Chapter 77: Hẹn hò
Trời ơi!
Đầu óc Hàn Cẩm Thư hoàn toàn mơ hồ, cô cầm báo cáo quay sang nhìn Ngôn Độ, không thể tin được: “Chồng à, em mang thai đôi sao?”.
Ngôn Độ nở nụ cười dịu dàng, cúi đầu hôn lên trán cô, nói: “Căn cứ vào báo cáo kiểm tra thì đúng là như vậy”.
“Thật không thể tin được”. Hàn Cẩm Thư đưa tay đỡ trán, lẩm bẩm nói: “Nhà em suốt bốn đời chưa từng có ai sinh đôi, theo lý mà nói em hẳn là không có khả năng mang gen sinh đôi chứ”.
Nói tới đây, cô chợt dừng lại, hai mắt hơi mở to: “Chẳng lẽ là anh có gen này à?”.
Ngôn Độ nói: “Bốn đời nhà họ Ngôn cũng chưa có ai sinh đôi cả. Có thể là mẹ anh có gen này”.
“Có thể lắm..”. Hàn Cẩm Thư gật đầu.
Ngôn Độ khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nhéo gò má mềm mại của cô: “Quan tâm mấy chuyện này làm gì?”.
Hàn Cẩm Thư đỏ mặt, trả lời: “Em chỉ cảm thấy tỷ lệ trúng thưởng thấp vậy mà chúng ta cũng trúng, thật sự quá hiếm có”.
Ngôn Độ ôm eo cô, đưa cô chậm rãi đi về phía phòng khám, dịu dàng nói: “Nhưng mấy tháng tới em sẽ rất vất vả”.
“Làm mẹ ai mà không vất vả”. Hàn Cẩm Thư nở nụ cười ngọt ngào, ánh mắt sáng ngời nhìn anh: “Nhưng nghĩ kỹ thì sinh một lần hai đứa thì không cần sinh lần hai nữa, cũng coi như bớt việc”.
Ngôn Độ bị cách nói này của cô chọc cười, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Vậy mà em cũng nghĩ ra được”.
Hàn Cẩm Thư hất cằm nhỏ: “Em đang nói sự thật mà”.
Ngôn Độ suy nghĩ vài giây, gật đầu: “Cũng đúng”.
Hàn Cẩm Thư không hiểu, hỏi anh: “Cũng cái gì?”.
Ngôn Độ rủ mắt nhìn cô, trầm giọng nói: “Phụ nữ mang thai vốn không dễ dàng gì, có lẽ anh cũng không nỡ để em trải qua một lần nữa”.
Nghe Ngôn Độ nói xong, trong lòng Hàn Cẩm Thư trào dâng một cảm giác ấm áp ngọt ngào, hai tay giữ chặt cánh tay anh, nghiêng đầu tựa vào cánh tay anh.
Franc vẫn liên hệ theo số bác sĩ chuyên khoa lần trước nên bác sĩ khám lần này cho Hàn Cẩm Thư vẫn là vị bác sĩ già hiền từ hôm nọ.
Bà bác sĩ tiếp nhận bảng báo cáo siêu âm, liếc mắt nhìn chợt sửng sốt, bà thậm chí còn cố ý đẩy đẩy kính lão trên sống mũi, kinh ngạc nói: “Ồ, mang thai đôi khác trứng?”.
Hàn Cẩm Thư ngượng ngùng nở nụ cười, nói: “Đúng vậy”.
“Tôi làm bác sĩ khoa phụ sản gần năm mươi năm mà gặp trường hợp này không quá hai mươi lần”. Bà bác sĩ cười híp mắt lại, ánh mắt quét qua Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ, khẽ thấp giọng: “Vợ chồng son hai người rất có phúc đấy nhé”.
“Cảm ơn bác sĩ”. Hàn Cẩm Thư cũng mỉm cười, hỏi: “Đúng rồi bác sĩ, mang thai sinh đôi có gì cần đặc biệt chú ý không?”.
Bà bác sĩ rất ôn hòa nói: “Giai đoạn đầu và giữa thai kỳ thì không có gì đặc biệt. Nhưng đến giai đoạn sau, hai em bé chen chúc trong tử cung sẽ khiến sự tăng trưởng và phát triển bị hạn chế một chút, rất nhiều sản phụ sinh đôi phải nhờ đến kỹ thuật sinh mổ trước thời hạn để lấy em bé ra, trường hợp em bé sinh đủ tháng không nhiều lắm”.
Vừa nói xong, Hàn Cẩm Thư mấp máy môi đang muốn tiếp lời nhưng Ngôn Độ bên cạnh lại mở miệng nói trước, hỏi bác sĩ: “Chưa đủ tháng đã mổ lấy thai có tổn hại gì với sức khỏe của vợ tôi không?”.
“Chuyện gì cũng có rủi ro nhất định, sinh con cũng vậy, điều này không liên quan nhiều đến việc có đủ tháng hay không, lựa chọn sinh mổ hay sinh tự nhiên”. Bà bác sĩ vô cùng kiên nhẫn: “Nếu em bé sinh non, đa số cần phải ở trong lồng kính một thời gian. Còn về sức khỏe của vợ anh, tôi có thể nói khả năng cao là không”.
Ngôn Độ trầm mặc, khẽ nhíu mày tỏ vẻ lo âu.
Hàn Cẩm Thư thấy thế, đương nhiên biết anh lại đang lo lắng việc sinh nở sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cô nên vội vàng nhỏ giọng giải thích: “Không có bệnh viện nào, cũng không có bác sĩ nào có thể bảo đảm bệnh nhân không xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Vốn dĩ không có chuyện gì tuyệt đối mà, nhưng mà khả năng cao là không có chuyện gì đâu”.
Bà bác sĩ quan sát dáng vẻ của đôi vợ chồng trẻ này, cười trêu ghẹo: “Cô gái à, điều đầu tiên mà chồng cô quan tâm là sức khỏe của cô mà không phải những thứ khác. Cô nên vui mừng vì mình đã gả đúng người rồi”.
Hàn Cẩm Thư thẹn thùng cong môi với bà bác sĩ, không nói gì nữa.
…
Rời khỏi bệnh viên, Hàn Cẩm Thư ngồi vào ghế phụ thắt dây an toàn cho mình, nói chuyện với Ngôn Độ: “Hôm nay em nghỉ, lát nữa anh có kế hoạch gì không? Hay là chúng mình đi ăn cơm trưa trước, sau đó anh mới về công ty, hay là bây giờ phải về luôn?”.
Ngôn Độ im lặng ngồi trên ghế lái, ngón tay lướt trên màn hình điện thoại, không biết đang làm gì. Nghe vậy, anh thản nhiên nói: “Hôm nay anh không đến công ty”.
Hàn Cẩm Thư sửng sốt: “Cuối năm rồi, đáng lẽ anh phải bận lắm chú. Anh không về công ty thì lát nữa định làm gì?”.
Ngôn Độ nói: “Hẹn hò với em”.
Hàn Cẩm Thư kinh ngạc chớp mắt, gần như nghi ngờ mình nghe nhầm: “… Hẹn hò?”.
“Ừ”. Ngôn Độ tắt màn hình, tầm mắt trở lại trên mặt cô. Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt cực kỳ ôn hòa mà chăm chú, nói: “Anh đọc “Cẩm nang tâm lý cho người mang thai”, trong sách nói người chồng cần ở bên vợ nhiều nhất có thể trong quãng thời gian này, như vậy có thể giảm bớt cảm giác lo âu của em”.
Lo âu?
Ánh mắt Hàn Cẩm Thư khẽ lay động, ký ức quay về cuộc trò chuyện mấy đêm trước.
Hàn Cẩm Thư dừng lại vài giây, sau đó nói: “Anh sợ em ở một mình sẽ suy nghĩ lung tung, sẽ lại cảm thấy lo âu, cho nên muốn dẫn em đi hẹn hò?”.
Ngôn Độ trả lời: “Một nửa lý do là vậy”.
Hàn Cẩm Thư hoang mang: “Vậy một nửa còn lại là gì?”.
“Một nửa là nguyên nhân khác”. Ngôn Độ nghiêng người qua, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên má cô, nhẹ giọng: “Là anh muốn ở bên em 24 giờ, mỗi phút mỗi giây đều ở cùng em”.
Mặt Hàn Cẩm Thư bỗng nhiên nóng bừng, trừng mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng gần trước mắt, không nhịn được nhéo lỗ tai anh, hạ giọng nói: “Sắp là bố của hai đứa nhỏ rồi, sao anh còn dính người không đứng đắn như vậy hả. Có biết cái gì gọi là làm tấm gương sáng cho con trẻ không?”.
Ngôn Độ nắm cằm cô, hôn lên môi cô: “Chúng ta là vợ chồng hợp pháp. Anh thích vợ anh, yêu vợ anh, dính lấy vợ anh là điều hiển nhiên, anh không cảm thấy có gì không ổn”.
“Được được được. Anh thì nhiều lý lẽ rồi, em không nói lại được anh”. Hàn Cẩm Thư đỏ mặt đẩy anh ra, trong lòng có chút chờ mong lại có chút tò mò: “Vậy xin hỏi Ngôn tổng sắp xếp “Lịch trình hẹn hò” như thế nào?”.
Ngôn Độ đáp: “Đưa em đi ăn cơm trước, ăn no xong rồi buổi chiều chúng ta đi xem phim. Đây là kế hoạch hôm nay”.
Hàn Cẩm Thư kinh ngạc bật cười: “Chẳng lẽ anh còn có kế hoạch rất nhiều ngày khác nữa à?”.
“Đúng”. Giọng Ngôn Độ dịu dàng: “Sau này nếu có thời gian anh sẽ đưa em đến khu vui chơi, đi dạo phố mua sắm hoặc đi du lịch”.
Hàn Cẩm Thư cảm thấy rất mới lạ, chớp mắt: “Phong phú đa dạng vậy luôn?”.
“Thư tình”. Ngôn Độ nhẹ nhàng vuốt vành tai ửng đỏ của cô, trầm giọng nói: “Anh và em đã bỏ lỡ gần mười năm, anh yêu em thiếu đi mười năm. Anh muốn dùng quãng đời còn lại của mình bù đắp mười năm đó cho em”.
Hàn Cẩm Thư nhìn đôi mắt đen nhánh thâm thúy của anh, vô cùng chấn động.
Ngôn Độ đưa tay, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng như ôm một báu vật dễ vỡ không dễ có được. Anh kề môi vào tai cô, nói tiếp: “Anh xin lỗi vì đã vắng mặt lâu như vậy. Sau này, anh sẽ cố gắng hết sức cùng em làm tất cả những gì em muốn, đưa em đến những nơi em muốn, hoàn thành tất cả tâm nguyện của em. Anh sẽ dùng sinh mệnh của mình để yêu thương và che chở cho em”.
Nghe câu cuối cùng, hốc mắt Hàn Cẩm Thư bỗng rưng rưng. Cô đưa tay ôm chặt lấy anh, nói: “Ngôn Độ, trước đây em chưa bao giờ tin vào tình yêu và truyện cổ tích”.
Hàn Cẩm Thư dịu dàng: “Nhưng anh đã thay đổi em”.
Ngôn Độ của cô đã khiến cô tin rằng truyện cổ tích không hoàn toàn là những lời nói dối.
Cũng chính là Ngôn Độ mà cô yêu thương nhất đã khiến cô tin tưởng thế giới thật sự tồn tại tình yêu đến chết không thay đổi.
…
Một ngày trước, trụ sở Ngôn thị.
Franc cầm lịch trình đi vào văn phòng CEO, vừa ngẩng đầu đã thấy Boss lớn nhà mình nghiêm túc lạnh lùng trong bộ âu phục đen, lạnh nhạt ngồi ở trước bàn làm việc, đang xử lý văn kiện.
Franc cung kính nói: “Boss, đây là lịch trình tuần sau, mời anh xem qua”.
“Hủy bỏ mọi lịch trình vào ngày mai”.
Franc cười nói: “Boss cứ yên tâm. Ngày mai là ngày phu nhân đi khám thai, tôi nhớ rất rõ nên không sắp xếp lịch trình, để trống cả ngày mai cho anh”.
Ngôn Độ gật đầu: “Cảm ơn, vất vả cho cậu. Để lên bàn đi, tôi sẽ xem sau”.
Franc sửng sốt.
Thật ra không chỉ có Franc mà trên dưới Ngôn thị đều nhận thấy sự thay đổi rất nhỏ của Boss lớn. Từ khi cô Cẩm Thư mang thai tới nay, khối băng lớn đẹp trai lạnh lùng này đã trở nên ôn hòa rất nhiều, dường như còn có tình người hơn một chút.
Thấy không.
BOSS còn nói “Cảm ơn” với tui kìa!
Trong lòng trợ lý Franc chảy xuống hai hàng nước mắt, cảm thấy vô cùng cảm động, không khỏi nói: “Boss khách sáo rồi ạ, san sẻ lo lắng với Boss vốn là chức trách và bổn phận của tôi”.
Ngôn Độ nghe vậy, khẽ ngước mắt, mỉm cười với Franc.
Nụ cười quyến rũ này của anh đã đánh trúng trái tim fanboy của trợ lý Franc. Anh ta bị chói mắt, đờ đẫn xoay người đi ra ngoài cửa.
Đúng lúc này, một giọng nói bất thình lình vang lên, gọi anh ta lại: “Chờ một chút”.
Franc: “…”.
Franc lập tức tỉnh táo, vội vàng xoay người quay lại nhìn Ngôn Độ:“BOSS, xin hỏi anh còn gì cần dặn dò?”.
Thân hình cao lớn của Ngôn Độ ngửa ra sau, tùy ý tựa lưng vào ghế làm việc, tùy ý đùa nghịch cây bút màu đen trong tay. Một lát sau, anh bình tĩnh hỏi: “Ừm, hẹn hò với một cô gái vừa ưu tú vừa đáng yêu thì nên làm gì?”.
Franc thoạt đầu còn không hiểu, ngây ra vài giây mới tỉnh ngộ: “Ngôn tổng, anh chuẩn bị đi hẹn hò với cô Cẩm Thư à?”.
Ngôn Độ không nói gì.
“Có nhiều chuyện thú vị lắm”. Trợ lý Franc lộ vẻ mừng rỡ: “Ví dụ anh có thể dẫn cô Cẩm Thư đi xem phim, đi dạo phố mua sắm hoặc đi xem triển lãm nghệ thuật, xem kịch nói hoặc kinh kịch. Tôi thấy tính cách của cô Cẩm Thư hoạt bát cởi mở, chắc chắn cô ấy sẽ thích”.
Ngôn Độ cụp mắt, cầm bút ghi lại nội dung Franc nói, nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi biết rồi. Cảm ơn, cậu ra ngoài đi”.
“Vâng”. Franc nho nhã cong môi: “Vậy chúc Boss và cô Cẩm Thư hẹn hò vui vẻ”.
…
Ăn cơm tối xong, Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ dắt tay nhau vào rạp chiếu phim.
Sắp vào chỗ soát vé, cô đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó, hô một tiếng “Ôi, anh ở đây chờ em một chút” rồi buông bàn tay chồng mình ra, xoay người chạy đi nhanh như chớp”.
Ngôn Độ khẽ cao giọng, nhắc nhở: “Đi chậm thôi, đừng vội”.
Hàn Cẩm Thư quay lưng về phía anh, vui vẻ vẫy tay, sau đó lao về phía quầy bán bỏng ngô.
“Cho tôi hai ly nước cam tươi và một phần bỏng ngô”. Hàn Cẩm Thư nói với nhân viên bán hàng, sau đó chuẩn bị lấy điện thoại di động ra quét mã thanh toán.
Nhưng đúng lúc này, em gái nhân viên bán hàng trẻ tuổi lại lộ vẻ khó xử, nói: “Xin lỗi cô, máy móc của chúng tôi gặp chút trục trặc, hiện tại chỉ có thể thu tiền mặt”.
“Hả?”. Hàn Cẩm Thư nhíu mày: “Nhưng mà, tôi không có tiền mặt…”.
Nhân viên bán hàng nhìn cô cười đầy áy náy: “Thật ngại quá”.
Hàn Cẩm Thư thất vọng thở dài, chuẩn bị rời đi. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói ngọt ngào dễ nghe đột nhiên vang lên, nói: “Tôi có tiền mặt đây, cô chờ một chút!”.
Hàn Cẩm Thư ngơ ngác, quay đầu liền thấy phía sau mình là một cô gái xinh đẹp.
Là một đại mỹ nhân. Quần áo của cô ấy đơn giản mộc mạc, một chiếc áo lông màu trắng bình thường, khuôn mặt đẹp xuất sắc, quần áo đơn giản không che lấp được vẻ xinh đẹp và mê hoặc đó.
Nhìn khuôn mặt đó vài giây, trong đầu Hàn Cẩm Thư chợt bật ra hai chữ: Họa thủy.
Đúng là quá họa thủy.
Nếu đặt ở thời cổ đại chắc chắn sẽ là một yêu phi điên đảo triều cương.
Đại mỹ nhân cầm trong tay một chiếc ví tiền hình vuông, cô mở ví lấy ra một tờ tiền giấy mệnh giá 100.
Bỗng nhiên, một tấm ảnh trong ví tiền rơi xuống cạnh chân Hàn Cẩm Thư.
Hàn Cẩm Thư nhanh chóng cúi xuống nhặt lên, vô tình liếc nhìn, nhất thời lại bị kinh ngạc – bức ảnh này là ảnh cưới.
Nữ chính trong hình chính là cô gái tốt bụng này. Cô gái mặc một chiếc váy cưới trắng như tuyết, xinh đẹp tựa như tiên nữ giáng trần. Người đàn ông ôm mỹ nhân trong lòng, thân hình cao lớn, quân trang gọn gàng, khuôn mặt dưới vành mũ lạnh lùng mà anh tuấn, hoàn toàn xứng đôi với cô dâu xinh đẹp.
Vì lịch sự, Hàn Cẩm Thư không quan sát quá nhiều, nhanh chóng trả lại bức ảnh cho cô gái.
“Cảm ơn cô”. Mỹ nhân nhẹ nhàng cười với cô, nhận lấy ảnh bỏ lại vào ví tiền, sau đó đưa tiền mặt trong tay cho cô: “Mau cầm đi mua đi, phim sắp chiếu rồi, nếu không cô sẽ bỏ lỡ mất phần đầu đó”.
Hàn Cẩm Thư vô cùng cảm kích, nhận tiền, sau đó quét Wechat chuyển tiền lại cho cô gái xinh đẹp.
Đúng lúc này, Hàn Cẩm Thư thoáng nhìn thấy một người đàn ông cao lớn anh tuấn dắt theo bé con trắng nõn như cục bột đi tới, cánh tay dài thân mật vòng qua eo mỹ nhân, hỏi cô: “Sao vậy Niệm Niệm?”.
Hàn Cẩm Thư lập tức nhận ra, anh chàng đẹp trai này chính là nam chính trong ảnh cưới vừa rồi.
“À”. Hai má Nguyễn Niệm Sơ ửng đỏ, trả lời: “Cô gái này không mang tiền mặt, đúng lúc em có một ít”.
“Mẹ”. Hai đứa bé nhào vào lòng Nguyễn Niệm Sơ, nũng nịu nói: “Bỏng ngô bỏng ngô, chúng con muốn ăn bỏng ngô!”.
“Mẹ mua ngay đây”. Nguyễn Niệm Sơ xoa đầu các cục cưng, ngước mắt nhìn Lý Đằng, nhỏ giọng: “Em tưởng anh đưa con đi nhà vệ sinh? Em đã kiểm tra rồi, bộ phim dài hơn một trăm phút, đừng để xem một nửa lại ầm ĩ muốn đi vệ sinh”.
Lý Đằng cười yếu ớt, đôi môi nhẹ nhàng dán lên má Nguyễn Niệm Sơ: “Xong rồi”.
“Được rồi, chuyển xong rồi”. Hàn Cẩm Thư mỉm cười: “Cảm ơn cô”.
Nguyễn Niệm Sơ xua tay: “Không có gì”.
Vài phút sau, Hàn Cẩm Thư vẫy tay tạm biệt gia đình đáng yêu tốt bụng đó rồi quay bên cạnh Ngôn Độ, trong tay còn có thêm một ly bỏng ngô lớn và hai ly nước trái cây tươi.
“Vừa rồi mua đồ em gặp được một anh chàng cực kỳ đẹp trai và một cô gái rất xinh, còn cả hai cục cưng đáng yêu lắm”. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Hàn Cẩm Thư cười rộ lên, nhân tiện nhỏ giọng châm chọc: “Xem phim không thể thiếu đồ uống và bỏng ngô, vừa nhìn là biết anh rất ít khi đến rạp chiếu phim”.
Ngôn Độ nhận lấy đồ ăn và đồ uống, trầm mặc vài giây, thản nhiên nói: “Anh chưa từng đi xem phim”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Hàn Cẩm Thư suýt nữa sặc nước miếng, nghẹn họng nói: “Anh nói gì cơ? Anh chưa từng tới rạp chiếu phim? Anh lừa em à”.
Ngôn Độ nhìn cô chằm chằm, thản nhiên nói: “Anh không lừa em. Trước đây anh đều xem phim ở phòng chiếu riêng, chưa từng vào rạp chiếu phim kiểu này”.
“… Được rồi”. Hàn Cẩm Thư đen mặt, cầm ly nước trái cây uống một ngụm, kéo anh tiếp tục đi đến cửa soát vé, thuận miệng lại hỏi: “Anh không đến rạp chiếu phim công cộng có phải vì anh thích yên tĩnh, ngại nơi này đông người quá ồn ào, hay là vì anh không có bạn bè đi xem cùng?”.
Ngôn Độ nói: “Một phần nguyên nhân là vậy”.
Hàn Cẩm Thư không nói nên lời, bĩu môi: “Em thật sự không thích cách nói chuyện của anh, nói gì cũng chỉ nói một nửa. Vậy còn có một phần nguyên nhân khác là gì?”.
Ngôn Độ im lặng hồi lâu mới nói: “Rạp chiếu phim tối như bưng, anh luôn cảm thấy xem phim với người khác là chuyện có vẻ mập mờ”.
Hàn Cẩm Thư càng nghe càng hồ đồ: “Cho nên?”.
“Anh đã hạ quyết tâm trở thành chồng của em từ năm mười tám tuổi”. Ngôn Độ nghiêng đầu nhìn cô, nói: “Mọi lần đầu tiên anh đều muốn dành cho em. Mọi chuyện mập mờ anh chỉ muốn làm với một mình em”.
Nhận xét Box