Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 10
Tống Nghi Thu trở về chỗ ngồi, Cố Tây Châu liền nhịn không được, lại gần cười hỏi: "Nặc Nặc, tên của cậu là ‘Giang không vi hữu thụ, thiên viễn bất hợp thu’, vậy cậu biết tên của tớ là gì không? "
"Của cậu hả?"
Tống Nghi Thu nghĩ đến nam nữ chính trong tiểu thuyết nguyên tác đặt tên Cố Tây Châu theo nội dung của một vở kịch, sau khi suy nghĩ một lúc, cô ấy thật sự biết nha.
"Tên của cậu rất giống với bài《Tây Châu Khúc》."
(*) 西洲曲: Mình sẽ để lin.k bài hát phía dưới cmt nhá.
Nói xong, Tống Nghi Thu đột nhiên nở nụ cười, đôi mắt sáng ngời.
"Gió nam hiểu lòng thiếp, thổi mộng đến Tây Châu."
(*) 海水夢悠悠, 君愁我亦愁, 南風知我意, 吹夢到西洲: Biển như mộng thăm thẳm, Chàng sầu thiếp cũng sầu, Gió nam hiểu lòng thiếp, Thổi mộng đến Tây Châu ( Nguyên tác ‘Tây Châu Khúc’ )
Nhìn khuôn mặt của Tống Nghi Thu, tim của Cố Tây Châu lại nhói lên.
Một lúc sau, cậu nắm chặt tay Tống Nghi Thu, tay đan vào tay cô, ấm áp nói:
"Ừm, chúng ta ngay cả tên cũng xứng đôi."
Tống Nghi Thu: "..."
…
Những năm cấp 3 của cả hai bắt đầu từ đây, vì sự xuất sắc và ngoại hình nổi bật của bản thân nên cả hai đều thu hút được một lượng fan không nhỏ.
Nhưng người thu hút nhiều sự chú ý nhất chính là tên mù quáng theo đuổi Tống Nghi Thu.
Ngô Trạch, một tên côn đ.ồ của Lớp 11/16, đã liên tục nghiêm túc theo đuổi Tống Nghi Thu hai tuần qua, không cần nói cũng biết lần nào cũng bị Tống Nghi Thu lạnh lùng từ chối.
Nhưng trong mắt Ngô Trạch, đó chẳng qua chỉ là trò chơi tình ái mà thôi, cô ấy chỉ đang giở trò cố tình từ chối rồi sau đó mới đồng ý để giữ giá chứ gì.
Hắn ta cũng nghe nói rằng Tống Nghi Thu và Cố Tây Châu rất thân thiết, hai người đã biết nhau từ khi còn nhỏ và có khả năng sẽ thành đôi.
Ngô Trạch nghe xong liền không thể chịu được, sau khi tan học liền vây chặn Cố Tây Châu.
Mà trùng hợp hôm đó là ngày Cố Tây Châu phải trực nhật, vì vậy cậu ấy đã bảo Tống Nghi Thu về trước.
Thực ra, Cố Tây Châu cũng biết là Ngô Trạch hai ngày này sẽ đến tìm cậu kiếm chuyện, bởi vì đàn em của cậu ta thấy Cố Tây Châu cũng sẽ cảnh cáo cậu tránh xa Nghi Thu một chút.
Vì thế, Cố Tây Châu rất phản cảm, thậm chí có lần còn nghĩ đến việc trở mặt với Ngô Trạch, nhưng để duy trì hình tượng ngoan ngoãn nghe lời trước mặt Tống Nghi Thu, cậu không còn cách nào khác ngoài nhịn xuống.
Nhưng bây giờ Ngô Trạch đã tìm tới cửa, cậu chắc chắn không thể ngồi yên.
Ngô Trạch chặn Cố Tây Châu trong một con hẻm nhỏ, đi bộ vài phút phía trước là phố ẩm thực.
Lúc này, Ngô Trạch nhìn Cố Tây Châu với vẻ khinh thường.
"Chỉ có mày thôi sao? Tao khuyên mày tốt nhất nên tránh xa Tống Nghi Thu ra!"
Nghe vậy, Cố Tây Châu nhướng mày, "Gì?"
"Tao nói mà mày không hiểu sao?! Người tao nhìn trúng không đến lượt mày cướp đâu, vì thế tao khuyên mày tốt nhất nên bỏ ý định này đi."
“Người nên nghe câu này là mày đấy.” Cố Tây Châu lạnh giọng cắt ngang, mặt lộ vẻ buồn cười nhìn mấy người trước mặt.
Lúc này, Cố Tây Châu hoàn toàn đang đứng đối diện với mấy người kia, một thân một mình, không ai giúp đỡ, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ lạnh lùng thờ ơ, thậm chí có chút khinh bỉ.
Trước mặt Tống Nghi Thu là một người người ngoan ngoãn nghe lời, bây giờ cả người tỏa ra khí chất lạnh lùng, tàn ác, làm mấy người kia suýt chút nữa không kìm được mà định bỏ chạy.
Ngô Trạch khi nhận ra đàn em của mình bị áp lực của Cố Tây Châu đe dọa mà lùi lại, trong lòng khó tránh được cảm giác tức giận.
Chỉ thấy hắn nhìn sang chửi Cố Tây CHâu: "Cố Tây Châu, mày ra vẻ cái quái gì? M.ẹ n.ó, hôm nay tao không cho mày đi bệnh viện tao sẽ theo họ của mày!"
Ai mà ngờ! Cố Tây Châu chỉ nhẹ nhàng nhướng mi, biểu cảm trở nên lạnh băng. Cậu mở cái miệng nhỏ, chậm rãi nói:
"Hét cái đếch gì mà hét, lỗ tai của tao không có vấn đề."
Nhận xét Box