Chapter 88: Hoàn toàn văn
Thời còn học cấp 3 ở Lan Giang, Ngô Mạn Giai là một trong những học sinh ưu tú của trường. Nhưng sau khi xảy ra sự việc đó, thiếu nữ 17 tuổi không thể đối mặt với thực tại, bất đắc dĩ đành phải bỏ học.
Nhưng mấy năm nay ở Lăng Thành, cô vẫn luôn tiết kiệm mua rất nhiều sách về xuất bản và biên tập về tự học ở nhà.
Thiếu nữ Ngô Mạn Giai vẫn luôn ôm ước mơ trở thành một biên tập viên trong nhà xuất bản.
Lần đầu thi vào Khoa Biên tập của Đại học C, Ngô Mạn Giai thi trượt.
Sau khi tra kết quả, cô thừ người ngồi trước máy tính, hai bả vai trĩu nặng, cả người uể oải vô cùng.
Ngây người một lát, cô gập máy tính đi ra ban công hóng gió.
Bầu trời tối đen như mực, chỉ chừa lại một mảnh trăng non treo trên ngọn cây. Ngô Mạn Giai lấy điện thoại, mở khung chat Wechat với mẹ, chần chừ rất lâu mới gõ một tin nhắn gửi đi: [Mẹ ơi, con thi trượt rồi.]
Cô ngập ngừng vài giây cuối cùng mới ấn gửi đi.
Lúc này, hai cánh tay đột nhiên vòng qua vòng eo tinh tế của cô từ phía sau, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
“Tiết trời trở lạnh rồi”. Giọng nói trầm thấp cuốn hút vang lên bên tai, vừa thân mật vừa cưng chiều, “Sao em lại ở đây hóng gió, nhỡ cảm lạnh thì sao”.
Hai má Ngô Mạn Giai đỏ lên, cúi đầu nhìn hai bàn tay to lớn rắn rỏi đang ôm chặt vòng eo cô, tư thế chiếm hữu tuyệt đối.
Cô cẩn thận đặt tay mình lên mu bàn tay người đàn ông, do dự hai giây mới nhỏ giọng nói: “… Vừa rồi… em đã tra kết quả. Hoài Viễn… em thi trượt rồi”.
Giọng nói của cô gái nhẹ nhàng, cẩn thận, từng câu từng chữ không giấu nổi sự buồn bã mất mát.
Hướng Hoài Viễn nghiêng đầu hôn lên vành tai đã đỏ như da mặt cô, bình tĩnh nói: “Không đỗ thì không đỗ, thắng thua là chuyện thường mà”.
Ngô Mạn Giai quay đầu lại, đôi mắt trong sáng nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Hướng Hoài Viễn, vừa hoang dại vừa chính trực.
Chính khuôn mặt này đã đem đến cho cô sự an tâm.
Ngô Mạn Giai hơi chu miệng, nói nhỏ: “Nhưng mà… đã chuẩn bị mấy tháng trời mà vẫn thi trượt, em cảm thấy hơi buồn”.
“Em đã bỏ học vài năm, ôn lại kiến thức không phải chỉ ngày một ngày hai là được”. Hướng Hoài Viễn nắm cằm cô nhẹ lắc hai bên, nhìn cô chăm chú, “Nếu em vẫn kiên quyết muốn thi thì lại chuẩn bị thêm một năm nữa, năm sau thi lại”.
Ngô Mạn Giai chớp mắt, nghiêm túc cân nhắc ý kiến của anh.
Lát sau, cô bị những vấn đề khác làm rối tinh rối mù, lại nói: “Nhưng mà công việc ở nhà bếp bận lắm, lần này em lại xin nghỉ lâu như thế, lãnh đạo đồng ý cho em nghỉ đã tốt lắm rồi. Em không thể xin nghỉ tiếp một năm nữa”.
Bóng đêm mông lung, đôi mắt trong(xomtruyen.net) trẻo của cô gái phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, dịu dàng lại đáng yêu.
Hướng Hoài Viễn hôn lên mái tóc cô, nói: “Em hãy thôi việc ở nhà giam đi, anh sẽ nói với hậu cần bên đó”.
“Thôi việc?”. Ngô Mạn Giai kinh ngạc trợn tròn mắt, vội vàng lắc đầu, “Không được, lúc trước em vất vả lắm mới xin được công việc đó, thôi việc thì tiếc lắm”.
Hơn nữa…
Tình hình của cô lúc này không dễ tìm một công việc khác.
Ngô Mạn Giai cúi đầu, khẽ cắn môi thầm nghĩ. Cho dù Hướng Hoài Viễn có đối tốt với cô thế nào chăng nữa, nhưng anh quá mức xuất sắc, vĩnh viễn khiến cô cảm thấy tự ti khi đối diện với anh.
Ngô Mạn Giai không nói ra những lời đó, nhưng cô không nói không có nghĩa Hướng Hoài Viễn không hiểu tâm tư của cô.
Hướng Hoài Viễn: “Công việc đó vừa vất vả lại mệt nhọc. Mạn Giai, anh là một người đàn ông, không lý nào lại để người mình yêu chịu khổ”.
Ngô Mạn Giai vẫn lắc đầu không muốn.
Hướng Hoài Viễn biết cô bé ngốc này ngày thường mềm mại ngoan ngoãn nhưng bên trong lại rất quật cường, không dễ gì thay đổi được suy nghĩ của cô. Anh tiếp tục nhẫn nại, dỗ dành cô: “Em thôi việc ở nhà giam, một năm tới chuyên tâm ôn tập, thi đỗ thì đi học, nếu không thì đỗ thì em muốn thi lại cũng được, nếu quay về nhà giam làm việc cũng được, anh sẽ giúp em”.
Ngô Mạn Giai nhíu mi, mấp máy môi vài lần, cuối cùng cũng lấy hết can đảm ngước mắt nhìn anh.
Cô nói: “Nhưng… em không muốn mọi chuyện đều ỷ lại vào anh”.
Hướng Hoài Viễn: “Anh là người yêu của em, vì sao em lại không thể ỷ lại vào anh?”.
Không hiểu vì lúng túng hay cảm động mà khuôn mặt trắng nõn của Ngô Mạn Giai còn đỏ hơn vài phần. Cô nhìn khuôn mặt anh tuấn dịu dàng của Hướng Hoài Viễn, cố gắng nói tròn vành rõ chữ từng câu: “Em biết anh không để ý, anh rất tốt với em, mọi chuyện đều suy nghĩ cho em. Nhưng em không thể trở thành gánh nặng của anh”.
“Em muốn thi đại học, muốn chữa trị vết thương trên mặt đều là vì anh”. Ngô Mạn Giai vô cùng bình tĩnh, dáng vẻ nghiêm túc xưa nay chưa từng có, “Anh là động lực trong cuộc sống mù mịt của em, là tia sáng của em. Em muốn trở thành một người tốt hơn, muốn trưởng thành, muốn đứng bên cạnh, không muốn để anh phải mất mặt. Anh hiểu không?”.
Cô vừa dứt lời, không gian lâm vào yên tĩnh,
Ánh mắt Hướng Hoài Viễn nặng trĩu tâm sự, chăm chú nhìn Ngô Mạn Giai, trước sau vẫn không lên tiếng.
Rất lâu sau, Ngô Mạn Giai ngượng ngùng vì bị anh nhìn quá lâu đành lúng túng quay đi, giọng nói càng nhỏ hơn: “… Xin lỗi, vừa rồi em hơi kích động…”.
Cô chưa nói xong thì đã bị anh chặn lời.
Hướng Hoài Viễn nói: “Ngô Mạn Giai, em nghe rõ đây. Em chưa bao giờ là gánh nặng của anh, cũng chưa từng khiến anh mất mặt”.
Ngô Mạn Giai bỗng ngẩn người.
Hướng Hoài Viễn: “Trong lòng anh, em là cô gái mạnh mẽ tốt đẹp nhất thế giới, gặp được em là điều may mắn nhất cuộc đời anh”.
Anh nói rất bình thản, sắc mặt nghiêm túc, từng câu từng chữ khiến khuôn mặt và đáy mắt của Ngô Mạn Giai cùng chuyển đỏ.
Cô duỗi tay ôm eo anh, vùi đầu vào ngực anh, một lúc lâu sau mới nói: “Hướng Hoài Viễn, cảm ơn anh”.
Hướng Hoài Viễn hôn lên tóc cô: “Cảm ơn vì điều gì?”.
Ngô Mạn Giai nghẹn ngào: “Cảm ơn anh đã tặng cho em một tình yêu trong sáng không tì vết”.
…
2 năm sau, nhà ăn của trường Đại học C, thành phố Ngân Hà.
“Dì ơi, cháu muốn một phần sườn hấp, cảm ơn dì”.
“Có ngay”. Dì phục vụ trong nhà ăn tươi cười, cầm muỗng múc mấy miếng thịt lớn cho cô gái trẻ tuổi, “Xong rồi, suất ăn của cháu đây”.
Cô gái trẻ cầm thẻ ăn của trường quẹt vào đầu cảm ứng, tiếng “Tít” vang lên.
Trả tiền xong, cô gái cẩn thận nhận đồ ăn, sau đó đến chỗ cửa sổ tìm một vị trí yên tĩnh ngồi ăn cơm.
Đột nhiên, một giọng nói phía sau vang lên: “Phiền cô lấy một phần giống vậy nữa”.
Nghe thấy giọng nói này, bước chân cô gái lập tức dừng lại.
Rất nhiều bạn học xung quanh đều bị người đó thu hút, lặng lẽ quan sát phía bên này.
Cô gái trẻ tuổi quay đầu lại bỗng thấy bên cạnh là một người mặc đồng phục cảnh sát, đầu đội mũ, khuôn mặt dưới vành mũ anh tuấn xuất chúng.
“…”.
Dì phục vụ sửng sốt nhận ra đây là vị cảnh sát được nhà trường mời đến tọa đàm về an toàn hôm nay, vội vàng cười nói: “Có ngay, đồng chí cảnh sát chờ một lát nhé!”.
Dì phục vụ nhanh tay làm một phần ăn đưa qua cửa sổ.
Lúc này, một vị lãnh đạo nhà trường ôm chiếc bụng phệ đuổi theo sau, nói: “Ấy ấy, cảnh sát Hướng, các anh ăn cơm ở phòng riêng trên tầng 3 cơ. Hiệu trưởng và các đồng nghiệp khác của anh đã lên đó rồi, còn mình anh thôi”. Nói xong, thầy Hiệu phó chỉ trỏ mấy đường, nói: “Đi nào đi nào, thang máy ở bên này”.
Người cảnh sát đẹp trai kia vẫn cười lịch sự, nói: “Cảm ơn, tôi đã nói với đồng nghiệp rồi, hôm nay tôi không ăn trưa cùng họ”.
Thầy Hiệu phó nhíu mày, biểu cảm cực kỳ hoang mang: “Hả? Vậy anh…”.
Cảnh sát nói: “Trùng hợp bạn gái tôi cũng đang học ở đây, tôi ăn với cô ấy”.
Thầy Hiệu phó: “…”.
Người cảnh sát nói xong liền bê phần cơm sườn của mình lên, ánh mắt nhìn sang thiếu nữ trẻ tuổi ngây ngốc bên cạnh: “Sao thế, bạn trai tới thăm em mà còn tiếc bữa cơm sao?”.
Thầy Hiệu phó sợ ngây người, nhìn theo tầm mắt của Hướng Hoài Viễn. Đối tượng mà Hướng Hoài Viễn nói chuyện là một cô gái chừng hai mươi mấy tuổi, mái tóc đen dài thẳng tắp rủ trên vai, khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo, chỉ là má trái hình như từng bị thương, có thể thấy vết thương lờ mờ, nhưng không quá ảnh hưởng đến khuôn mặt.
Ngô Mạn Giai đỏ mặt tới tận mang tai. Cô vô cùng xấu hổ, nhanh chóng quẹt thẻ thanh toán cho Hướng Hoài Viễn, sau đó quay sang cười miễn cưỡng với thầy Hiệu phó: “Em chào thầy”.
“Chào…”. Thầy Hiệu phó vẫn chưa khỏi kinh ngạc, “Chào em”.
Trước mắt bao người, Ngô Mạn Giai hận nỗi không thể biến mất ngay tại chỗ. Cô nhỏ giọng nói với Hướng Hoài Viễn: “Đi thôi, ở đây nhiều người quá, chúng ta đến gần cửa sổ đi”.
(xomtruyen.net)Hai phút sau, người đàn ông mặc cảnh phục vui vẻ ngồi xuống đối diện cô gái.
Mỗi người đều có một phần cơm sườn.
Ngô Mạn Giai trừng mắt: “Sao anh bỏ lại HIệu trưởng và đồng nghiệp mà chạy đến đây tìm em?”.
“Anh đến tìm vợ anh ăn cơm”. Hướng Hoài Viễn nhướng mày hỏi, “Chẳng lẽ không được”.
Mặt Ngô Mạn Giai nóng như lửa: “… Không phải không được, nhưng mà anh… đột nhiên đến đây, lại còn mặc cảnh phục, hình như hơi khoa trương?”.
Hướng Hoài Viễn đáp: “Không khoa trương không được”.
Ngô Mạn Giai: “?”.
“Em tính xem, từ khi em đi học đã nhận được bao nhiêu bức thư tình”. Hướng Hoài Viễn xụ mặt, hờ hững cắn một miếng sườn, “Nếu còn không tuyên bố chủ quyền, anh sợ khó mà giữ được địa vị của mình”.
Ngô Mạn Giai: “…”.
Ngô Mạn Giai hết nói nổi, cô muốn nói lại nhưng di động trong túi đột nhiên đổ chuông. Cô nhìn tên hiển thị trên màn hình, vội vàng nghe máy, vui vẻ nói: “Cẩm Thư, có chuyện gì thế?”.
Giọng nói của Hàn Cẩm Thư vang lên trong điện thoại, tiếng cười khanh khách không giấu được sự vui vẻ: “Không có gì, chỉ là cậu phẫu thuật cũng được một thời gian rồi, mình nhắc cậu tuần sau nhớ đến tái khám”.
“Mình nhớ rồi”. Ngô Mạn Giai trả lời.
Nói chuyện với cô bạn thân dăm ba câu, Ngô Mạn Giai cúp điện thoại, sự chú ý quay lại với người cảnh sát trước mặt.
Ngô Mạn Giai vừa thấy buồn cười vừa thấy ngọt ngào như mật, nói: “Đồng chí Hướng Hoài Viễn, anh là cảnh sát nhân dân, có thể đừng hẹp hòi ghen bừa được không? Em nhận được nhiều thư tình nhưng đều trả lại hết mà”.
“Chẳng thế thì sao”. Hướng Hoài Viễn lạnh mặt gắp một miếng sườn vào bát của cô, “Em dám giữ lại một bức thử xem”.
Ngô Mạn Giai cúi đầu mỉm cười, im lặng không nói gì.
Một lúc sau, Hướng Hoài Viễn đột nhiên nói: “Anh đã xin nghỉ phép kết hôn với cấp trên rồi, tuần sau sẽ được phê duyệt. Em xem hôm nào thích hợp, chúng mình đi đăng ký”.
Ngô Mạn Giai ậm ừ: “Vội thế ạ, em nghĩ đợi em tốt nghiệp, tìm được công việc…”.
“Không đợi”. Hướng Hoài Viễn dứt khoát phủ quyết ý kiến của cô, “Con của đồng nghiệp anh đã biết gọi anh là chú rồi, anh không thể tụt hậu được”.
…
[Ngoại truyện Du Thấm & Từ Mạc Hành]
Gần đây, cuộc sống của bạn nhỏ Du Thừa Thừa có chút thay đổi. Cậu bé phát hiện, bên cạnh mẹ có thêm một chút rất đẹp trai.
Chú ấy cực kỳ đẹp trai, làn da rất trắng, rạng rỡ như ánh mặt trời, cười lên dường như có thể hòa tan băng tuyết lạnh giá.
Lần đầu gặp mặt, mẹ dịu dàng ôm cậu bé, nói: “Quả Cam ngoan, chào “chú Từ” đi”.
Quả Cam từ nhỏ đã ngoan ngoãn nghe lời, cậu bé chưa từng cãi lời mẹ. Vì vậy, Quả Cam lập tức cười tít mắt, ngọt ngào gọi: “Con chào chú Từ”.
Chú Từ rất hiền lành, chú xoa đầu cậu bé, khom người tủm tỉm nói: “Chào Quả Cam nha. Chú là Từ Mạc Hành, lần đầu gặp mặt, sau này nhờ cháu giúp đỡ nhiều nhé”.
Chú Từ nói xong còn đưa một bàn tay ra, Quả Cam chớp mắt, cảm thấy chú Từ không chỉ đẹp trai còn rất lịch sự, cậu bé cũng sinh ra hảo cảm, không hề nghĩ ngợi vươn tay ra bắt tay với chú Từ.
Chú Từ nói: “Bạn Du Thừa Thừa, về sau chúng ta là bạn nhé?”.
Quả Cam gật đầu dứt khoát: “Vâng!”.
Khi ấy, cậu bé mới ba tuổi không hiểu sự xuất hiện của chú đẹp trai ấy có ý gì. Cậu bé chỉ nghĩ đơn thuần có thêm một người bạn vừa đẹp trai vừa tốt bụng, nhất định phải đến nhà trẻ khoe mới được.
Nhưng thời gian trôi đi, Du Thừa Thừa phát hiện tần suất gặp chú Từ ngày càng nhiều, từ một tuần chỉ một hai lần thành một tuần gặp ba đến năm lần.
Có khi cuối tuần mẹ và chú Từ sẽ đưa cậu đến công viên giải trí chơi ngựa gỗ, ăn kem dâu tây khổng lồ.
Có khi chú Từ sẽ đến nhà cậu bé, mang rất nhiều quà cho mẹ, còn cả đồ ăn, thứ gì cũng có.
Cậu bé cũng phát hiện, ánh mắt của mẹ nhìn chú Từ cũng tù ngượng ngùng xấu hổ những ngày đầu dần trở nên tình cảm dịu dàng.
Chuyện này vẫn tiếp diễn đến một buổi chiều hai tháng sau đó.
Hôm nay, ánh mặt trời ấm áp, trời xanh mây trắng.
Mẹ đang tưới hoa trên ban công, Du Thừa Thừa chơi Lego bên cạnh. Bỗng nhiên, mẹ đặt vòi tưới cây xuống, duỗi tay ôm cậu bé vào lòng, xoa đầu hỏi bé: “Quả Cam, con có thích chú Từ không?”.
Quả Cảm suy nghĩ rất nghiêm túc, gật đầu trả lời: “Thích ạ, chú Từ vừa đẹp trai lại đối với con rất tốt, lần nào cũng mua cho con rất nhiều quà, phòng của con sắp không chứa được nữa rồi”.
Mẹ lại hỏi bé: “Vậy nếu sau này Quả Cam phải sống cùng với chú Từ thì Quả Cam có đồng ý không?”.
Quả Cam im lặng vài giây, hai mắt tròn xoe, cực kỳ vui mừng: “Đương nhiên đồng ý ạ! Chú Từ sẽ kể cho con rất nhiều chuyện, dạy con làm rất nhiều trò chơi trí tuệ, ở cùng với chú Từ nhất định sẽ rất thú vị!”.
Nghe con trai trả lời, mẹ bé cúi đầu hôn chụt lên má cậu, dịu dàng nói: “Quả Cam thích chú Từ thì tốt rồi”.
Du Thừa Thừa nép mình trong lòng mẹ, ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Mẹ bé đang rủ mắt như đang suy tư gì đó, dường như vẫn rất lo lắng.
Cậu bé hơi chau mày, nâng bàn tay nhỏ chạm vào mặt mẹ, quan tâm hỏi: “Mẹ ơi, mẹ sao thế? Mẹ không vui ạ?”.
“Không sao”. Mẹ lại hôn lên má cậu bé, cười rộ lên, “Có Quả Cam thì mẹ lúc nào cũng vui vẻ”.
Ngày hôm sau, mẹ tìm một bộ quần áo chú Từ tặng cho bé mặc, sau đó lái xe đưa bé đến nhà bà ngoại.
Thế nhưng, điều khiến Du Thừa Thừa bất ngờ là hôm nay không chỉ có bé và mẹ đến nhà bà ngoại mà còn có cả chú Từ.
Đến nhà bà ngoại, mẹ bé lấy chìa khóa ra mở cửa.
Ông bà ngoại thấy bé liền tươi cười như hoa, sau đó lại thấy chú Từ đi phía sau, sắc mặt đã thay đổi ngay lập tức.
“Cháu chào bác trai, bác gái”. Chú Từ vẫn lễ phép chào hỏi ông bà ngoại, “Cháu xin lỗi vì hôm nay đến làm phiền hai bác. Cháu có lời muốn nói, nếu hai bác không hoan nghênh thì cháu nói xong sẽ đi ngay”.
Bà ngoại lạnh lùng, trầm ngâm một lúc lâu mới nghiêng người tránh sang một bên, nói: “Vào đi”.
Khoảnh khắc đó, Du Thừa Thừa cảm nhận được bàn tay mẹ nắm tay mình siết chặt hơn vài phần, bàn tay mẹ cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Du Thừa Thừa không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bé không hiểu, chú Từ tốt như vậy, vì sao ông bà ngoại lại không chào đón chú Từ chứ.
Bé cũng không hiểu, ông bà ngoại tốt như vậy, vì sao lại không thích chú Từ.
Hàng loạt câu hỏi nảy sinh trong đầu bé. Du Thừa Thừa ăn kẹo chú Từ mua cho mình, đi theo mẹ vào nhà ông bà ngoại.
Cậu vừa vào nhà thì nghe thấy bà ngoại quay đầu dặn dò người giúp việc: “Chị Tôn, chị đưa Quả Cam lên tầng chơi đi”.
“Vâng, thưa bà chủ”.
Sau đó, bé theo bà Tôn đi lên tầng hai chơi.
Phòng đồ chơi được ông bà ngoại làm riêng cho bé, bên trong chất đầy đồ chơi, ngoài ra còn có một chiếc tủ trong suốt dùng để trưng bày những món đồ Transformers mà bé tự lắp ghép.
Du Thừa Thừa chơi một lát, quay đầu chợt phát hiện bà Tôn đã ngủ gật trên sô pha.(xomtruyen.net) Bé chớp mắt, nhân cơ hội này chuồn khỏi phòng, rón rén ra lan can tầng hai nhìn xuống bên dưới.
Lúc này chỉ có bốn người ngồi trên sô pha trong phòng khách. Có mẹ, có chú Từ, còn có ông bà ngoại.
Bà ngoại nhìn chú Từ, lúc lên tiếng, thái độ quả thật không hề thân thiện chút nào.
Bà ngoại nói: “Cậu Từ này, thành thật mà nói, nếu bây giờ Thấm Thấm chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi, tôi và bố con bé sẽ không phản đối cậu và con bé yêu nhau. Nhưng giờ nó đã ba mươi, đã qua cái tuổi có thể yêu đương bất chấp kết quả, thứ mà con bé cần không phải tình yêu ngọt ngào nữa”.
Chú Từ bình tĩnh gật đầu: “Cháu hiểu ạ”.
Bà ngoại tiếp tục: “Cậu hẳn đã rõ hoàn cảnh của Thấm Thấm, gặp phải cặn bã nên đã có một hôn nhân thất bại, còn có một đứa con. Tôi và bố con bé cũng không phải người cổ hủ, sau này con bé cứ như vậy cũng không sao. Nhưng nếu nó muốn bước chân vào hôn nhân lần nữa thì không thể không quan tâm”.
Chú Từ vẫn gật đầu: “Vâng, bác gái nói phải”.
“Phụ nữ ở tuổi này nếu muốn kết hôn phải tìm những người có trách nhiệm, biết chăm lo gia đình, có thể lo lắng cho tương lai của nó”. Nói tới đây, bà ngoại thở dài, “Cậu Từ, cậu mới 24 tuổi, tiền đồ rộng mở, sự nghiệp thênh thang, chẳng lẽ cậu sẽ bằng lòng lập gia đình sớm vì con bé hay sao?”.
Chú Từ nhìn về phía bà ngoại: “Vì sao bác lại khẳng định cháu không muốn ạ”.
Chú Từ nói xong, Du Thừa Thưa thấy cả bà ngoại và ông ngoại đều kinh ngạc.
Chú Từ xưa nay vẫn luôn ôn hòa dịu dàng bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc. Chú nói: “Bác trai, bác gái, hai bác là bố mẹ của Thấm Thấm, cháu hiểu hai bác lo lắng cho Thấm Thấm. Nhưng cháu cũng mong hai bác có thể nghe những lời thật tâm của cháu”.
“Cháu thật lòng thích Thấm Thấm, cũng thật lòng hy vọng có thể ở bên cô ấy quãng đời con lại, có thể cùng cô ấy đem đến cho Quả Cam một gia đình hạnh phúc”. Chú Từ nói,(xomtruyen.net) “Đó không phải là cảm giác mới mẻ nhất thời”.
Bà ngoại cười khổ, “Chàng trai, cậu còn quá trẻ, cho dù cậu thật lòng thích Thấm Thấm thì bố mẹ và người nhà cậu có đồng ý để cậu cưới một người phụ nữ đã 30 tuổi đã ly dị còn có con riêng không?”.
Chú Từ nói: “Khi cháu quen biết Thấm Thấm thì cô ấy đã chia tay với bố của Quả Cam. “Phụ nữ đã 30 tuổi đã ly dị còn có con riêng” mà bác nói trong mắt cháu chính là độc tập tự tin, quả cảm quyết đoán, đáng yêu dịu dàng, hơn nữa còn có một mặt hài hước giống trẻ con, ưu điểm nhiều vô cùng”.
Ông bà ngoại: “…”.
Chú Từ lại nói: “Nếu hai bác vẫn nghi ngờ, cháu cũng có thành ý của cháu”.
Ông bà ngoại nhìn nhau, cả hai đều không hiểu chuyện gì.
Ngay cả mẹ hình như cũng không hiểu chú Từ nói vậy có ý gì.
Chú Từ lấy ra một tập tài liệu rất dày trong túi đưa cho bà ngoại.
Bà ngoại khó hiểu nhận lấy.
Chú Từ nói: “Đây là kiểm kê tất cả tài sản mà cháu sở hữu. Chỉ cần hai bác đồng ý cho cháu và Thấm Thấm kết hôn, cháu bằng lòng sang tên chín bất động sản ở Ngân Hà cho Quả Cam ngay trước khi kết hôn, ngoài ra sẽ chuyển 50% cổ phần công ty nhiếp ảnh cho Thấm Thấm”.
Ông bà ngoại sợ ngây người: “…”.
Phản ứng của mẹ cũng không khác ông bà ngoại là bao, mẹ trừng mắt mắng: “Từ Mạc Hành, anh làm gì thế, anh điên rồi ư?”.
Chú Từ bình tĩnh nhìn thằng bà ngoại, nói: “Bác gái, bác đã tin thành ý của cháu chưa ạ?”.
“…”. Thấy rõ bà ngoại đã bị chú Từ thuyết phục. Bà im lặng chừng năm phút mới nói: “Dù, dù chúng tôi có đồng ý cho hai đứa kết hôn, nhưng Quả Cam thì sao. Quả Cam chưa chắc sẽ chấp nhận cậu…”.
Bất ngờ bị điểm danh, bạn nhỏ Du Thừa Thừa lập tức vểnh tai lên nghe.
Cậu vội vàng hô to: “Con đồng ý con đồng ý!”.
Tất cả mọi người: “…???”.
Tiếp theo, cậu bé chạy hổn hển xuống cầu thang, vui vẻ nói: “Bà ơi, ông ơi, con rất thích chú Từ, con đồng ý mẹ và chú Từ ở bên nhau!”.
Du Thấm bật cười, duỗi tay ôm bé con vào lòng, vuốt ve hai má con trai, “Bà bảo con chơi trên tầng mà, sao lại không ngoan nghe lén người lớn nói chuyện thế?”.
“Mẹ nói gì thế”. Quả Cam hất cằm, hiên ngang nói, “Con và chú Từ là bạn bè! Bạn bè gặp nạn, đương nhiên con phải ra tay trợ giúp!”.
Du Thấm dở khóc dở cười, “Thế à, thì ra Quả Cam nhà ta rất có nghĩa khí nha”.
“Đương nhiên ạ”. Quả Cam vùi đầu vào lòng mẹ, vài giây sau lại nói vô cùng nghiêm túc: “Quan trọng nhất là con yêu mẹ, con muốn mẹ được hạnh phúc”.
Nghe thấy giọng nói non nớt của đứa trẻ, tất cả đều ngây người.
Một lát sau, khóe mắt Du Thấm đã ngậm nước, cô ôm chặt Thừa Thừa, nói: “Cảm ơn con”.
Từ Mạc Hành cũng xoa đầu Du Thừa Thừa, nói: “Quả Cam, sau này chú Từ và mẹ sẽ cùng yêu con”.
Du Thừa Thừa chớp mắt nhìn Từ Mạc Hành, lắc đầu nói: “Không cần đâu ạ, có mẹ yêu con là đủ rồi, chú Từ chỉ cần yêu mẹ là được”.
Từ Mạc Hành cười, “Con và mẹ con đều là bảo bối của chú”.
– HOÀN TOÀN VĂN –
Nhận xét Box