Chapter 86: Trở về thời trung học (sáu)

Chapter 86: Trở về thời trung học (sáu)

“Galileo và Newton đều là những nhà khoa học vĩ đại bậc nhất trong lịch sử phát triển của Vật lý học…”. Trên bục giảng, cô giáo môn Vật lý đẩy chiếc gọng kính trên sống mũi, tiếp tục giảng bài, “Tiếp theo, nhà khoa học nào là người khám phá ra mối quan hệ giữa lực và chuyển động?’.

Hàn Cẩm Thư không nghe vào tai được câu nào.

Cô nắm cây bút, ngòi bút dừng trên chỗ trống của bài thi, ngơ ngác suy nghĩ vẩn vơ.

Khuôn mặt vẫn còn nóng, vành tai vẫn còn đỏ ửng, làn da trên gò má vẫn còn cảm xúc mà Lê Độ đã để lại mấy phút trước.

Hoảng sợ, kỳ lạ và cực kỳ… khó tả.

Trong giờ ra chơi của buổi sáng, tất cả học sinh đều đang đứng xếp hàng trên sân chuẩn bị tập thể dục, một nhóm nam sinh nữ sinh năng động đang đùa giỡn, cảnh tượng gần như hỗn loạn.

Chính trong lúc hỗn loạn ấy, ai đó đã nắm lấy cổ tay mảnh mai của Hàn Cẩm Thư. Bàn tay đó rất mạnh mẽ, rắn rỏi và mát lạnh.

Hàn Cẩm Thư chưa kịp kêu lên một tiếng ngạc nhiên thì người nọ đã thừa dịp giáo viên và các bạn học không chú ý mà vừa dắt vừa lôi cô vào phòng đồ dùng cách đó không xa.

Sắc mặt Lê Độ cực kỳ bình tĩnh, cậu đóng cửa rồi khóa trái, thong thả kéo rèm ngăn chặn ánh sáng.

Phòng đồ dùng giữa ban ngày ban mặt lập tức biến thành một vùng biển sâu tăm tối.

Lê Độ ôm cô đặt lên chiếc bàn bên cạnh trụ bóng rổ.

Hàn Cẩm Thư bị hành động bất ngờ của cậu dọa sợ.

Lo lắng và căng thẳng, cô muốn nói gì đó với Lê Độ nhưng đã bị cậu giữ chặt eo, cúi đầu chặn môi lại.

Hàn Cẩm Thư rất sợ sẽ có ai đó đột nhiên xông phát hiện ra bọn họ.

Mặc dù cô rất mong chuyện yêu sớm của mình sẽ lan khắp trường, nhưng đây không phải là cách cô muốn. Cô không muốn bị người ta phát hiện cô và Lê Độ trốn ở đây trong thời gian tập thể dục giữa giờ để…

…Yêu đương vụng trộm.

Hàn Cẩm Thư không dám phát ra tiếng động, chỉ đành kiên trì đứng yên, vừa để ý xung quanh vừa để mặc cho đầu lưỡi tinh tế của Lê Độ cưng chiều cô.

Hôn được một lúc, cô bắt đầu thiếu oxy.

Thiếu oxy sẽ khiến đầu óc không còn minh mẫn nữa.

Trong lúc mơ màng, Hàn Cẩm Thư vô thức vươn tay ôm lấy cổ Lê Độ, đồng thời một kết luận bật ra trong đầu cô: Nụ hôn thứ hai với bạn trai hờ đã thích hơn rất nhiều.

Không biết đã trôi qua bao lâu, nụ hôn thứ hai kết thúc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Cẩm Thư đỏ bừng, cô cúi đầu cố gắng điều chỉnh hô hấp, sau đó định đỡ lấy vai Lê Độ để nhảy khỏi bàn rồi quay trở lại sân thể dục.

Đúng lúc này, cô thoáng thấy Lê Độ mở chiếc bánh kem vị bơ buổi sáng cô đưa cho cậu, hai ngón tay cậu khẽ động lấy ra một miếng kem.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Lớp kem màu trắng dựng đứng trên đầu ngón tay trắng muốt mát lạnh. Động tác của Lê Độ khiến cô nhớ tới lần trước ở phòng thay đồ, cậu cũng dùng kem bơ của bánh trêu đùa đầu lưỡi của cô.

Bản năng tự vệ của Hàn Cẩm Thư mách bảo cô đưa tay lên che miệng, kiên quyết không ăn miếng kem mà cậu đút.

Hàn Cẩm Thư cẩn trọng nói: “Em không cho phép anh lại cho tay vào miệng em nữa”.

“Đừng sợ, anh sẽ không hại em đâu”. Lê Độ cong môi, ngữ khí nhẹ nhàng thoải mái mang theo ý dỗ dành.

Hàn Cẩm Thư tin thật mới hơi thả lỏng một chút, sau đó liền cảm giác được cậu giơ tay trái nhẹ nhàng vén mái tóc đuôi ngựa đen dày của cô.

Lúc đầu, Lê Độ chỉ bôi kem lên gáy của Hàn Cẩm Thư, sau đó liếm rất nhẹ.

“Đáp án A, chuyển động rơi tự do là loại chuyển động thẳng đều với vận tốc thẳng đều”. Cô giáo Vật lý hướng dẫn cả lớp chữa từng câu hỏi trong đề.

Sau đó, phạm vi dính kem bắt đầu từ gáy lan rộng ra nơi khác.

“Đáp án B, lực là nguyên nhân gây ra gia tốc của vật”. Giáo viên Vật lý vừa đọc đề vừa chậm rãi bước xuống bục giảng.

Khi chiếc nơ trên cổ áo đồng phục bị cởi ra, đầu óc Hàn Cẩm Thư hoàn toàn trống rỗng, âm thanh bập bùng vang lên trong đầu giống như có vô số tia lửa đang nổ tung bên trong.

Vệt kem màu trắng vẽ ra đường cong thanh mảnh và xinh đẹp của xương quai xanh, hơn nữa còn tham lam muốn tiếp tục hướng xuống bên dưới.

Cô Vật lý cầm thước dạy học đánh thức học sinh đang ngủ gật ở bàn đầu tiên, tiếp tục đi về phía sau, “Đáp án C, mọi vật thể đều có đặc tính duy trì trạng thái chuyển động ban đầu, tức là quán tính”.

Hàn Cẩm Thư thấy rõ ràng Lê Độ đã sững sờ trong giây lát, đồng tử đen kịt gần như che lấp đường phân cách với lòng trắng, khuôn mặt trẻ trung lạnh lùng chầm chậm hiện lên hai vệt ửng hồng.

Nếu như cho Hàn Cẩm Thư cơ hội làm lại một lần nữa, cô nhất định sẽ đỏ mặt tía tai ngăn cản Lê Độ.

Không chỉ như vậy.

Có lẽ cô sẽ phẫn nộ mà đá một cái thật mạnh vào chân cậu.

Nhưng, sự thật đã xảy ra nhưng Hàn Cẩm Thư của lúc đó đã bị mê hoặc một cách kỳ lạ.

Cô vô cùng sợ hãi, bên tai nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt trong sân thể dục, tiếng tim đập không ngừng dưới lồng ngực, hơi thở dồn dập rối loạn của Lê Độ, và thứ cô nhìn thấy chính là khuôn mặt tuấn tú thoáng ửng đỏ của cậu.

Ma xui quỷ khiến cô lúng túng hỏi anh một câu: “Anh… tại sao lại đỏ mặt?”.

Lẽ nào… anh bạn trai hờ khi thì lạnh lùng thờ ơ khi thì xấu xa nhiệt liệt, vậy mà lại có lúc ngượng ngùng?

Lê Độ mê mẩn nhìn cô chăm chú, một lúc sau mới lẩm bẩm vài câu: “Thư tình, em thật đẹp”.

Hàn Cẩm Thư đương nhiên biết mình đẹp.

Cô đúng là con cưng của trời, sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ đến lớn đều được bao quanh bởi những lời khen ngợi. Ngay cả đại mỹ nhân Bùi Uyển Từ mỗi lần mắng cô cũng thường nói “Con nghĩ rằng những đứa con trai không ra gì đó đều thật sự coi con là bạn hả? Đó chỉ là vì con quá xinh đẹp nên đứa nào đứa nấy đều có ý định xấu với con mà thôi”.

Điều mà một cô gái xinh đẹp đang kỳ nổi loạn giỏi nhất chính là kiêu ngạo.

Cô đã quen với những lời khen (xomtruyen.net) ngợi từ mọi người, vì vậy cũng tự nhiên và miễn nhiễm xem như không có chuyện gì.

Nhưng, lời khen của Lê Độ lại khiến tim cô đập nhanh hơn, lúc đó cô xấu hổ đến mức ngón chân trong giày thể thao từ từ co rúm lại.

Sau đó…

“Đây là một câu hỏi trong kỳ thi tuyển sinh đại học hai năm trước”.

Cộc cộc cộc.

Cùng với tiếng gót giày chạm đất dần dần đến gần, giáo viên Vật lý chậm rãi đi đến bên cạnh Ngô Mạn Giai.

Cô giáo chỉnh lại cặp kính trên sống mũi theo thói quen, gõ nhẹ bàn của Ngô Mạn Giai, nói: “Em Ngô Mạn Giai, em nói câu này chọn đáp án nào?”.

Ngô Mạn Giai ngoan ngoãn đứng dậy trả lời một đáp án.

“Tốt lắm, hoàn toàn chính xác”. Khóe miệng cô Vật lý nở một nụ cười hài lòng, “Em ngồi xuống đi”.

Ngô Mạn Giai ngồi xuống tiếp tục nghe giảng một cách nghiêm túc.

[Sau đó, Lê Độ dần mở rộng lãnh thổ trên người cô. Những vệt kem dày đặc trên người cô đều bị Lê Độ nuốt hết vào miệng].



Nhớ đến đây thì đầu bút trong tay Hàn Cẩm Thư đã xoẹt một tiếng, vạch một vệt dài thật mạnh trên bài thi.

Mặt bài thi sạch sẽ lập tức bị vẽ một đường nguệch ngoạc.

“…”. Hàn Cẩm Thư buông bút xuống, hai tay đau khổ che mặt lại, hai gò má nóng bỏng vùi sâu vào lòng bàn tay.

Điên rồi. Nhất định là điên rồi!

Hai người mới chính thức quen nhau được hai ngày mà khắp cổ và ngực cô đã có dấu vết của cậu. Nếu không phải cô tỉnh táo lại đúng lúc thì không biết cái tên lạnh lùng điển trai kia sẽ tiếp tục làm gì cô.

Tại sao hoa khôi không nói với cô yêu sớm lại phức tạp như vậy chứ?

Nói thật, cô thực sự hơi hối hận rồi.

Hàn Cẩm Thư ra sức nắm lấy mái tóc trên đỉnh đầu, bắt đầu suy nghĩ: Hay là chia tay với Lê Độ nhỉ, dù sao cũng cưa được rồi, giờ đã cậu cũng không ảnh hưởng đến thể diện của cô.

Có lẽ đổi sang một đối tượng khác an toàn và tin cậy hơn chăng?

Cẩn thận ngẫm lại, mặc dù Lý Kỳ của đội bóng rổ không đẹp trai bằng Lê Độ nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ta không đẹp trai.

Hơn nữa, thoạt nhìn Lý Kỳ tươi sáng thích cười là một người lạc quan yêu đời, chắc chắn dễ gần hơn nhiều so với Lê Độ.

Nếu Lê Độ không bằng lòng thì đưa cho cậu ấy một khoản phí chia tay.

Hàn Cẩm Thư híp mắt cắn cán bút, đang cân nhắc thiệt hơn nên hoàn toàn không nghe thấy thước của cô Vật lý đã gõ trên mặt bàn của cô.

“Cạch cạch”.

Hàn Cẩm Thư đắm chìm trong sự suy nghĩ của mình đến nỗi không nhận ra điều đó.

Sắc mặt của cô Vật lý tối sầm lại ngay tức khắc.

Ngô Mạn Giai ngồi bên cạnh thấy vậy liền đưa tay dưới gầm bàn giật mạnh ống tay áo của Hàn Cẩm Thư.

Cuối cùng Hàn Cẩm Thư cũng hoàn hồn, cô nhìn qua cô bạn cùng bàn điềm đạm thanh tú, nghi ngờ hỏi: “Sao thế?”.

Ngô Mạn Giai nhỏ giọng: “Cô giáo đang hỏi, gọi đến cậu rồi. Nhanh đứng dậy trả lời câu hỏi”.

“Hả”. Hàn Cẩm Thư không hề hoảng hốt, cô nhướn cổ qua nhìn bài thi của Ngô Mạn Giai, ngạc nhiên: “Woa, đã giảng đến đây rồi à?”.

Ngô Mạn Giai: “…”.

Cô Vật lý: “…”.

Hàn Cẩm Thư đứng dậy lật bài thi của mình, tiếp tục hỏi Ngô Mạn Giai: “Cô giáo muốn mình trả lời câu nào vậy?”.

Ngô Mạn Giai tuyệt vọng đỡ trán.

“Em là Hàn Cẩm Thư phải không?” Cô Vật lý bị tức đến mức khó thở, trầm giọng nói: “Cô đang giảng bài, em không chú ý nghe giảng mà làm gì vậy?”.

Hàn Cẩm Thư ngước đầu nhìn cô giáo, hết sức nghiêm túc nói: “Em không tập trung thôi ạ”.

Cô Vật lý: “…”.

Cô Vật lý chán nản tạm ngừng một lúc mới nói: “Em, tiết này em xuống cuối lớp đứng nghe giảng cho cô”.

Cô gái nổi loạn nhếch khóe môi, hoàn toàn không hề gì, nhẹ nhàng cầm theo bài thi đi xuống cuối lớp đứng.

Vị trí này rất gần với Lê Độ.

Lê Độ rủ mắt xuống, khóe mắt lặng lẽ lướt ra phía sau, xẹt qua bài thi trong tay Hàn Cẩm Thư.

Phần đáp án hoàn toàn trống trơn.

Lê Độ im lặng vài giây, cậu đưa bài thi của mình cho cô rồi lấy bài thi trống trơn của cô lại.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư: “???”.

Bài thi trên tay đã được viết xong, hầu như không có bước giải câu hỏi nào, trang giấy sạch sẽ, nét chữ cứng cáp vô cùng đẹp mắt.

Cô ngơ ngác nhíu mày nhìn chằm chằm bóng lưng của Lê Độ vài giây, không nhịn được đá vào chân ghế của cậu.

Lê Độ ngoái đầu lại nhìn cô.

“Nè, sao anh lại đưa bài thi của anh cho em?”. Nhìn khuôn mặt lạnh nhạt khổ hạnh của Lê Độ, khuôn mặt Hàn Cẩm Thư chợt nóng lên, hô hấp dồn dập, giả vờ bình tĩnh nói: “Khoe anh làm rất nhanh à?”.

Lê Độ vẫn bình tĩnh, thản nhiên nói: “Hết tiết anh sẽ đưa lại bài cho em. Em cầm bài của anh nghe giảng đi”.

Hàn Cẩm Thư ngơ ngác: “Anh muốn làm gì?”.

“Viết lời giải cho em”. Giọng điệu của cậu rất hờ hững, “Nhân tiện đánh dấu kiến thức”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Cô còn chưa kịp nói tiếp thì giọng nói của cô Vật lý lại vang lên, ngữ điệu nghiêm túc vang dội.

Cô vật lý: “Hàn Cẩm Thư, cô bảo em xuống cuối lớp đứng là để em tập trung nghe giảng chứ không phải để em làm ảnh hưởng bạn Lê Độ”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Bị mắng oan, Hàn Cẩm Thư trừng mắt không nói nên lời.

Cô thầm nghĩ, chưa biết chừng cái người đứng nhất trường xấu xa kia còn muốn bị cô ảnh hưởng ấy chứ.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box