Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 2

Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 2



Tống Nghi Thu nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Tây Châu lên, thấy mình bị cưỡng hôn liền bóp chặt mặt cậu, mặt sắp đỏ bừng cả lên. Cố Tây Châu rên rỉ, nước mắt vừa khô lại bắt đầu trào ra ngoài.
“Nặc Nặc…ư…đau quá…”

Cố Tây Châu theo bản năng muốn đẩy Tống Nghi Thu ra, nhưng lại sợ cô ngã nên là cố gắng nhịn đau.

Nước mắt cậu rơi lã chã trên mu bàn tay mũm mĩm của Tống Nghi Thu, thấy cậu đau dữ dội, cô mới buông tay ra.

“Ai bảo cậu hôn tớ.”

Tống Nghi Thu bày ra vẻ mặt khó chịu.

“Nặc Nặc dễ thương quá, tớ không nhịn được nên mới hôn.”

Cố Tây Châu vừa lau nước mắt, vừa nói.

Nghe vậy, Tống Nghi Thu liền đứng lên, một tay chống eo, một tay chỉ vào Cố Tây Châu, hung dữ nói: “Cậu cướp đi nụ hôn đầu của tớ, cậu có tin tớ gọi ba tớ đến đánh cậu không!”

Tống Nghi Thu không bao giờ ngờ rằng nụ hôn đầu của mình lại bị một thằng nhóc mới bốn tuổi rưỡi cướp mất.

Mà cô đã ở chung với một đứa trẻ lâu như vậy, xem đi, bản tính trẻ con của Tống Nghi Thu đã được đánh thức.

Một bên Cố Tây Châu cũng đứng dậy theo, vẻ mặt ngu ngơ không hiểu: “Nụ hôn đầu là cái gì?”

“Nụ hôn đầu chính là…”

Tống Nghi Thu giải thích được một nửa thì dừng lại.

“Tớ mặc kệ, dù sao đi nữa thì cậu cũng không thể hôn người khác!”

“Nhất định, nhất định, sau này tớ chỉ hôn Nặc Nặc thôi.”, Cố Tây Châu gật đầu lia lịa.

Chút thời gian ít ỏi sau bữa trưa cứ vậy đã bị lãng phí, một lát sau, giáo viên nhà trẻ tìm đến: “Nặc Nặc, Tây Châu, chúng ta phải đi ngủ trưa rồi.”

Vừa nói xong, cô ấy liền đi tới, mỗi tay dắt một đứa đi vào phòng.

Nhưng không ngờ Cố Tây Châu lại giãy giụa, không để cô giáo dắt tay mình.

Chỉ thấy vẻ mặt búng ra sữa nghiêm túc chạy đến bên Tống Nghi Thu, nắm tay cô nói với cô giáo: “Cô không được dắt tay Tây Châu, chỉ có Nặc Nặc được dắt Tây Châu thôi.”

Sau đó thay đổi sắc mặt, khuôn mặt mềm mại đáng yêu nhìn vào Tống Nghi Thu: “Tớ chỉ cho cậu dắt tay tớ, đi ngủ thôi.”

Cô giáo: …

Tống Nghi Thu: …

Vốn tưởng mọi chuyện đã giải quyết xong, nhưng Cố Tây Châu lại mặt dày, kiên quyết muốn ngủ cùng Nặc Nặc.

Cậu ôm lấy cô bé nhỏ vào lòng không buông, nước mắt chảy đầy mặt, khóc nức nở:

“Không muốn, không muốn, em muốn ngủ cùng Nặc Nặc, hu hu hu.”

Tống Nghi Thu bị tiếng ồn làm đau đầu, thấy cô giáo luống cuống tay chân, cô liền đẩy Cố Tây Châu ra:

“Tớ không thể ngủ cùng cậu.”

Cô bé vừa mở miệng, tiếng khóc ngay lập tức dừng lại nhưng vẫn thút thít.

“Muốn… muốn ngủ cùng nhau.”

“Cậu là con trai, tớ là con gái, không thể ngủ chung!”

Cho đến khi Tống Nghi Thu ra tay, tự mình dỗ Cố Tây Châu đi ngủ, mọi chuyện mới kết thúc.

Nhìn khuôn mặt tinh xảo trước mặt, Tống Nghi Thu khẽ thở dài.

“Nuôi chồng thật khó.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box