Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 15

Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 15



Chuyện này đã lan ra khiến không ít người biết được, đa số mọi người cũng phát hiện Khổng An Hân không quấn lấy Cố Tây Châu nữa, mà lại thấy cô ta đi cùng với một chàng trai kẹo ngọt khoá dưới, chuyện này cứ thế mà lắng xuống.
Tống Nghi Thu và Cố Tây Châu cũng tạm thời thả lỏng tâm trạng và chuyên tâm vào việc học.

Xuân qua thu tới, thu qua đông lại tới, năm này qua năm khác, hai người họ cũng đã trưởng thành được mấy năm.

“Cố Tây Châu! Có phải cậu ăn dâu tây tớ mới mua hôm qua không?”

Tống Nghi Thu nhìn tủ lạnh trống không mà máu dồn lên não.

Tống Nghi Thu ngày càng xinh đẹp, đôi mắt nhẹ nhàng nhướng lên khiến lòng người tê dại, tim đập không ngừng.

Thấy không ai trả lời, đôi môi đỏ mọng của của Tống Nghi Thu khẽ nói: “Được rồi, tớ về nhà đây.”

Cô vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Tây Châu đang hoảng hốt túm lấy cô ôm vào trong ngực.

“Đừng đi mà, dâu tây là tớ ăn, lát nữa tớ sẽ đi mua đền cho cậu.”

Nghe vậy, Tống Nghi Thu quay đầu lại, thấy Cố Tây Châu đang liếc mắt lén nhìn mình, sống mũi cao cao đang cọ vào cổ cô.

Tống Nghi Thu thấy ngứa ngáy trong lòng, vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay người đàn ông ấy, đóng tủ lạnh một cái “cạch” rồi ra ngồi trên ghế sô pha.

“Mẹ tớ vừa nhắn tin, bảo tối nay chúng mình cùng tới ăn cơm.” Tống Nghi Thu chậm rãi nói.

Nghe vậy, Cố Tây Châu gật đầu, cả người ngồi sát cạnh Tống Nghi Thu, “Nặc Nặc, khi nào thì cậu mới gả cho tớ?”

“…” Tống Nghi Thu nhướng mày, “Vậy phải xem khi nào cậu đủ tuổi kết hôn. Tuổi kết hôn hợp pháp của con trai là 22 tuổi, cậu còn hai tháng nữa cơ.”

Cố Tây Châu nhỏ giọng nói: “Thật ra chúng ta có thể ra nước ngoài…”

Tống Nghi Thu mặt không biến sắc: “Tự đi đi, tớ đợi hai tháng.”

“Vâng...”

Hiện tại, hai người đều đã dọn ra khỏi nhà, mua một căn hộ ở trung tâm thành phố rồi sống chung với nhau.



Vừa về đến nhà, Tống Nghi Thu đã nhận ra sự nhiệt tình của mẹ cô.

“Nặc Nặc, mau mau đến xem cuốn tiểu thuyết vừa mới xuất bản của mẹ đi.”

“Dạ.” Dứt lời, Tống Nghi Thu đã cầm quyển tiểu thuyết lên.

Cố Tây Châu: “Dì.”

Tư Ninh ngẩng đầu nhìn Cố Tây Châu, lộ ra nụ cười, “Đến rồi à.”

“Vâng.”

Nói xong, Tư Ninh và Tống Nghi Thu cùng ra sô pha ngồi, Cố Tây Châu rất tự giác đi vào bếp.

Vừa đeo tạp dề lên, cậu đã thấy Tống Quân bận rộng trong bếp một hồi rồi, sau khi cậu chào một tiếng liền chạy lại giúp đỡ.

“Ông Cố hôm qua đã tới tìm ta, nói xem xem, lão già này nhất định đã lén lút luyện cờ rồi đúng không.” Tống Quân cười ha hả nói.

Ông Cố chính là ba của Cố Tây Châu.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box