Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 7

Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 7

“Cố Tây Châu, cậu bị điên hả?!” Tống Nghi Thu la lên rồi che đôi môi đang sưng tấy của mình vì nụ hôn vừa rồi của cậu bé.

Mà người trong cuộc Cố Tây Châu vẫn chưa hài lòng liếm môi, cười ngây ngô: "Nặc Nặc, cậu tức giận sao?"

"Vớ vẩn!"

"Vậy tớ cho cậu hôn lại tớ, được không?"

"..."

Nghe đến đây, Tống Nghi Thu thực sự hối hận đến mức đau cả đầu, Cố Tây Châu hiện tại đã không còn là cục bông nhỏ của mười một năm trước nữa rồi.

Mười một năm qua cả hai chưa từng xa cách, suốt ngày cứ dính lấy nhau, vì thân thiết nên hai nhà cũng quen biết nhau, cuối cùng trở thành bạn bè.

Về Tống Nghi Thu và Cố Tây Châu, hai gia đình luôn coi trọng việc tiến từng bước một nên đều khá thoáng về hai đứa.

Đó là lý do mà Cố Tây Châu dám to gan trực tiếp Tống Nghi Thu.

Mà lúc nãy Cố Tây Châu và Tống Nghi Thu vừa làm chuyện đó xong.

......

Tống Nghi Thu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối rồi mà cô vẫn bị cậu bé này ôm trong lòng, đầu vùi vào cổ cô.

Cố Tây Châu mười lăm tuổi đã cao hơn Tống Nghi Thu một cái đầu, dung mạo và khí chất cũng ngày càng xuất chúng hơn.

Ở trường cấp 3, danh tiếng của Cố Tây Châu đã khiến cho không ít bạn nữ yêu thầm, nhưng vị thiếu gia cao quý và thanh lịch đó chỉ quan tâm đến một người duy nhất là người yêu từ nhỏ của mình, Tống Nghi Thu.

Không phải là nói Tống Nghi Thu không tốt, đương nhiên cô ấy rất tốt, ngoại hình và gia thế của cô ấy hoàn toàn xứng đôi với Cố Tây Châu. Nhưng chính tình cảm thiên vị của Cố Tây Châu đã khiến nhiều cô gái tức giận trong lòng.

"Cố Tây Châu, buông tớ ra, tớ muốn đi ngủ."

"Ồ." Cậu không buông tay.

"Cố Tây Châu!"

"Được rồi." Cậu buông ra.

Cố Tây Châu ôm eo của Tống Nghi Thu, cùng cô ngủ trên giường, nhẹ nhàng nói: "Nặc Nặc, ngủ đi."

Tống Nghi Thu: "Cậu về đi, ngày mai bắt đầu đi học rồi đấy Cố Tây Châu, cậu có thể đừng lăn qua lăn lại nữa được không?"

"Được rồi." Cố Tây Châu tủi thân, cúi người hôn Tống Nghi Thu một cái rồi xuống giường.

Trước khi đi lại sửa lại chăn cho Tống Nghi Thu rồi mới yên tâm rời khỏi.

Đúng giờ ngày hôm sau, Tống Nghi Thu bị Tư Ninh kéo ra khỏi giường.

Tống Nghi Thu dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng nói: "Mẹ, sao hôm nay mẹ dậy sớm vậy?"

"..."

Tư Ninh nhẫn nhịn chịu đựng.

"Mẹ là mẹ của con, con gái của mẹ hôm nay đi học, người làm mẹ này phải có trách nhiệm chứ?”

Cô ấy nói tiếp: "Mau lên, Tây Châu đang đợi con ở phòng khách đó."

Nói xong, cô ấy rời khỏi phòng.

Tống Nghi Thu sửng sốt, sau đó bắt đầu thay quần áo và tắm rửa.

Ra khỏi phòng liền thấy chàng trai tuấn tú đang mỉm cười nhìn cô.

“Nặc Nặc.”

Cố Tây Châu vui vẻ chạy đến, cầm lấy áo khoác trong tay Tống Nghi Thu.

“Cậu không cần chờ tớ.”

Tống Nghi Thu nhéo nhéo mặt cậu ấy.

Cậu bé không những không chống cự mà còn dụi dụi vào tay Tống Nghi Thu với vẻ mặt ngây thơ.

"Đi ăn sáng thôi." Cố Tây Châu nói xong liền kéo Tống Nghi Thu ngồi vào bàn ăn.

Nhìn bữa sáng phong phú trên bàn, Tống Nghi Thu ngẩn người, sau đó liền thấy Tư Ninh mang tạp dề từ phòng bếp đi ra.

“Ăn đi.” Tư Ninh nói.

Tống Nghi Thu: "Là mẹ làm ạ?"

"Không phải. Tây Châu mang tới đó."

Nghe vậy, Tống Nghi Thu theo bản năng thở phào nhẹ nhõm. Cô đã nói rồi, mẹ cô sao có thể chịu khó như vậy chứ.

Tống Quân mấy ngày nay đã đi công tác, Tư Ninh vẫn luôn đặt đồ ăn ngoài về ăn.



Trường cấp 3 chia lớp dựa theo điểm số, cũng may là Tống Nghi Thu và Cố Tây Châu được xếp vào cùng một lớp.

Khi mới vào lớp, cả hai đã thu hút được rất nhiều ánh nhìn, còn có thể nghe thấy một vài lời bàn tán.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box