lần sau cẩn thận nha. Chứ như này về lâu dài không ổn đâu.

- Em đã rất cẩn thận mà chả hiểu sao..hic hic..

-Thôi em ăn đi.! Chị ra ngoài coi khách..

Kim bón cơm cho tôi ở lại một xíu rồi nó cũng đi ra. Vớ cái mền đắp ngang người ,tôi ngủ khi nào cũng không hay..

'" Hic hic hic -- hic hic hic""

Ai đó khóc làm tôi thức giấc.. Phần bụng vẫn còn đau, tôi ôm bụng ngó nhìn quanh phòng lắng tai nghe

" Hic hic hic..Hic hic huhuhu.."

Tiếng khóc rõ mồn một ,sợ hãi tôi la toáng :

- Ai vậy? Ai đang khóc vậy? Ai?

Không ai trả lời mà chỉ có tiếng khóc rên rỉ. Mà sao nghe như tiếng con nít khóc ? Hay là con của ai..

Đồng hồ đèn ngủ điểm 12h đêm ,tôi giật mình : " con nhà ai đêm khuya mà lại để con khóc thế chứ? Haiz.. Tôi quay vô trong tính ngủ tiếp thì đột nhiên những cái mắc áo trên dây rơi xuống. Tiếng động nhôm leng keng trong đêm vắng nghe rờn rợn. Có cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng ! Tôi với bật sáng thêm bóng tuýp nữa rồi nhắm mắt trùm mền kín đầu..

Danh Sách Chương

Nhận xét Box