Chinh Phục Con Trai Nhân Vật Chính - Chapter 13
Tống Nghi Thu giải xong đề cuối cùng, đặt bút xuống dụi dụi mắt.
Trước mặt lại đột nhiên xuất hiện một cái cốc, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Tây Châu bất đắc dĩ nhìn cô: "Nặc Nặc, cậu uống nước nóng đi."
"Cám ơn." Tống Nghi Thu khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng ngời nhìn Cố Tây Châu.
Cố Tây Châu thấy vậy thở dài, vờ nắm tay cô gái mà cậu yêu.
"Thầy Tống cũng hay thật, thế mà lại dựa vào thành tích để xếp bạn cùng bàn."
Nghe vậy, Tống Nghi Thu càng vui vẻ hơn.
Bây giờ họ đã lên lớp 11 rồi, năm lớp 10 có thể nói là tràn đầy sức sống, đủ loại cặp đôi gà bông xuất hiện, khi đó dựa theo thành tích có thể lựa chọn chỗ ngồi theo ý thích.
Cũng vì vậy mà để cho không ít cặp đôi trẻ tìm được sơ hở.
Nhưng vẫn bị thầy Tống - chủ nhiệm lớp 11 phát hiện. Sau khi phân khoa xong, Tống Nghi Thu và Cố Tây Châu cũng rất có duyên, tiếp tục đi theo thầy Tống.
Mà lúc này, thầy Tống cũng động lòng, loại bỏ phương thức xếp hạng ngàn năm không đổi, đột ngột chọn hình thức một điểm cao ngồi cùng một điểm thấp.
Đương nhiên, Cố Tây Châu và Tống Nghi Thu đã bị tách ra.
Hai người đều là học sinh có thành tích xuất sắc trong lớp, đương nhiên không thể ngồi cùng nhau.
Lần này, Cố Tây Châu ngồi cùng một học sinh nữ vừa chuyển đến.
Vì lý do này, Cố Tây Châu đã đến chỗ thầy Tống xin đổi bạn cùng bàn khác. Nhưng không có ai phù hợp cả nên thầy Tống không đồng ý.
Không có cách nào khác, Cố Tây Châu chỉ có thể nhịn đến khi tan học, đợi sau khi về đến nhà sẽ lại ôm lấy Tống Nghi Thu khóc lóc kể lể.
Nghĩ đến đây, Tống Nghi Thu hiếm khi chủ động lại dùng ngón út gãi gãi tay Cố Tây Châu, thành tâm tỏ vẻ an ủi.
Cảm nhận được lòng bàn tay mình nhúc nhích, Cố Tây Châu ngẩn ra, sau đó nhếch môi cười cười.
Chỉ là hai người ngồi cùng với nhau chưa được bao lâu, đã bị một giọng nói cắt ngang.
"Cố Tây Châu, hai người các cậu đang nói chuyện gì vậy, tớ có thể tham gia với không?"
Nghe thấy âm thanh quen thuộc, sắc mặt Cố Tây Châu trầm xuống, cậu không muốn nói chuyện với người đó.
Ngược lại, Tống Thu Nghi lại hào phóng trả lời: "Không có nói chuyện gì hết."
“...” Được chưa, mất cả hứng nói.
Người đến không ai khác chính là Khổng An Hân, bạn cùng bàn mới của Cố Tây Châu.
Nhìn Khổng An Hân đang chớp mắt trước mặt, Tống Nghi Thu lại cảm thấy đau đầu. Vào ngày đầu tiên Khổng An Hân chuyển tới, cô ta đã chú ý đến Cố Tây Châu, hơn nữa còn kiên quyết theo đuổi bằng được cậu, về phần cố chấp có lẽ còn hơn cả Ngô Trạch.
Sau vụ đ.á.n.h nhau hồi lớp 10, Ngô Trạch không có gan theo đuổi Tống Nghi Thu nữa. Mà Khổng An Hân này lại là một cô gái, nếu Cố Tây Châu ra tay với một cô gái, Tống Nghi Thu nhất định sẽ không thể chịu được.
Cố Tây Châu luôn trực tiếp từ chối sự theo đuổi của Khổng An Hân, mặc dù các bạn học bên cạnh đều nói cho Khổng An Hân biết Cố Tây Châu thích Tống Nghi Thu và hai người họ đã bên nhau rồi.
Nhưng Khổng An Hân lại lắc đầu và khinh thường nói: "Thế thì sao chứ, yêu nhau thì cũng có thể chia tay, kết hôn cũng có thể ly hôn, sao mình không thể theo đuổi được?"
Bạn học dùng đủ mọi cách nhưng cũng khuyên không nổi, lại còn bị cô ta làm cho tức gần c.h.ế.t, một thời gian sau cũng không có mấy người đến nhắc nhở cô ta nữa.
Bây giờ Khổng An Hân lại nở nụ cười ngọt ngào ( thảo mai ), khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô ta như được chiếu sáng.
"Cố Tây Châu, trưa nay cậu có muốn ăn cơm cùng tớ không?"
Nhận xét Box