Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 9

Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 9



Hai người ngồi xuống chưa được bao lâu đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Chị Nghi Thu, Cố Tây Châu, thật trùng hợp, chúng ta học cùng lớp nè!"

Hai người đồng thời quay đầu lại, liền nhìn thấy một chàng trai đang mỉm cười chạy về phía mình.

Đường Hạo Nam chạy đến và ngồi phía sau Tống Nghi Thu.

Gặp người quen tất nhiên khiến cô cảm thấy rất vui, vừa mới nở nụ cười thì Cố Tây Châu đã đưa tay che miệng cô lại.

Tống Nghi Thu: "..."

Cô ấy còn chưa nói, Cố Tây Châu đã rũ mi xuống, ấm ức nói: "Tớ xin lỗi, Nặc Nặc, tớ biết tớ không nên như vậy... "

Nghe đến đây, thái dương của Tống Nghi Thu lại giật giật. Thấy cậu ít nhiều cũng đã chân thành xin lỗi, nhưng mà nếu cậu ấy buông luôn bàn tay đang nắm chặt dưới bàn ra thì càng tốt.

Tống Nghi Thu: "Không sao."

Nói xong, cô ấy quay đầu hỏi Đường Hạo Nam: "Kỳ nghỉ của cậu thế nào?"

Nghe chị đại hỏi, Đường Hạo Nam lập tức mở miệng trả lời: "Chị Nghi Thu, chị không biết đâu, kỳ nghỉ em đã đi rất nhiều nơi, trời ơi, tuyệt cú mèo luôn í..."

Cậu ấy bắt đầu tự độc thoại.

Về việc Đường Hạo Nam nhận Tống Nghi Thu làm chị đại của mình, thật sự chỉ là ngẫu nhiên thôi.

Đường Hạo Nam thời trung học rất nóng tính nên nhiều người không ưa.

Một buổi chiều sau khi tan học, Đường Hạo Nam bị một đám người bao vây.

Nhìn mấy người trước mặt, Đường Hạo Nam liền thấy rất phiền, mấy người này đã bắt gặp Hạo Nam lúc cậu ta đi một mình, lúc đó một mình cậu ta chắc chắn sẽ không thể nào đánh lại họ.

Hôm nay nhẹ thì có thể trầy xước về nhà, nặng thì ngày mai người nằm trên giường bệnh chính là cậu ta.

Cậu ta thầm suy tính nhưng không thể hiện ra ngoài mặt.

Còn chưa kịp nghĩ xong, cậu ta đã thấy đám người kia lao về phía mình. Không còn thời gian để quan tâm chuyện khác nữa, cậu chỉ đành cắn răng đ.á.nh lại bọn họ, được bao nhiêu thì được!

Khi sắp không trụ được nữa, Đường Hạo Nam thấy một cô gái cầm điện thoại chạy lại, bĩnh tĩnh nói: “Đừng nhúc nhích, tôi đã báo cảnh sát rồi, họ sẽ đến đây ngay.”

Nghe thấy từ ‘cảnh sát’, nhóm người kia hoảng sợ muốn bỏ chạy, nhưng bị mấy người bạn của Tống Nghi Thu đến sau chặn lại trong con hẻm nhỏ.

Không bao lâu cảnh sát đã đến, Tống Nghi Thu đến đồn cảnh sát lập biên bản rồi đi ra, mấy chuyện sau đó cô cũng không quan tâm lắm.

Nhưng ai biết được, ngày hôm sau Đường Hạo Nam đến gặp cô và khăng khăng nhận mình là đàn em của cô, Tống Nghi Thu không còn cách nào khác đành phải chấp nhận cậu ta.

Thực ra, việc này cũng là trùng hợp thôi, bởi vì lúc đó Nghi Thu đang đi chơi bida với một nhóm bạn.

Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ. Là ai thì cũng sẽ làm vậy thôi, cô không thấy đây là chuyện gì cao cả lắm.

Cô ấy đã rất khó khăn để giấu Cố Tây Châu lẻn ra ngoài đi chơi một mình. Kết quả là vì sự việc này mà Tống Nghi Thu đã được Hiệu trưởng tuyên dương trong buổi chào cờ hôm thứ Hai, Hiệu trưởng còn cứ khen đi khen lại làm cuối cùng Cố Tây Châu cũng biết chuyện.

Đêm đó, Tống Nghi Thu đã bị Cố Tây Châu ‘nhắc nhở’ mấy lần, thậm chí cậu ấy còn hung dữ đe dọa Tống Nghi Thu, bảo cô sau này ra ngoài chơi phải ‘mang’ theo cậu ấy đi cùng.

Nhớ đến đoạn này, mọi người trong lớp cũng đã đến đủ.

Giáo viên chủ nhiệm là một người đàn ông trung niên, nhìn bề ngoài rất dễ mến và trên thực tế quả thật như vậy.

Thầy ấy đã tự giới thiệu trước, khi nghe nói cũng là họ Tống, Tống Nghi Thu liền nhăn mày.

Tiếp theo đương nhiên là màn tự giới thiệu của học sinh, bắt đầu từ hàng đầu tiên gần cửa sổ về phía sau, mọi người bắt đầu lên bục giảng giới thiệu bản thân.

Nhìn từng bạn trong lớp tiến lên giới thiệu, người thì ngại ngùng người thì sôi nổi.

Rất nhanh đã đến Tống Nghi Thu, cô thong thả bước lên bục, sau khi đứng yên liền mỉm cười.

Ánh nắng chiếu vào càng tôn lên vẻ đẹp của cô.

Da trắng nõn, tóc xõa vai, dáng người thon gầy, mặt như toả nắng.

Cô ấy nhẹ nhàng nói: “Xin chào mọi người, mình tên là Tống Nghi Thu, Tống trong Tống Ngọc, tên bắt nguồn từ một bài thơ…”

Nói xong, cô ấy quay người, viết lên bảng đen một bài thơ:

“Giang không vi hữu thụ, thiên viễn bất hợp thu." (*)

(*) 江空微有树,天远不宜秋: Sông trời chỉ có lẻ tẻ vài cây, không phù hợp với mùa thu. Câu thơ này miêu tả cảnh quan của sông trời và ánh xa xôi của mùa thu. "江空微有树" có nghĩa là "sông trời chỉ có một ít cây", ngụ ý rằng không có nhiều cây trong khu vực này. "天远不宜秋" có nghĩa là "không phù hợp cho mùa thu xa xôi", ngụ ý rằng cảnh quan này không tạo ra sự hoài niệm và lãng mạn như những gì ta mong đợi từ một cảnh quan thuở thu. Tóm lại, câu thơ này diễn tả sự thiếu vắng của cây xanh trong khu vực sông trời và ánh xa xôi không phù hợp cho cảm giác hoài niệm và lãng mạn của mùa thu.

Nói xong, cô ấy bình tĩnh bước xuống bục, dáng vẻ thanh tao của cô ấy cũng làm phấn chấn tinh thần các bạn trong lớp, họ nhao nhao vỗ tay tán thưởng.

Mà Cố Tây Châu đang ngồi xuống híp mắt lại, trên môi hiện lên một nụ cười. Chỉ là vẻ mặt lại lộ ra chút kiêu ngạo, nhìn đi, đó là Nặc Nặc của cậu ấy đó, của cậu ấy.

Khi Tống Nghi Thu quay lưng về phía ánh sáng bước tới, Cố Tây Châu sửng sốt, lúc đó, cậu thật sự cảm thấy cô chính là mỹ nhân cổ đại bước ra từ trong tranh cổ, nhẹ nhàng thướt tha, trong sáng như tuyết.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box