Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 12

Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 12



"Nặc Nặc, cậu nhìn tớ này." Cố Tây Châu tủi thân, mở to đôi mắt đỏ hoe nhìn Tống Nghi Thu.
Cô vờ như không nghe thấy, thuận tay lật một trang tiểu thuyết trong tay, đúng lúc xem đến đoạn nam nữ chính làm chuyện đó(*) với nhau.

(*) Chuyện gì thì mn biết rùi đó =))))

Mũi tên đã lên dây, Tống Nghi Thu phấn khích nhếch khoé miệng lên, còn chưa kịp xem xong đã bị cướp mất.

Tống Nghi Thu không nói một lời tiến lên giật lấy "Cố Tây Châu!"

Sau khi lấy lại được, cô lo lắng xem tiểu thuyết có bị làm sao không.

Cố Tây Châu: "..." Càng đau lòng hơn.

"Nặc Nặc."

Cố Tây Châu tiến lên, ôm Tống Nghi Thu vào lòng, hạ giọng dỗ dành: "Sao cậu không an ủi tớ?"

Vừa dứt lời lại không cho Tống Nghi Thu cơ hội đáp lại, cậu liền hôn lấy cô liên tục.

Cố Tây Châu ngồi trên sô pha mềm mại, Tống Nghi Thu ngồi trên eo cậu, một tay đặt ở sau gáy cô, một tay nhéo nhéo da thịt mềm mại ở trên eo cô, có ý muốn đưa tay vào.

Tống Nghi Thu giật mình, lập tức đẩy Cố Tây Châu ra, lại bị cậu ôm chặt lấy, cả người nằm gọn trong lòng chàng trai ấy.

Cô nghe thấy nhịp tim của cậu, lại bất đắc dĩ thở dài, ánh mắt lại nhìn về phía quyển tiểu thuyết trong tay, chẳng lẽ nó hỏng rồi sao?

Thấy nó còn nguyên vẹn mới thở phào nhẹ nhõm.

Mà Cố Tây Châu nghe thấy tiếng Nghi Thu thở dài còn tưởng rằng cô đã tha thứ cho mình, lại mặt dày cúi người hôn lên má cô một cái nữa.

Trước khi xuyên sách, Tống Nghi Thu Chính là một người thích đọc tiểu thuyết, thậm chí có thể đạt tới cảnh giới cấp mười, sau khi xuyên sách cô vẫn rất thích đọc tiểu thuyết, mà trong nhà còn có mẹ là tiểu thuyết gia rất nổi tiếng.

Cuốn mà Tống Nghi Thu đang xem là cuốn tiểu thuyết mới xuất bản của Tư Ninh, rất khó để có được chữ kí đặc biệt của bà ấy.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt Tống Nghi Thu không khỏi lộ ra nụ cười, cô đi cửa sau đó, là mẹ ký giúp cô.

Để Cố Tây Châu không quấy rầy mình đọc tiểu thuyết, Tống Nghi Thu chỉ có thể tập trung vào cậu ấy trước.

Không còn cách nào, trước hết phải dỗ dành vị đại ca này đã.

Vì thế, Tống Nghi Thu ngoan ngoãn để mặc cho Cố Tây Châu hôn mình, không phản kháng gì.

Đợi đến khi ánh mắt cậu hiện lên vẻ thích thú, Tống Nghi Thu mới nâng mặt Cố Tây Châu lên.

"Đánh nhau với Ngô Trạch xong cũng hết giận rồi, tâm trạng rất tốt nhỉ."

Cố Tây Châu: "..." Đúng là tốt thật.

Thấy cậu không trả lời, Tống Nghi Thu cũng biết trong lòng Cố Tây Châu nghĩ gì, thế nên nụ cười càng dịu dàng hơn.

"Vui vẻ rồi thì về nhà tắm rửa đi ngủ đi, sáng mai còn đi học."

Cố Tây Châu: "..."

Danh Sách Chương

Nhận xét Box