Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 11
"Chị Thu, chị mau tới con hẻm nhỏ bên cạnh phố ẩm thực đi, Cố Tây Châu đang đ.á.nh nhau với người ta kìa!", Đường Hạo Nam run rẩy lấy điện thoại gọi cho Tống Nghi Thu.
Đường Hạo Nam cũng đang một mình đi mua đồ ăn ở phố ẩm thực, nhưng chưa đến đã nghe thấy tiếng đ.á.nh nhau trong con hẻm nhỏ trước mặt, với tinh thần chính nghĩa, cậu hăng hái muốn đi xem tình hình thế nào để ‘ra tay tương trợ’.
Không nhìn thì không biết, nhưng vừa nhìn đã giật mình, người kia, đó không phải là người anh em Cố Tây Châu của cậu sao!
Nhìn thấy Cố Tây Châu một mình đàn áp mấy người kia, Đường Hạo Nam cảm thấy đau thay cho bọn chúng.
Đường Hạo Nam đã từng nhìn thấy Cố Tây Châu đ.á.nh nhau rồi, dáng vẻ tàn ác đó thật sự khiến ai cũng phải hoảng sợ.
Không được, không thể báo cảnh sát, nếu không Cố Tây Châu sẽ gặp rắc rối mất, nếu phía trường học phát hiện ra có thể sẽ bị kỷ luật.
Người duy nhất ngăn cản được Cố Tây Châu chỉ có thể là Tống Nghi Thu. Mỗi ngày cậu ấy đều làm nũng bên cạnh cô.
Sau khi báo tin qua điện thoại xong, Đường Hạo Nam bất chấp xông lên quyết một trận sống ch.ế.t với bọn chúng, dù sao cũng không thể đứng nhìn anh em của mình bị đ.án.h được!
Lúc Tống Nghi Thu nhận được điện thoại, cô đang làm bài tập, khi nghe nói Cố Tây Châu đ.á.n.h nhau với người khác liền tái cả mặt, trong nháy mắt cô lập tức cầm áo khoác chạy ra ngoài. Tống Nghi Thu không lo Cố Tây Châu bị đánh vì Cố Tây Châu từng học Taekwondo, mà cô sợ chuyện đ.á.nh nhau nếu bị phát hiện sẽ gặp rắc rối.
Cô vội vã chạy đến con hẻm nhỏ đó, nhìn thấy cuộc chiến đã sớm kết thúc. Cố Tây Châu thì đang ngồi dựa lưng vào tường thở hổn hển. Trên mặt và tay đều dính m.á.u, đôi mắt đằng đằng sá.t khí nhìn đám người Ngô Trạch đang nằm lê lết đối diện.
Đường Hạo Nam dựa vào Cố Tây Châu, nhìn cậu với sự ngưỡng mộ, khâm phục. Cảnh tượng có thể nói là rất đặc sắc.
"Cố Tây Châu!" Tống Nghi Thu cau mày quát.
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, Cố Tây Châu ngẩn người ra, sau đó giống như một chú cún nhỏ hoảng loạn quay đầu nhìn Tống Nghi Thu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tống Nghi Thu chợt nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Cố Tây Châu đầy sự hoảng sợ và hoang mang.
Vài giây sau, Cố Tây Châu chống tường đứng lên, vội vàng đi đến trước mặt Tống Nghi Thu, vươn tay muốn ôm lấy cô.
Nhưng cậu nhớ ra khắp người mình toàn vết bẩn, lại chậm rãi buông tay xuống, nhẹ nhàng gọi:
"Nặc Nặc".
Tống Nghi Thu chứng kiến toàn bộ hành động của Cố Tây Châu, trong lòng lại nhói đau.
Tại sao mới không gặp một chút mà Tây Châu lại khiến bản thân trở nên thế này chứ!
Cô nắm lấy tay cậu, bĩu môi nói, "Có đau không..."
Nghe vậy, Cố Tây Châu ngẩng đầu nhìn Tống Nghi Thu, cười nói: "Không đau."
Nhận xét Box