Chapter 76: May Mắn

Chapter 76: May Mắn

Nghe thấy giọng nói trầm khàn gợi cảm bên tai, Hàn Cẩm Thư trầm mặc mấy giây, sau đó nhẹ giọng nói: “Hay là em giúp em nhé?”.

Ngôn Độ hơi rủ mắt, bình tĩnh nhướng mày nhìn cô: “Em định giúp anh thế nào?”.

Mặt Hàn Cẩm Thư đỏ như lửa, vùi mặt vào ngực anh, thẹn thùng nói: “Ngoài cái kia còn nhiều cách khác mà?”.

Ngôn Độ: “…”.

Sau đó, anh lập tức cảm nhận được hai bàn tay mềm mại.

Ngôn Độ giật mình, căng thẳng hít một hơi thật sâu.

“Em chỉ biết chút lý thuyết thôi”. Giọng của của cô nhỏ tới mức gần như không nghe thấy, mềm mại yếu ớt nhưng vô cùng nghiêm túc: “Nếu anh đau hoặc khó chịu nhớ nói với em”.



Khoảng 11 giờ đêm, Hàn Cẩm Thư tắm rửa xong, mặc một chiếc áo ngủ màu vàng nhạt, tóc quấn trong mũ ủ, tay cầm một chiếc máy sấy tóc.

Nhướng mắt nhìn lên, Ngôn Độ ngồi ở mép giường đọc sách, thần sắc ung dung nhàn hạ.

Hàn Cẩm Thư lê bước tới, đứng im trước mặt anh.

Ngôn Độ nhìn xuống đôi chân trắng nõn, mười đầu ngón chân quắp lại hơi ửng hồng, móng chân cũng rất sạch sẽ. Tầm mắt anh dần hướng lên trên, bắp chân thon gọn mịn màng càng thêm phần quyến rũ.

“Chồng ơi”. Tiếng gọi ngọt ngào vang lên.

Ngôn Độ nhìn khuôn mặt Hàn Cẩm Thư, khuôn mặt cô đỏ bừng, dường như vẫn còn phủ tầng sương mờ ảo. Cô hỏi anh: “Anh có rảnh không?”.

Ngôn Độ dịu dàng nói: “Có. Làm sao vậy?”.

Hàn Cẩm Thư lắc chiếc máy sấy trong tay, khóe miệng cong lên một nụ cười, “Có thể sấy tóc giúp em không?’.

Ngôn Độ mỉm cười, gấp sách đặt sang một bên, nhận máy sấy trong tay cô, sau đó nắm vòng eo nhỏ nhắn kéo đặt cô ngồi lên đùi mình.

Cô điều chỉnh tư thế ngồi thật thoải mái, hai tay ôm cổ anh, hai chân vòng qua eo săn chắc của anh, ngoan ngoãn đối mặt với anh.

Ngôn Độc cởi mũ chụp tóc cho cô, mái tóc dày đen nhánh ướt đẫm buông xuống.

Ngôn Độ sợ tóc sẽ làm ướt áo ngủ của cô nên dùng tay nắm lấy ngọn tóc, bắt đầu bật công tắc sấy tóc cho cô.

Tiếng máy sấy u u vang lên trên đỉnh đầu, Hàn Cẩm Thư cảm thấy nhàm chán, ánh mắt vô thức nhìn lên trên, vừa đúng lúc chạm phải khuôn cằm của Ngôn Độ.

Làn da trắng trẻo, ở khoảng cách rất gần, cô thậm chí còn có thể nhìn thấy râu mọc lún phún.

Vừa đẹp… lại vừa có hương vị phái mạnh.

Hàn Cẩm Thư chợt nổi tính chọc ghẹo, nhướn cổ sát lại gần anh, hé miệng cắn nhẹ lên cằm Ngôn Độ. Tiếp đó, cô duỗi đầu lưỡi liếm cằm anh như con mèo nhỏ.

“…”. Cả người Ngôn Độ cứng lại, ngón tay nhẹ nhàng nhéo mặt cô, khàn giọng nói: “Hàn Cẩm Thư, em ngoan ngoãn cho anh. Em cứ thế thì anh sấy tóc cho em làm sao được?”.

“Em đâu làm gì quá đáng đâu”. Hàn Cẩm Thư lẩm bẩm, khuôn mặt không ngừng cọ tới cọ lui: “Muộn lắm rồi, anh mau sấy khô cho em, ngày mai em còn có 2 ca phẫu thuật”.

Ngôn Độ buồn cười, khẽ nhướng mày hỏi: “Khởi bẩm công chúa điện hạ, xin hỏi em coi anh là quản gia hay người hầu vậy?”.

“Đều không phải”. Cô cười tủm tỉm, cố ý kéo dài âm cuối: “Anh là chồng yêu yêu nhất của em mà”.

Ngôn Độ vuốt lọn tóc đen của cô, thuận miệng nói: “Tóc em vừa dài vừa dày, sau này dừng gội đầu muộn thế nữa, nếu không sấy kỹ sẽ bị cảm lạnh”.

“Hôm trước em vừa gội đầu rồi, anh nghĩ em muốn hành xác lúc nửa đêm thế này à”. Hàn Cẩm Thư buột miệng thốt ra, bĩu môi oán trách: “Vì anh làm bẩn chứ gì nữa”.

Ngôn Độ nâng cằm cô, hứng thú nhìn cô, miệng lưỡi lắt léo gợi đòn: “Thế à, anh không nhớ, anh làm bẩn tóc em thế nào?”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Mặt Hàn Cẩm Thư càng đỏ, giơ tay véo mạnh eo anh, trừng mắt giận dỗi: “Anh còn không biết xấu hổ mà hỏi, đồ lưu manh háo sắc, im miệng cho em”.

Ngôn Độ cười khẽ, nhẹ nhàng ôm cô vợ xấu hổ đến nỗi sắp bốc hỏa vào lòng, vừa hôn vừa dỗ, một lúc sau mới khiến cô nguôi giận.

Sấy tóc xong, hai người ôm nhau ngủ.

Không gian yên tĩnh, chỉ có một mảnh trăng sáng treo ngoài cửa sổ.

Hàn Cẩm Thư gối đầu lên cánh tay Ngôn Độ, cong người bị anh ôm chặt từ phía sau như tôm luộc. Cô ngây ngốc nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên hỏi: “Chồng à, anh ngủ chưa?”.

Một giọng nói âm tai truyền đến: “Ừm, anh ngủ rồi”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư xoay người lại, véo mặt anh.

Ngôn Độ mở mắt ra nhìn cô, nắm tay cô đưa đến bên môi, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn. Sau đó, anh hôn đến trán cô, ôm cô dịu giọng nói: “Em không ngủ được à, có tâm sự gì ư?”.

Hàn Cẩm Thư bĩu môi, nhìn anh: “Cũng không hẳn là tâm sự”.

Ngôn Độ dịu dàng hỏi: “Lại nghĩ về bảo bối trong bụng à?”.

“Đúng vậy”.

Hàn Cẩm Thư gật đầu, ngữ điệu vô cùng nghiêm túc: “Chồng à, em từng nghe nói phụ nữ sinh con xong rất dễ đổi tính, dễ bị trầm cảm, đôi khi còn làm hại đến đứa bé”.

Ngôn Độ nhẹ nhàng xoa khuôn mặt cô, im lặng một lúc mới lên tiếng gọi: “Thư tình”.

Ngôn Độ hôn khóe môi cô, nói nhỏ: “Hình như em có biểu hiện lo âu khi mang thai”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư ngây người mấy giây, cuối cùng cũng hiểu ý anh: “Hình như anh nói cũng đúng, sau khi phát hiện mang thai, suy nghĩ của em rất hỗn loạn, thường hay suy nghĩ miên man rất nhiều chuyện”.

Ngôn Độ cong môi giải thích: “Đây là sự thay đổi kích thích tố trong thời kỳ mang thai. Biểu hiện lo âu khi mang thai và sau sinh là hiện tượng thường gặp”.

Hàn Cẩm Thư vẫn thấy bất an, thử nói: “Em cứ nói đi nói lại chuyện này, anh có thấy phiền không?”.

“Sao lại phiền được”. Ngôn Độ chăm chú nhìn cô, “Trước kia em không để ý đến anh, hiện giờ đã yêu anh như vậy, anh mơ còn chẳng được”.

Hàn Cẩm Thư sửng sốt: “… Hả?”.

Ngôn Độ ôn hòa nói: “Thư tình, anh thích em nói chuyện với anh, thích nghe giọng nói của em, thích em dựa dẫm vào anh. Vì vậy em vĩnh viễn không cần lo lắng anh sẽ mất kiên nhẫn với em”.

Nghe lời anh nói, vành tai Hàn Cẩm Thư bỗng chuyển đỏ, vừa ngượng ngùng vừa cảm động. Cô im lặng một lúc lâu, sau đó rúc vào lòng Ngôn Độ, lí nhí nói: “Chồng à, anh đối với em thật tốt”.

Ngôn Độ ôm chặt cô, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên tóc cô: “Đó là vì anh yêu em”.

“Em biết anh yêu em”, sống mũi Hàn Cẩm Thư cay cay, cọ vào làn da anh, “Nhưng cũng yêu quá mức rồi đấy”.

Ngôn Độ cười: “Thư tình, em có biết tâm nguyện lớn nhất của anh là gì không?”.

Hàn Cẩm Thư mờ mịt lắc đầu: “Không biết”.

Ngôn Độ nói: “Anh hy vọng em có thể vĩnh viễn giống một đứa trẻ”.

Hàn Cẩm Thư không hiểu: “Anh có ý gì?”.

“Tương lai, em sẽ trở thành mẹ của con chúng ta, tương lai xa hơn sẽ trở thành bà nội bà ngoại”. Ngôn Độ dịu dàng thì thầm bên tai cô, “Nhưng em mãi mãi là bảo bối của anh. Anh hy vọng em có thể mãi là một đứa trẻ trong sáng, thuần khiết”.

Khóe mắt Hàn Cẩm Thư nóng lên, siết chặt vòng tay ôm anh, lẩm bẩm: “Thì ra em mới là người may mắn nhất”.

Giọng nói của cô quá nhỏ, Ngôn Độ không nghe rõ lời cô: “Sao cơ?”.

“Trước đây anh thường nói em cứu rỗi anh khỏi địa ngục, cho anh ánh sáng”. Hàn Cẩm Thư ôm cổ Ngôn Độ, nhẹ nhàng thành kính hôn lên trán anh: “Ngôn Độ, em mới là người may mắn vì gặp được anh”.



Thoáng chốc lại mấy ngày nữa trôi qua.

Trong thời gian này, Hàn Cẩm Thư chăm chỉ uống axit folic, đếm từng ngày đến bệnh viện siêu âm.

Trước đó một ngày, cô vừa ra khỏi phòng phẫu thuật liền gặp Diêu Oái Oái đi đến. Diêu Oái Oái thở phào nhẹ nhõm, nói: “Viện trưởng Hàn, cuối cùng chị cũng ra”.

“Sao vậy?”. Hàn Cẩm Thư tháo mũ, sửa lại mái tóc, thuận miệng trả lời: “Tìm tôi có chuyện gì thế?”.

Diêu Oái Oái nói: “Không phải em tìm chị, là chị Thấm đến tìm. Chị vừa vào phòng phẫu thuật thì chị Thấm đến, đã chờ chị trong phòng mấy tiếng rồi”.

Hàn Cẩm Thư nhíu mày, trở lại văn phòng, quả nhiên đã thấy chị họ ngồi trên sô pha phòng khách.

Nhìn cách trang điểm và trang phục của Du Thấm không giống từ công ty đến đây. Trước mặt cô ấy có một ly nước trái cây tỏa hơi lạnh xuống mặt bàn. Diêu Oái Oái nói không quá chút nào, rõ ràng Du Thấm đã đến được một lúc lâu rồi.

Hàn Cẩm Thư khó hiểu hỏi: “Vội vàng đến tìm em, lại có chuyện gì thế?”.

Thấy Hàn Cẩm Thư, Du Thấm không nhịn được thở dài, nói: “Em đang mang thai, chị vốn không nên nói ra, nhưng mà chị sợ nhịn nữa là bực muốn chết”.

“Đừng nóng”. Hàn Cẩm Thư ngồi xuống cạnh Du Thấm, vỗ nhẹ bàn tay cô ấy, an ủi: “Từ từ nói, rốt cuộc là có chuyện gì?”.

Du Thấm vực bội nắm chặt vạt áo, nói: “Lương Hàn Lâm đúng là âm hồn không tan”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư mù mờ hỏi tiếp: “Tên cặn bã đó đã biến từ sớm rồi mà, lại lởn vởn trước mặt cho à?”.

“Gần đây chị và thầy tiểu Từ khá gần gũi nên bị mẹ chị phát hiện”. Du Thấm nhíu mày, “Mẹ chị bảo bố chị đi tìm hiểu gia cảnh của Từ Mạc Hành. Chuyện vốn chẳng có gì nhưng không hiểu vì sao Lương Hàn Lâm lại biết chuyện bố chị hỏi thăm về Từ Mạc Hành”.

Hàn Cẩm Thư tập trung lắng nghe: “Ừm, anh ta biết rồi sao nữa?”.

Du Thấm đỡ trán: “Anh ta đúng là đồ tâm thần, đã ly hôn rồi còn ngày nào cũng tặng hoa đến công ty chị”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Một dàn dấu hỏi chấm mọc lên trong đầu Hàn Cẩm Thư.

Cô khiếp sợ hỏi: “Đợi đã, Lương Hàn Lâm tặng hoa cho chị á? Anh ta có ý gì?”.

Một lúc sau, cô nhanh chóng phản ứng lại: “Ôi trời, đừng nói là anh ta muốn nối lại tình xưa với chị nhé!”.

Du Thấm dừng lại một lát, bình tĩnh lại mới nói: “Thật ra, sau khi Giang Lộ bị bắt, anh ta đã đến tìm chị rất nhiều lần… lần thì tặng hoa, lần thì tặng quà. Tất cả chị đều ném đi, chị cũng không biết anh ta muốn làm gì nữa?”.

“Chuyện này mà còn phải hỏi nữa à? Rõ ràng là con chó đi lang thang một vòng, cuối cùng phát hiện không ai tốt bằng chị nên mới mặt dày qua về!”. Hàn Cẩm Thư nắm chặt tay Du Thấm, nghiêm mặt nói: “Em cảnh cáo chị phải kiên quyết cho em, anh ta là đồ chó bẩn thỉu, chị không được bị lừa”.

Du Thấm đen mặt: “Em nghĩ chị ngu chắc. Biết bao trai đẹp chị còn chưa ngó đến, đâu cần phải nhai lại. Chị chỉ cảm thấy Lương Hàn Lâm làm thế rất ảnh hưởng đến cuộc sống của chị”.

Hàn Cẩm Thư cắn ngón tay ngẫm nghĩ, nói: “Dì và dượng nghĩ sao ạ?”.

Du Thấm nói: “Dĩ nhiên bố mẹ chị hận đến mức muốn xé xác anh ta ra”.

“Thế thì tốt”. Hàn Cẩm Thư gật đầu, chần chừ một lúc lại hỏi: “Chị và Từ Mạc Hành vẫn chưa xác định quan hệ à?”.

“…”.

Hai má Du Thấm đột nhiên nóng bừng, ậm ừ: “Xác… xác… định cái gì”.

“Bớt giả ngu với em đi”. Hàn Cẩm Thư nóng mặt, ngắt lời: “Lúc này chị phải công khai bạn trai trước bàn dân thiên hạ cho em, để anh ta biết xấu hổ mà lui!”.

Du Thấm: “Em nói có lý, nhưng vấn đề là, chẳng lẽ bảo chị chủ động đi tỏ tình với Từ Mạc Hành hay sao? Chẳng lẽ chị phải nắm cổ áo Từ Mạc Hành, đẩy anh ấy vào tường nói “chị đây thích cậu, mình yêu nhau không?” hả? Kịch bản nữ tổng tài yêu tôi hay gì?”.

“Dù sao em cũng nói phương án giải quyết cho chị rồi”. Hàn Cẩm Thư buông tay, “Làm theo hay không là tùy chị”.

Du Thấm rầu rĩ gãi đầu lúng túng.

Mấy phút sau, cô ấy rời khỏi Thịnh Thế chuẩn bị về công ty. Ngồi trên xe, phát hiện vẫn còn sớm, Du Thấm đi lòng vòng mấy con phố mua bánh kẹo cho Quả Cam.

Nào ngờ, vừa đỗ xe một nơi gần công ty thì thấy một người ôm bó hoa hồng đứng dưới tòa nhà tập đoàn Du thị.

Sắc mặt Du Thấm thay đổi ngay tức khắc, vội vàng đánh lại đi chỗ khác.

Ai ngờ vẫn chậm một bước, gã đàn ông mặc âu phục ôm hoa vẫn nhìn thấy, sải bước đi về phía cô ấy.

Du Thấm mệt mỏi không muốn phản ứng nhưng đối phương lại đứng trước mũi xe, chặn đường đi của cô.

Du Thấm hết cách, đành phải hạ cửa kính xe, vẻ mặt cô cảm: “Chó ngoan không cản đường, tránh ra”.

“Thấm Thấm”. Lương Hàn Lâm đi sang phía ghế lái, khuôn mặt đẹp trai tỏ vẻ tươi cười lấy lòng.

“Nửa tháng nửa là đến Tết, mẹ anh mang chút đặc sản ở quê nói muốn tặng cho bố mẹ…”.

Du Thấm lạnh giọng ngắt lời: “Lương Hàn Lâm, anh nghe rõ đây, bố mẹ tôi là bố mẹ tôi, không liên quan gì đến anh”.

“… Được được được, chú dì”. Lương Hàn Lâm nói, “Ngày mai chú dì có nhà không? Nếu tiện thì tối mai anh mang ít đặc sản đến biếu chú dì”.

“Không cần”. Du Thấm không muốn dây dưa nhiều với anh ta liền đánh lái muốn đi. Thế nhưng Lương Hàn Lâm vẫn tiếp tục đeo bám, nhất quyết không chịu.

Đôi bên giằng cô một lúc lâu, đột nhiên một giọng nam lạnh như băng vang lên, rõ ý không vui: “Sao lại là anh nữa?”.

Du Thấm ngây người, thò đầu ra nhìn liền thấy bóng dáng khí khái, tuấn tú đang đi đến.

Dáng dấp Từ Mạc Hành càng tỏa sáng dưới ánh mặt trời.

“Sao lại là anh?”. Dĩ nhiên Lương Hàn Lâm cũng nhận ra người đàn ông trẻ tuổi trước mặt.

Anh ta cau mày khó chịu, nói: “Anh đến đây làm gì?”.

Từ Mạc Hành hờ hững đáp: “Đương nhiên là tới tìm Thấm Thấm”.

“Thấm Thấm?”. Nghe thấy cách xưng hô thân mật này, Lương Hàn Lâm tức đến ứa máu. Anh ta nghiêng đầu nhìn Du Thấm trong xe, trầm giọng nói: “Hôm nay em phải nói rõ ràng cho anh, rốt cuộc tên ẻo lả này có quan hệ gì với em?”.

Nhận thấy tình hình ngày càng mất kiểm soát, Du Thấm bất lực day trán, đang muốn mở miệng thì Từ Mạc Hành đã nhanh cướp lời trước.

Từ Mạc Hành lạnh lùng nói: “Anh Lương, anh là chồng cũ của cô ấy, ly dị rồi mà còn cố ý làm phiền, có vẻ không được đàng hoàng thì phải?”.

“Tao không nói chuyện với mày!”. Lương Hàn Lâm giận tím mặt, cả giận nói: “Du Thấm là vợ cũ của tao, không phải vợ cũ của mày, tao mắc mớ với cô ấy hay không chưa đến lượt mày xen vào? Đừng nghĩ tao không biết mày có tâm tư gì với cô ấy, chắc chắn mày thấy tao và cô ấy có mâu thuẫn nên mới thừa cơ nhảy vào, đừng hòng…”.

Chưa dứ lời, đột nhiên một nắm đấm táng thẳng vào mặt Lương Hàn Lâm.

Lương Hàn Lâm không hề phòng bị, đột nhiên bị đánh liền lảo đảo ngã ra sau, vô tình trúng một vũng bùn.

Du Thấm: “…”.

Người qua đường: “…”.

Tất cả mọi người chứng kiến đều sợ hết hồn.

“Loại tồi tệ như anh không biết xấu hổ còn quay lại tìm Thấm Thấm. Người cô ấy không muốn nhìn thấy nhất chính là anh”.

Từ Mạc Hành nhìn xuống Lương Hàn Lâm từ trên cao, lạnh lùng nói: “Anh là bố ruột của Quả Cam, anh và Quả Cam thế nào tôi không quan tâm. Nhưng tôi cảnh cáo anh, từ hôm nay trở đi, anh cút khỏi cuộc sống của Thấm Thấm, nếu còn xuất hiện làm phiền cô ấy lần nữa, tôi sẽ khiến anh phải hối hận vì xuất hiện trên đời”.



Hôm đó sau khi về nhà, Hàn Cẩm Thư ăn cơm do Ngôn Độ nấu, thuận miệng kể chuyện buổi chiều Du Thấm đến tìm mình.

Ngôn Độ thong thả ăn cơm, liên tục gắp đồ ăn cho vợ mình, múc canh, thỉnh thoảng sẽ đáp lại mấy câu.

Hàn Cẩm Thư ríu rít không ngừng, lúc thì buồn rầu thở dài, lúc thì căm phẫn bực bội. Nói xong, cô cau mày hỏi Ngôn Độ: “Anh nói xem, Lương Hàn Lâm có phải bị ngu không?”.

“Ừ”. Ngôn Độ gật đầu, lại gắp một miếng cả cho cô, “Ăn nhiều một chút”.

Hàn Cẩm Thư thấy vậy liền chu môi, bất mãn: “Kể chuyện cho anh chẳng thú vị gì cả. Tên cặn bã kia quá vô liêm sỉ, thế mà anh chẳng có nhận xét gì à?”.

Ngôn Độ ngước mắt nhìn cô, bình tĩnh trả lời: “Không có”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Ngôn Độ lại nói: “Anh chỉ có hứng thú với chuyện của em thôi”.

Hai má Hàn Cẩm Thư lại nóng lên, nhỏ giọng ậm ừ sau đó lại vùi đầu ăn cơm, thế nhưng khóe miệng lại lén cong lên vui vẻ.

Lát sau, Ngôn Độ nói: “Ngày mai phải đi tái khám, anh đã hẹn siêu âm lúc 9 rưỡi”.

Hàn Cẩm Thư gật đầu: “Vâng”.

Ăn cơm xong, Hàn Cẩm Thư trở về phòng, nằm trên giường xem phim truyền hình. Cô xem được một lúc thì Ngôn Độ mới trở vào.

Anh cong lưng, hai tay chống hai bên sườn cô, cúi đầu hôn lên mặt cô, dịu dàng nói: “Tối nay anh có chút việc, không dỗ em ngủ được. Anh chơi một lúc rồi đi tắm, ngủ sớm đi, không được thức khuya”.

Hàn Cẩm Thư chớp mắt hỏi: “Anh ở thư phòng à?”.

Ngôn Độ: “Ừ”.

Hàn Cẩm Thư phụng phịu, hai tay ôm cổ anh, nhỏ giọng: “Không dùng máy tính bảng làm việc trong phòng ngủ được à? Em quen anh ôm em ngủ rồi”.

Ngôn Độ im lặng, sau đó nói: “Làm việc ở thư phòng, hiệu suất sẽ cao hơn một chút”.

Hàn Cẩm Thư khó hiểu: “Vì sao? Thư phòng có gì khác phòng ngủ?”.

“Khác rất nhiều”. Ngôn Độ cười nhạt, hôn nhẹ lên môi cô, nói: “Phòng ngủ có em, em làm anh phân tâm”.

Vành tai Hàn Cẩm Thư lại đỏ, không thể phản bác lại lời anh.

Sáng sớm hôm sau, hai người đúng hẹn đến bệnh viện.

Khách VIP có được sử dụng phòng siêu âm rất lớn, không cần xếp hàng, khu khám bệnh cũng vắng vẻ, không cần phải đợi. Ngôn Độ nắm tay Hàn Cẩm Thư, chẳng mấy chốc đã có y tá đến, mỉm cười nói: “Ngôn tiên sinh, Ngôn phu nhân, đã để hai vị đợi lâu, mời sang bên này”.

Hai người đi theo y tá vào một phòng siêu âm.

Hai bác sĩ nữ, một béo một gầy ngồi trước máy. Thấy Ngôn Độ, hai bác sĩ đều sửng sốt, nói: “À… người nhà không được vào, chờ bên ngoài đi”.

Vừa nghe thấy Ngôn Độ phải ra ngoài, Hàn Cẩm Thư bỗng hoảng sợ. Cô nắm lấy tay Ngôn Độ, buột miệng nói: “Bác sĩ, tôi rất căng thẳng, không nhìn thấy chồng tôi sẽ càng căng thẳng”.

Bác sĩ mập mạp dở khóc dở cười, nhìn Hàn Cẩm Thư nắm chặt tay Ngôn Độ và khuôn mặt sợ hãi tái mét của cô liền hết cách, nói: “Siêu âm thôi mà, có gì là căng thẳng”.

Hàn Cẩm Thư căng thẳng, cúi đầu không biết nói gì.

“Được rồi, hôm nay phòng VIP chỉ có mình cô, cứ để chồng cô ở đây đi”. Bác sĩ mập mạp cười nói.

Hàn Cẩm Thư vui vẻ, đáp: “Cảm ơn bác sĩ”.

Bác sĩ còn lại cầm đầu máy siêu âm, bôi chút hỗn hợp lên đó, nói: “Thai phụ nằm lên đi, đầu hướng về bên này, kéo áo lên”.

Ngôn Độ đỡ Hàn Cẩm Thư nằm lên giường siêu âm, giúp cô cởi cúc áo, sau đó vén áo lên để lộ vùng bụng mịn màng.

Bác sĩ nói: “Không đủ, quần cũng phải kéo xuống”.

Ngôn Độ tiếp tục kéo cần giúp vợ. Hàn Cẩm Thư vốn đã hay ngượng, lúc này cảm nhận được ngón tay của Ngôn Độ chạm vào da thịt mình lại càng thẹn thùng đỏ mặt.

“Hai người mới kết hôn à”. Bác sĩ mập mạp thích thú nhìn đôi vợ chồng, tủm tỉm hỏi.

Hàn Cẩm Thư nói: “Hai năm”.

“Kết hôn hai năm mà cứ như mới kết hôn, hiếm có nha”. Bác sĩ trêu chọc hai câu khiến Hàn Cẩm Thư càng thêm xấu hổ.

Đầu máy quét đi quét lại.

Hàn Cẩm Thư nhìn màn hình đen tuyền đang chuyển động, mơ hồ nhìn ra gì đó. Cô hơi trừng mắt, nói: “… Bác sĩ, trong… trong bụng tôi có mấy tim thai?”.

“Hình như là…”, Ngôn Độ nắm tay Hàn Cẩm Thư, ánh mắt nhìn vào màn hình vô cùng bình tĩnh, bất ngờ nói, “Hai cái”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

“Đúng là hai cái”. Bác sĩ mừng rỡ cười sảng khoái, “Thai đôi hình thành sớm, trường hợp này rất hiếm gặp, rất có thể là sinh đôi một trai một gái”.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box