Chapter 87: Trở về thời trung học (cuối)

Chapter 87: Trở về thời trung học (cuối)

Sau tiết học thứ 3, hộp bánh bao của Lý Kỳ đã được Hàn Cẩm Thư trả nguyên vẹn về cho chủ cũ.

Trả đồ xong, Hàn Cẩm Thư vốn định cho Lý Kỳ Wechat của mình nhưng nhìn biểu cảm uể oải có phần mất mát của cậu ta, cô cũng bỏ luôn ý nghĩ này.

Mặc dù cô không thích Lê Độ, thậm chí đã có suy nghĩ muốn chia tay với cậu, nhưng hiện giờ cô vẫn đang là bạn gái của Lê Độ.

Bắt cá hai tay, một chân đạp hai thuyền là chuyện rất thiếu đạo đức. Hàn Cẩm Thư không thể làm ra chuyện thiếu đạo đức như thế được.

Chuông báo hết tiết học thứ 5 đã vang lên, báo hiệu đã đến giờ ăn trưa.

Ngô Mạn Giai buông bút và bài tập, rủ Hàn Cẩm Thư đến nhà ăn. Cô bạn vui vẻ nói: “Đi thôi Hàn Cẩm Thư, hôm nay tớ đã nhìn lén thực đơn nhà ăn rồi, có nạm bò hầm đấy! Món nạm bò hầm của trường mình ngon lắm, cậu nhất định phải thử”.

“Cậu đi đi, tớ không đi với cậu được”. Hàn Cẩm Thư từ chối sự nhiệt tình rủ rê của cô bạn cùng bàn.

Ngô Mạn Giai nhíu mi khó hiểu: “Hả? Cậu không đến nhà ăn à?”.

Hàn Cẩm Thư nói: “Tớ ăn cùng với Lê Độ”.

Ngô Mạn Giai: “…”.

Cô bạn cùng bàn nghe xong liền ngẩn ngơ, tiếp đó là kinh ngạc, đôi mắt mở to, cố gắng kiềm chế giọng nói của mình: “Trời ơi, Hàn Cẩm Thư, đừng nói là cậu và Lê Độ bắt đầu yêu đương đấy nhé?”.

Hàn Cẩm Thư cảm thấy phản ứng của cô bạn rất khó hiểu bèn hỏi lại: “Tớ không thể yêu Lê Độ được à?”.

“Không phải…”. Ngô Mạn Giai vội vàng xua tay, im lặng vài giây mới ậm ừ nhỏ giọng nói, “Tớ chỉ cảm thấy thành tích của Lê Độ dù tốt nhưng tính tình quái gở, bình thường cũng rất nghiêm túc, không giống kiểu sẽ yêu sớm”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư rất muốn nói với Ngô Mạn Giai đây chỉ là ảo giác của cô bạn mà thôi.

Cái người tưởng chừng nghiêm túc quái gở đó trong chỗ tối bôi kem bơ lên người cô, tham lam liếm hết chỗ này đến chỗ khác, lúc đó rõ ràng không gì cuồng nhiệt bằng tên đó đâu.

Nhưng mà, cô bạn cùng bàn của cô vừa hiền lành vừa đáng yêu, không nên vấy bẩn sự thuần khiết của cô ấy thì hơn.

Vài giây sau, Hàn Cẩm Thư bỏ qua sự bất ngờ lẫn hoảng hốt của Ngô Mạn Giai, cô đứng dậy chậm rãi đi đến cuối lớp.

“Lê Độ”. Cô mỉm cười ngọt ngào, mềm mại gọi cậu một tiếng.

Nghe thấy Hàn Cẩm Thư gọi, Lê Độ không nhìn lên mà chỉ đưa một bài thi cho cô.

Hàn Cẩm Thư chớp mắt ngây thơ, hỏi: “Đây là cái gì?”.

“Bài thi của em”. Lê Độ nói, “Em quên lấy lại sau tiết Vật lý”.

Hàn Cẩm Thư nhận lại bài thi, cúi đầu nhìn lập tức ngây người.

Tờ đề vốn trắng tinh không một chữ nào giờ đã chi chít chữ, trình bày rất sạch sẽ. Một đề đều được đánh dấu cách làm, kiến thức quan trọng, ngoài ra còn có lưu ý những chỗ bẫy trong đề.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, nội tâm Hàn Cẩm Thư chợt dâng lên cảm giác khác lạ. Cô rủ mắt, ngón tay vô thức cuộn chặt bài thi trong tay,

Cô muốn nói: Ai cần anh viết mấy thứ này.

Muốn nói cô vốn là học sinh học ở trường trung học nổi tiếng ở thành phố, mấy đề này chỉ là cô lười viết thôi chứ không phải không biết làm, căn bản không cần anh làm chuyện thừa thãi.

Muốn nói ai cần anh xen vào chuyện của người khác.

Nhưng mà, tất cả những suy nghĩ đó đều không thể thốt thành lời. Một lúc lâu sau, Hàn Cẩm Thư mới lúng túng nói ba chữ: “Cảm ơn anh”.

Lê Độ thong thả đóng sách lại, giọng điệu bình thản, “Có gì phải cảm ơn”.

Nói xong, cậu quay người rời khỏi lớp học.

Hàn Cẩm Thư vội vàng cất tờ đề về chỗ ngồi của mình, sau đó đuổi theo Lê Độ. Đi sau lưng cậu, cô thấp thỏm đưa ra đề nghị: “Lê Độ… hay là trưa nay em mời anh ăn cơm nhé?”.

Lê Độ nghe thấy chợt dừng bước, ánh mắt khẽ lay động nhìn sang khuôn mặt ửng đỏ của thiếu nữ. Cậu khẽ nhíu mày, hỏi: “Vì sao lại mời anh ăn cơm?”.

“Bởi vì anh làm đề giúp em”. Hàn Cẩm Thư buột miệng nói, “Mặc dù mấy đề đó rất dễ đối với anh nhưng mà anh viết tỉ mỉ như vậy cũng mất nhiều thời gian”.

Lê Độ nhìn cô chăm chú, bình tĩnh nói: “Làm đề giúp bạn gái là chuyện rất bình thường”.

Hàn Cẩm Thư bị anh nhìn đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Bạn gái mời bạn trai ăn cơm cũng là chuyện bình thường mà”.

Nghe thấy cô nói, khóe miệng Lê Độ cong lên rất nhẹ, có thể thấy cậu rất vui vẻ.

Không hiểu vì sao, thấy nụ cười của cậu, tâm tình của Hàn Cẩm Thư cũng tốt hơn rất nhiều, vô thức mỉm cười với Lê Độ.

Đúng lúc này, có mấy học sinh các lớp khác của khóa 12 đang đi tới.

Hàn Cẩm Thư phản ứng nhanh, nhân lúc các bạn học chuẩn bị đi qua, cô phồng má hít một hơi thật sâu, sau đó vội vàng đưa tay phải ra nắm tay trái của Lê Độ.

Lê Độ lập tức ngẩn người.

Cảm xúc đột ngột truyền đến lòng bàn tay, nhỏ nhắn tinh tế, mềm mại như bông.

Cô nắm chặt tay cậu, móng tay thậm chí còn cào lên vết chai mỏng trong lòng bàn tay cậu.

Ánh mắt Lệ Độ bỗng trầm xuống, tất cả giác quan đột nhiên bị kích thích cực độ.

Mùi hương ngọt ngào như trái cây mùa hạ, hương cam tươi mát nhè nhẹ len lỏi vào hơi thở của Lê Độ.

Hàn Cẩm Thư thân mật sát lại gần cậu, mềm giọng nói: “Anh có muốn ăn gì không?”.

Khoảng cách giữa hai người không đến 10 centimet. Sự thân mật như vậy đã khiến Hàn Cẩm Thư đạt được mong muốn thu hút sự chú ý của các bạn học. Bọn hò thì thầm bàn tán cực kỳ sôi nổi.

“ĐM, nhìn kìa! Lê Độ cả cô em nóng bỏng mới chuyển đến kìa!”.

“Sao bọn họ đi sát thế…”.

“Mày mù à! Sát đã là gì, còn nắm tay kìa thấy không!”.

“Đừng nói là hai người đó đang yêu nhau nhé?”.

“Suỵt suỵt, đừng nói lung tung. Tao không biết Hàn Cẩm Thư thế nào nhưng tuyệt đối đừng có chọc vào Lê Độ, sợ chết khiếp!”.

“Gần đây nhà trường rất nghiêm khắc về chuyện yêu sớm, hai người này cũng bạo quá nhỉ…”.



Nghe tiếng rì rầm xung quanh, Hàn Cẩm Thư cực kỳ vừa lòng.

Cô đảm bảo đám học sinh này sẽ phao tin cô và Lê Độ tay trong tay cho toàn trường biết, sẽ nhanh thôi.

Nhưng mà nắm tay hình như vẫn chưa đủ bạo lắm.

Hay là hôn một cái nhỉ?

Hàn Cẩm Thư cực kỳ do dự nên hay không nên hôn một cái.

Nhưng mà, ngay khi cô vẫn đang đắn đo thì Lê Độ đã rụt tay lại.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư ngạc nhiên nhìn cậu, vẻ mặt cực kỳ khó hiểu.

“Đừng tiếp xúc với anh trước mặt người khác”. Lê Độ dùng âm lượng chỉ cô mới nghe thấy.

Hàn Cẩm Thư đoán được nguyên nhân.

Không cần nghĩ cũng biết học sinh “hạnh kiểm loại ưu” này đang sợ chuyện yêu sớm với cô sẽ ảnh hưởng không tốt.

Hàn Cẩm Thư cũng hiểu cho suy nghĩ của cậu, nhưng không hiểu sao cô vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

Hàn Cẩm Thư hờ hững nhún vai: “Ồ, em biết rồi”.

Thế nhưng, điều Hàn Cẩm Thư không ngờ tới là ngay sau đó Lê Độ lại nói: “Như vậy sẽ làm anh rất khó chịu”.

Hàn Cẩm Thư: “…?”.

Điều này thì Hàn Cẩm Thư thật sự không hiểu: “Khó chịu cái gì? Khó chịu chỗ nào?”.

“Toàn thân”.

Lê Độ nói rất nhỏ, ngữ khí cũng vô cùng trầm tĩnh: “Thư tình, đừng lúc nào cũng dụ dỗ anh như thế. Em không thể tưởng tượng được anh nhịn không chạm vào em sẽ đau đớn thế nào đâu”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.



Trường Trung học số 1 Lan Giang nằm ở khu thành cổ, dân cư xung quanh đông đúc, cổng trường cũng có rất nhiều cửa tiệm ăn uống và quầy hàng rong.

Từ khi đến đây học, mỗi ngày Hàn Cẩm Thư đều cùng Ngô Mạn Giai đến nhà ăn của trường ăn cơm, xưa nay chưa từng ăn vặt ở cổng trường.

Cô không biết những quán ăn này bán gì, quán nào ngon, chỉ từng nghe Ngô Mạn Giai nói có quán “A La” khá ngon.

Hàn Cẩm Thư và Lê Độ dạo một vòng khu (xomtruyen.net) gần cổng trường mới tìm được tiệm ăn nhỏ đó.

“Đây rồi, đây là chỗ mà Ngô Mạn Giai nói”. Hàn Cẩm Thư vui vẻ chỉ tay vào một cửa hàng, quay đầu nhìn Lê Độ, “Anh ăn chỗ này chưa?”.

Lê Độ lắc đầu.

“Thế mình thử nhé”. Nói xong, cô nhanh nhẹn kéo cậu vào cửa tiệm.

Món tủ của quán là hoành thánh với thịt băm, Hàn Cẩm Thư chẳng tốn mấy thời gian để gọi món.

Cô nghịch hai chiếc đũa có phần nhàm chán, đột nhiên nhớ tới gì đó liền thuận miệng hỏi người đối diện: “Đúng rồi Lê Độ, vì sao anh lại gọi em là “Thư tình” vậy?”.

Lê Độ nhìn cô chăm chú, chậm rãi trả lời: “Bởi vì… em rất giống một bức thư tình”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Cô không hiểu phép so sánh kỳ quặc của cậu, bật cười lớn, cảm thấy vô cùng buồn cười: “Một người sao lại giống một bức thư tình được?”.

Trái ngược với sự hài hước của cô, Lê Độ vẫn bình lặng không gợn sóng như cũ.

Lê Độ nói: “Lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã chắc chắn em là một bức thư tình thế giới này viết cho anh”.

Câu nói của cậu nếu phiên dịch ra tiếng người thì chính là thấy cô đẹp nên yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên đúng không? Vậy mà còn nói vòng vo lãng mạn thư tình này nọ.

Hàn Cẩm Thư vốn muốn trêu chọc Lê Độ mấy câu hưng lại thấy ánh mắt của cậu khi nói chuyện rất nghiêm túc, thậm chí còn có phần cố chấp cực đoan. Dáng vẻ ấy khiến Hàn Cẩm Thư bỗng sinh ra cảm giác thấp thỏm sợ hãi.

Cô đành phải dịu giọng nói, thu lại vẻ mặt tươi cười thích thú: “Được rồi, anh bảo giống thì là giống”.

Sau đó, hai người không ai nói gì nữa.

Hàn Cẩm Thư không biết làm gì liền loay hoay đọc các món trong thực đơn. Bỗng nhiên, giọng nói ấy lại vang lên.

Cậu nói: “Ở cạnh anh có phải thấy rất nhàm chán không?”.

Hàn Cẩm Thư sửng sốt, ánh mắt lại chuyển sang khuôn mặt Lê Độ.

Người bạn trai hờ của cô đang bình tĩnh đợi câu trả lời của cô.

Hàn Cẩm Thư ngẫm nghĩ, nói: “Một chút”.

Mấy thằng bạn đểu của cô đứa nào cũng mồm năm miệng mười, nói đôi ba câu đã chọc người ta cười ngất, bầu không khí cũng vui vẻ sinh động khiến đám nữ sinh cười ha hả không ngừng.

Cô thật sự chưa từng tiếp xúc với nam sinh ít nói như Lê Độ.

Nhận được đáp án của cô, Lê Độ không nói chuyện nữa.

Im lặng một lúc lâu, cậu mới nhẹ giọng nói: “Xin lỗi”.

Hàn Cẩm Thư: “… Xin lỗi chuyện gì?”.

Lê Độ: “Anh không quá thích nói chuyện, nhưng anh sẽ cố gắng tìm hiểu những chuyện khiến em thú vị để nói chuyện với em”.

Hàn Cẩm Thư cười khan, “Đừng đừng, không cần đâu, anh cứ làm chính mình là được, không cần thay đổi gì vì em đâu”.

Tuyệt đối đừng nhé… làm như hai người sẽ bên nhau lâu dài vậy.



Sau khi ăn cơm trưa với Lê Độ, Hàn Cẩm Thư héo hon của buổi chiều đến tận tiết tự học buổi tối, cô luôn cảm thấy toàn thân khó chịu.

Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến lúc tan học.

Về đến nhà, việc đầu tiên cô làm là gọi điện cho cô bạn là hoa khôi.

“Chị đẹp mấy hôm nay thích gọi điện thoại thế”. Phía bên kia truyền đến âm thanh nhức óc. Không biết hoa khôi đang ở quán bar nào, gân cổ rống vào trong điện thoại: “Ở vùng quê chán quá cuồng à? Cả ngày cứ gọi điện cho tôi vậy”.

“Việc gấp lắm, đợi lát nữa nhảy tiếp”. Hàn Cẩm Thư vô cùng hoang mang, nói thẳng: “Tìm chỗ nào yên tĩnh nghe điện thoại đi, tôi có việc muốn hỏi cậu”.

Con gái cưng nhà họ Hàn vừa xinh đẹp, gia thế lại tốt, chính là nhân vật chính trong bang phái nổi loạn của thành phố Ngân Hà. Vì thế hoa khôi kia nhanh chóng ra bên ngoài quán bar, xoa hai bên cánh tay trần trụi, nói: “Hiện giờ tôi đang phơi gió phơi sương đây, hy vọng có thể nói trong 5 phút”.

Hàn Cẩm Thư đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn chia tay”.

Hoa khôi: “…? Nè chị em, cậu không sao đấy chứ, vừa mới cưa được trai đẹp mà đã ngấy rồi à?”.

Hàn Cẩm Thư: “Không phải ngấy”.

Hoa khôi hít một hơi thật sau, hỏi: “Chẳng lẽ trai đẹp kia cái đó không được hả?”.

“… Mới có hai ngày, tôi làm sao biết được hay không được!”. Hàn Cẩm Thư vò đầu thành cái ổ gà, “Tôi nghĩ… hay là chia tay cậu ta, tìm một nam sinh khác cũng được”.

Hoa khôi: “Nguyên nhân chia tay là gì?”.

“Tôi chỉ cảm thấy…”. Hàn Cẩm Thư lúng túng nói, “Hình như cậu ta rất nghiêm túc? Tôi lợi dụng cậu ta như vậy có hơi quá đáng thì phải?”.

Hoa khôi cười ha hả, nói: “Có gì mà quá đáng, được người đẹp theo đuổi, còn bên nhau một thời gian, rõ ràng là cậu ta có lợi mà. Cậu áy náy mới buồn cười đó!”.

Sau khi cúp máy, nội tâm Hàn Cẩm Thư vẫn rối như tơ vò.

Cô ném điện thoại sang một bên, tắt đèn, bò vào ổ chăn cuộn mình như con nhộng.

Lăn qua lăn lại, cuối cùng thành trắng đêm không ngủ.

Cho đến khi vầng dương ló rạng phía chân trời thì Hàn Cẩm Thư với hai quầng thâm mắt mới mơ màng thiếp đi.



Đêm qua mất ngủ nên hôm nay Hàn Cẩm Thư chẳng có tâm trạng học tập, chẳng nghe nổi chữ nào vào đầu. Cô đánh một giấc ngủ ngon trong lớp học, chẳng mấy chốc đã hết bốn tiết học.

Cả buổi sáng, cô không có tinh thần cũng không rảnh đi tìm người bạn trai mới quen của mình.

Cho đến giờ nghỉ của tiết thứ 4.

Hàn Cẩm Thư đang ngủ thì bị tiếng gọi hoảng hốt của Ngô Mạn Giai đánh thức.

“Hàn Cẩm Thư, Hàn Cẩm Thư mau dậy đi!”. Cô bạn cùng bàn vô cùng nôn nóng, “Nhanh lên, đừng ngủ nữa!”.

“Làm sao thế…”. Hai mí mắt Hàn Cẩm Thư nặng trĩu, uể oải nói, “Tớ buồn ngủ lắm”.

Ngô Mạn Giai nắm chặt tay, vẻ mặt bất lực: “Ngủ ngủ ngủ, còn ngủ gì nữa! Bạn trai của cậu sắp bị cướp mất rồi!”.

“Cái quái gì…”.

Hàn Cẩm Thư vẫn còn mê man, vén tóc nói: “Bạn trai tớ?”.

Ngô Mạn Giai không còn gì để nói đành đưa tay vành hai mí mắt của Hàn Cẩm Thư, ép cô nhìn ra hành lang phía sau.

“Hoa khôi của lớp 12-2 đến tỏ tình với Lê Độ!”. Ngô Mạn Giai nghiến răng bất bình, “Lê Độ là bạn trai của cậu mà, mau đi công khai chủ quyền đi”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Cơn buồn ngủ đã biến mất không tung tích.

Ngoài hành lang, Lê Độ đứng đối diện với một nữ sinh chân dài. Từ chỗ của Hàn Cẩm Thư, cô có thể nhìn thấy mái tóc đen thẳng suôn dài của cô gái, làn da trắng nõn, ngũ quan hài hòa và gương mặt ngượng ngùng e lệ.

Còn Lê Độ chỉ là bóng dáng thấp thoáng lạnh lùng như mọi khi.

Cô gái mở miệng, giọng nói vừa dịu dàng vừa mềm mại: “Lê Độ, nghe cô Trần nói, tiến độ lớp của mình nhanh hơn lớp cậu một chút. Đây là đề cương đề thi thử, mình đã sắp xếp lại rồi, tặng cho cậu”.

Nói xong, nữ sinh lấy ra một cuốn sổ tay hồng nhạt đưa cho Lê Độ.

Lê Độ: “Tôi không cần”.

“Cậu cầm đi, mặc dù cậu xếp hạng nhất toàn trường nhưng môn Hóa là sở trường của mình”. Nữ sinh tươi cười, giọng điệu còn có ý làm nũng.

“Mình không biết, đồ đã tặng cho cậu rồi thì là của cậu. Dù cậu nói thế nào thì mình cũng không cầm về đâu”.

Lê Độ nghe thấy, im lặng vài giây đành đưa tay nhận cuốn sổ tay đó.

Ngô Mạn Giai sắp bẻ gãy cả chiếc bút trong tay, chửi thề: “Nhận rồi hả? Đồ cặn bã!”.

Nhìn thấy Lê Độ nhận cuốn sổ, Hàn Cẩm Thư nheo mắt đầy vẻ nguy hiểm. Cô còn nghĩ cậu sẽ không nhận, nào ngờ…

Cô thật sự, thật sự… rất khó chịu.

Mấy hôm trước còn nói với cô bao lời âu yếm thân mật, chẳng lẽ tất cả đều là lừa gạt cô hay sao?

Máu nóng dồn lên não, thiếu nữ nổi loạn tức muốn ứa máu, đứng bật dậy đi về phía hai người lén lút kia.

Thế nhưng, ngay khi cô vừa sải bước giận dữ đến sau lưng Lê Độ, muốn hung hăng mắng chửi một trận đã đời thì Lê Độ đã thẳng tay ném cuốn sổ tay kia vào thùng rác bên cạnh.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Thiếu nữ tỏ tình: “…”.

Quần chúng vây xem náo nhiệt: “…”.

Thiếu nữ tỏ tình trơ mắt nhìn tâm huyết của mình nằm trong thùng rác, tức giận đỏ mắt, giậm chân hờn dỗi: “Làm gì thế! Đại cương đề này mình sửa mất ba tiếng đấy!”.

Lê Độ cực kỳ bình tĩnh đáp lời: “Cậu nhất quyết muốn đưa, tôi đành phải vứt”.

Thiếu nữ: “…”.

Thiếu nữ cực kỳ ấm ức, nước mắt lã chã, nức nở nói: “Lê Độ, cậu thật quá đáng. Mình chỉ thích cậu, muốn làm bạn gái cậu thôi…”.

“Tôi đã có bạn gái”. Lê Độ ngắt lời.

Mọi người: ?!

Thiếu nữ giật mình không tin, buồn bực nói: “Dù cậu không thích mình thì cũng đừng lừa mình chứ?”.

“Tôi không lừa cậu”. Lê Độ lạnh nhạt nói, “Hàn Cẩm Thư chính là bạn gái của tôi”.



Hàn Cẩm Thư ngàn lần không ngờ được, mục tiêu “cả trường biết cô yêu sớm” cuối cùng cũng thành hiện thực nhờ sự giúp đỡ của cậu bạn trai hờ.

Nhẹ nhàng, nhanh chóng, chỉ vài giây với chỉ đúng một câu.

9 giờ tối, kết thúc tiết tự học, học sinh khối 12 lần lượt rời trường về nhà.

Trong phòng đồ dùng thể dục, không gian tối om chỉ còn lại chút ánh sáng nương theo ánh đèn của sân thể dục.

Hàn Cẩm Thư ngồi trên bàn, làn váy lay động che khuất đôi chân dài. Lê Độ chống tay hai bên sườn cô, ép cô vào không gian chỉ thuộc về cậu.

Ngón tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, “Hôm nay xông đến hùng hổ như vậy, em định đánh nhau à?”.

Hàn Cẩm Thư trừng mắt lườm cậu: “Anh biết em đến nên mới ném cuốn sổ đi đúng không?”.

Lê Độ: “Không phải”.

Hàn Cẩm Thư khó chịu hầm hừ hai tiếng.

Lê Độ: “Nữ sinh đó bắt đầu theo đuổi anh từ học kỳ hai của lớp 11, nhưng hôm nay là lần đầu anh nói chuyện với cô ta”.

Hàn Cẩm Thư bất mãn: “Nếu trước kia đã không để ý đến cô ta rồi thì sao hôm nay lại ra ngoài nói chuyện làm gì?”.

Lê Độ nhìn biểu cảm giận dỗi đáng yêu của cô, ánh mắt càng thêm dịu dàng, nói: “Vì muốn công khai chủ quyền của em với anh”.

Hàn Cẩm Thư không hiểu, lặp lại: “… Chủ quyền của em với anh?”.

Lê Độ “Ừm” một tiếng, nói: “Anh là của em”.

Hàn Cẩm Thư nghe xong chợt đỏ mặt, cảm giác vui sướng dần bén rễ trong lòng.

Nhưng cô không muốn tha cho cậu dễ dàng như vậy.

Cô nheo mắt, nói: “Anh còn chạm vào cuốn sổ của nữ sinh đó”.

Lê Độ cực kỳ bình tĩnh, trả lời: “Nếu em để ý thì anh có thể cắt bỏ ngón tay sờ vào cuốn sổ”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

“Không cần không cần”. Hàn Cẩm Thư sợ hết hồn, hoảng hốt xua tay. Không hiểu vì sao, cô có dự cảm Lê Độ thật sự có thể dám chặt ngón tay vì chuyện này.

Hàn Cẩm Thư: “Em chỉ nói vậy thôi, lát nữa anh rửa tay khử trùng là được”.

Không gian yên tĩnh giây láy.

Lê Độ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ trong lòng mình, cúi đầu sát gần cô, giọng nói trầm khàn quyến rũ: “Thư tình, em đang ghen đúng không?”.

Hàn Cẩm Thư kinh ngạc, đỏ mặt lắp bắp phản bác: “Em chỉ nhớ anh từng nói hai người yêu nhau thì thể xác và tinh thần chỉ thuộc về nhau”.

Lê Độ quay lưng về phía ánh sáng, Hàn Cẩm Thư không nhìn thấy nét mặt của cậu.

Khoảng cách rất gần, cô ngửi được mùi bạc hà mát lạnh trên người cậu. Trước kia cô không để ý, thì ra hương vị thoang thoảng như vậy lại rất dễ dịu.

Bầu không khí lúc này khiến thân thể và tâm trí có phần dao động, cô nhớ đến cảm giác hôn môi mới Lê Độ.

Nhớ đến mùi bạc hà mát lạnh trong miệng cậu cùng chiếc lưỡi vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ.

Ma xui quỷ khiến Hàn Cẩm Thư bỗng vòng hai tay ôm cổ Lê Độ.

Lê Độ thấp giọng hỏi: “Sao thế?”.

“Anh đưa em đến đây…”, Hàn Cẩm Thư đỏ mặt, ngập ngừng nói lí nhí, “Không hôn sao?”.

Thật ra…

Cô còn rất thích Lê Độ hôn mình, cảm giác môi lưỡi triền miên vô cùng mới lạ.

Bờ môi của Lê Độ dịu dàng chạm lên gương mặt cô.

(xomtruyen.net)[Không hôn sao?

Sao có thể không hôn đây.

Anh muốn hôn em đến mức toàn thân mềm nhũn, đến mức hô hấp khó khăn.

Anh muốn ở cùng em cùng ngắm mặt trời mọc rồi lặn, muốn ở cùng em ngắm pháo hoa tưng bừng, muốn ở bên em cho đến giây phút cuối cùng.]

Vài giây sau, cổ và mặt của Hàn Cẩm Thư đột nhiên cảm nhận được sự nóng bỏng lan tới.

Cô nhẹ nhàng cắn môi.

“…”.

Bên dưới lớp áo, bàn tay lạnh lẽo thong thả cởi bỏ xiềng xích ngăn cách với làn da trần trụi phía sau lưng cô.

Toàn thân Hàn Cẩm Thư run lên, nội y bên trong đã bị Lê Độ cởi nút.

Hàn Cẩm Thư đỏ mặt, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Giữa lúc hoảng loạn, cô nắm lấy cổ tay Lê Độ, giọng nói run rẩy: “Anh muốn làm gì?”.

“Vuốt ve em”, Lê Độ nói, “… chính là đang khử trùng bàn tay cầm cuốn sổ ban nãy”.

“…”, cách khử trùng này thật quá kỳ quái.

Hơn nữa… anh còn muốn sờ đi đâu nữa.

Hàn Cẩm Thư cắn chặt môi, thẹn thùng nói không nên lời.

“Bảo bối đừng sợ”. Lệ Độ hôn môi cô, giọng nói khàn đặc, “Anh sẽ không làm em đau, anh chỉ dỗ dành em, làm em vui sướng”.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box