Chapter 63: Bí mật của Ngôn Độ
Mặc dù quá trình trưởng thành của Ngôn Độ có dì Nam ở bên cạnh, nhưng dù sao dì Nam cũng không phải bố mẹ ruột của anh, thậm chí còn không phải là người thân có cùng huyết thống với anh. Cộng thêm tính cách của dì Nam thẳng thắn, đơn giản và không có khái niệm nuôi dạy con cái, do nhiều yếu tố mà thời thơ ấu và niên thiếu của Ngôn Độ thiếu sự quan tâm nghiêm trọng.
Nghĩ đến đây, Hàn Cẩm Thư đã hoàn toàn hiểu được Ngôn Độ, hiểu được những ý nghĩ lệch lạc và cực đoan của anh, đồng thời cũng hiểu được email trước đó của “Trung tâm tư vấn tâm lý KC”.
Còn trẻ tuổi mà đã trải qua khó khăn đau thương như vậy thì sinh ra bệnh tâm lý là chuyện rất bình thường.
Hàn Cẩm Thư ngồi trên đùi Ngôn Độ, nhìn vẻ mặt của anh, cô bỗng nhiên thấy thật đau lòng. Cô nhẹ nhàng nhéo má anh, hỏi: “Trước đây anh vẫn luôn che giấu vấn đề tâm lý của mình, có phải anh sợ em ghét anh không?”.
Ngôn Độ thản nhiên nói: “Anh cũng không hoàn toàn giấu em”.
Hàn Cẩm Thư chớp mắt, nhất thời không hiểu được: “Ý anh là sao? Không “hoàn toàn” che giấu là có ý gì?”.
Ngữ khí của Ngôn Độ lạnh lùng như nước: “Nếu như anh hạ quyết tâm giấu em đến cùng thì em sẽ không có cơ hội biết được bệnh tình của anh từ Ngôn Tinh, cũng sẽ không có cơ hội nhìn thấy email của bác sĩ tâm lý trong máy tính của anh đâu”.
Anh vừa dứt lời, Hàn Cẩm Thư hoàn toàn ngây người.
Cô trừng hai mắt: “… Cho nên, toàn bộ những việc này là do anh cố ý sao?”.
Ngôn Độ đáp: “Đúng vậy”.
“Ôi trời ơi”. Hàn Cẩm Thư ôm ngực suýt chút nữa bị nhồi máu cơ tim vì sốc.
Đầu óc cô rối bời, đôi mày nhíu lại, cô như đoán được điều gì đó liền ngập ngừng nói: “Anh cho em biết anh bị bệnh có phải là bước đệm cho căn phòng tối tăm kia không? Anh lo lắng khi em nhìn thấy căn phòng toàn là ảnh chụp kia sẽ sợ anh, ghét bỏ anh à?”.
Ngôn Độ trầm mặc một lát, hai cánh tay khẽ dùng sức ôm chặt lấy cô, giọng nói nhỏ nhẹ: “Ừ”.
Nghe được câu trả lời, Hàn Cẩm Thư nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng tựa ngọc của Ngôn Độ, im lặng suốt mười giây. Sau đó, cô híp mắt nói ra mấy chữ đầy thâm sâu: “Ngôn Độ, anh chó quá”.
Quá là chó.
Hơn nữa còn là một con chó đầy mưu mô!
Vào ngày giỗ của Ngôn Từ Niên, những lời nói lúc vô tình của Ngôn Tinh ở nhà chính, bao gồm cả chuyện hôm đó anh nói phải đến công ty tăng ca cố ý bỏ quên tập tài liệu trong thư phòng, không ngờ, tất cả đều được lên kế hoạch và sắp đặt bởi cái người đầy bụng mưu mô này.
“Thư tình, em đừng giận, tất cả đều là lỗi của anh”. Ngôn Độ hôn lên gò má cô, dịu dàng nói: “Hôm nay anh sẽ trả lời mọi nghi ngờ của em. Em muốn biết chuyện gì anh sẽ trả lời em chuyện ấy”.
Hàn Cẩm Thư cực kỳ tức giận, cô giơ hai tay lên, mười ngón tay dùng sức xoa nắn vần vò mặt anh. Cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Bây giờ, em muốn biết những lời anh nói trong phòng tối hôm đó rốt cuộc là có ý gì”.
Ngôn Độ nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của cô đưa lên môi hôn: “Những lời nào?”.
Hàn Cẩm Thư cẩn thận nhớ, lặp lại từng chữ: “Anh nói, hai năm đầu chúng ta vừa kết hôn, là anh cố ý lạnh nhạt với em. Vì sao?”.
Ngôn Độ lại im lặng một lát, mới nói: “Đây là yêu cầu của bác sĩ Bạch với anh”.
Bác sĩ Bạch?
Hàn Cẩm Thư suy nghĩ vài giây, trong đầu hiện lên hình ảnh người đẹp mà cô nhìn thấy trên trang web chính thức của Trung tâm tư vấn tâm lý KC. Cô vỗ tay một cái, lúc này mới nhận ra: “Em biết bác sĩ Bạch, có phải là bác sĩ Bạch San San, Phó viện trưởng của Trung tâm tư vấn tâm lý KC, bác sĩ tâm lý của anh không?”.
Ngôn Độ khẽ cười, nhéo má cô: “Trí nhớ của em rất tốt”.
Trên thực tế, dì Nam đã phát hiện ra Ngôn Độ có phần khác biệt với những đứa trẻ khác khi anh còn rất nhỏ.
Năm đó, Ngôn Độ mới vài tuổi, dáng người gầy yếu, da dẻ trắng trẻo, ngũ quan cũng rất đẹp, chỉ nhìn vẻ bên ngoài quả thực là như tạc từ ngọc, người nào gặp cũng khen xinh xắn đáng yêu.
Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài đáng yêu khiến người khác thích thì tính cách của cậu nhóc Ngôn Độ lại vô cùng trầm lắng và âm u lạnh lẽo.
Cậu nhóc không thích những món đồ chơi, không thích hát nhạc thiếu nhi và chơi trò chơi, không thích bám lấy người lớn chơi cùng cậu; cậu chưa bao giờ khóc lóc, làm nũng, tỏ ra nóng nảy với người lớn; cũng không thích chơi cùng với những đứa trẻ khác.
Cậu nhóc Ngôn Độ thường xuyên ở một mình cả ngày, im lặng, thờ ơ, không nói chuyện cũng không có bất cứ biểu cảm gì.
Khi đó, mặc dù dì Nam cũng thấy kỳ lạ nhưng không để tâm lắm, dì chỉ nghĩ một đứa trẻ một tính cách, chỉ là Ngôn Độ hơi hướng nội một chút mà thôi.
Về sau, vào năm 6 tuổi, một chuyện đã xảy ra với Ngôn Độ.
Lúc ấy dì Nam vừa tan làm ở nhà máy về ký túc xá. Khi đó máy móc chưa được sử dụng rộng rãi nên công việc ở nhà máy thép không hề dễ dàng. Dì Nam bê sắt cả ngày mệt đến nỗi đau lưng mỏi vai mấy ngày liền.
Dì dùng chén tráng men rót một ly nước sôi, thổi vài cái, đang chuẩn bị uống thì bên ngoài truyền đến tiếng hét lo lắng: “Nam Thanh! Nam Thanh! A Độ nhà cô bị chó săn cắn ở đầu phố rồi!”
Nghe thấy tiếng hét, nước sôi ở trong tay dì Nam nhất thời rơi vãi trên sàn nhà. Dì hoảng sợ đến nỗi gần như không cảm nhận được vết bỏng trên mu bàn tay, vội vàng lao ra đầu phố.
Đợi dì Nam kịp đến chỗ xảy ra chuyện, chen qua đám đông đang vây xem, dì đã nhìn thấy một cảnh tượng mà cả đời không bao giờ quên:
Đầu đường của nhà máy đầy bụi bặm, bùn đất và máu trộn lẫn vào nhau trông vô cùng bẩn thỉu. Một con chó săn dài hơn nửa mét co giật ngã xuống đất, có một cậu bé gầy yếu đang nằm úp trên thân nó.
Cậu bé nức nở, vết cắn ở mắt cá chân đang không ngừng chảy máu. Cậu dùng cánh tay nhỏ nhắn và đôi chân ngắn cũn của mình liều mạng trấn áp con chó săn bên dưới, mặt mũi bê bết máu, hai mắt đỏ ngầu, dùng sức lực nhỏ bé của mình cắn đứt cổ họng của chó săn…
Sau đó, dì Nam sợ chó săn cắn người có thể sẽ lây bệnh nên vội vàng bế Ngôn Độ đi trạm xá, rửa sạch miệng vết thương, đồng thời tiêm vắc xin phòng bệnh dại.
Bác sĩ lau vết thương cho Ngôn Độ bằng cồn khử trùng, Ngôn Độ chịu đựng cơn đau dữ dội, không rên một tiếng, khuôn mặt vẫn vô cảm.
Dì Nam ở bên cạnh sợ hãi nói: “A Độ, đau thì hét lên đi không cần chịu đựng”.
Ngôn Độ cũng chỉ lắc lắc đầu.
Xử lý xong, dì Nam bế Ngôn Độ trở về ký túc xá, đặt cậu ngồi trên chiếc ghế dài nhỏ, bà ngập ngừng hỏi: “Khi con chó lớn tới cắn con, sao con không chạy đi?”.
Ngôn Độ ngước đôi mắt to đen láy nhìn dì Nam, nhẹ nhàng trả lời: “Bỏ chạy thì con chó sẽ nghĩ con sợ, sẽ càng cắn con hung dữ hơn. Con chó cắn con, con cũng cắn lại nó cắn chết nó, nó mới ngoan ngoãn nghe lời”.
Dì Nam không còn gì để nói.
Lúc đó, cậu bé gần sáu tuổi đã tàn nhẫn và hờ hững đến tận xương tủy. Cậu thiếu những mối quan hệ bình thường của con người và sự đồng cảm với thế giới bên ngoài, thậm chí còn thiếu nhận thức bình thường.
Trong thế giới màu xám ban đầu của Ngôn Độ, không có gì khiến anh thích thú, cũng không có gì khiến anh vui vẻ, khắp nơi đều là cái chết.
Cô gái tên “Hàn Cẩm Thư” đã mang đến chút sắc màu tươi sáng cho thế giới đầy xám xịt của Ngôn Độ.
Đến lúc này, cô đã trở thành điều đầu tiên cũng là điều duy nhất mà anh muốn có trong đời.
Để có được Hàn Cẩm Thư, Ngôn Độ đã bày bố thế cục, dùng một nửa cuộc đời của mình để đánh cược, mở ra một ván bài. Tất cả chỉ để từng bước đến gần cô, khiến cô hoàn toàn thành của riêng anh.
Sau đó, trong những năm đấu đá nội bộ của Ngôn thị, anh đã giành được chiến thắng hoàn toàn, cuối cùng cũng có vốn và thực lực để cưới Hàn Cẩm Thư làm vợ.
Ngôn Độ tìm đến dì Nam, nói với dì anh hiện tại chỉ còn một bước nữa là thực hiện được ước nguyện đã ấp ủ nhiều năm.
Tuy nhiên, đối với sự thành công của Ngôn Độ, dì Nam lại không tỏ ra vui mừng lắm, bà thở dài nặng nề nói với Ngôn Độ: “A Độ, dì Nam một mực theo dõi con trưởng thành, nhìn con đi đến được ngày hôm nay. Dì cũng biết con rất thích cô gái ấy, sẵn lòng hy sinh tất cả những gì mình có vì cô gái ấy. Nhưng tất cả những chuyện mà con làm, cô ấy lại không hề biết gì cả”.
“Cô ấy không cần biết”. Vẻ mặt lạnh lùng của Ngôn Độ chưa bao giờ có nét sinh động. Anh nói thản nhiên: “Sau khi cô ấy trở thành vợ của con, con sẽ yêu thương, trân trọng cô ấy hơn ai hết”.
Dì Nam chua xót nhếch môi, “Yêu thương? Trân trọng? Thế nhưng A Độ, con vốn không có cảm xúc như người bình thường thì làm sao có thể hiểu được tình yêu của người bình thường, làm sao để yêu cô ấy đây?”.
Ngôn Độ nghe vậy thì im lặng.
Dì Nam lại thở dài, lắc đầu hối hận: “Cho đến bây giờ, dì vẫn hối hận. Nếu khi đó dì để ý chuyện của con sớm hơn… thì có lẽ con sẽ tốt hơn. Ít nhất, con có thể cư xử như người bình thường, yêu người mà mình muốn yêu”.
Lần đó, sau khi nói chuyện với dì Nam, Ngôn Độ trở về nhà chính tự nhốt mình trong thư phòng suốt ba ngày.
Vào ngày thứ tư, anh gọi điện cho Franc, bảo anh ta liên hệ với Trung tâm tâm lý trị liệu uy tín nhất.
Franc nhanh chóng tìm KC, đặc biệt mời Bạch San San, chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý nổi tiếng trong nước đến chẩn đoán cho Ngôn Độ.
Bác sĩ Bạch đã tiến hành kiểm tra Ngôn Độ trong hai ngày thông qua một loạt các phương pháp kiểm tra tâm lý, cuối cùng phát hiện ra rằng các vấn đề tâm lý tồn tại trên người Ngôn Độ rất phức tạp.
Ngoại trừ những chứng bệnh tâm lý thường thấy như chứng mất ngủ, rối loạn dạng cơ thể nhẹ, rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Bác sĩ Bạch còn phát hiện ra Ngôn Độ chán đời, cực đoan, cố chấp, thờ ơ, tê liệt, thiếu cảm xúc nghiêm trọng, có một mức độ tâm lý thù hận và trả thù xã hội nhất định.
Rất có thể còn có một vài khác thường khác.
Nhìn báo cáo kiểm tra trong tay, bác sĩ Bạch nhíu mày kinh ngạc đến nỗi lưng đổ mồ hôi lạnh.
Cô ấy đã gắn bó với lĩnh vực hỗ trợ tâm lý trị liệu nhiều năm, từng chữa trị vô số căn bệnh khó chữa, chưa từng gặp phải bệnh nhân nào khó giải quyết như vậy.
Bác sĩ Bạch rất kinh ngạc nhưng đồng thời cũng vui mừng.
Một bệnh nhân tâm lý bệnh trạng dị đoan như thế lại có chỉ số IQ cao đến vậy, thật sự rất đáng sợ. Ngôn Độ không dấn thân vào con đường vi phạm tội ác hẳn là bởi vì ông trời có lòng thương xót với tất cả chúng sinh.
Sau khi bình ổn lại cảm xúc của mình, bác sĩ Bạch đã thử trò chuyện với Ngôn Độ và hỏi anh tại sao lại muốn chữa bệnh. Dù sao, theo kinh nghiệm của bác sĩ Bạch, hầu hết các bệnh nhân có vấn đề về tâm lý đều khá bài xích với bác sĩ tâm lý.
Điều khiến bác sĩ Bạch kinh ngạc là khi nói ra nguyên nhân chữa bệnh, trong đáy mắt của người đàn ông lạnh lùng đến tận xương tủy ấy hiện lên một tia say đắm và thâm tình bệnh hoạn.
Sau đó, bác sĩ Bạch đã biết đến sự tồn tại của cô gái tên “Hàn Cẩm Thư”.
***
Hàn Cẩm Thư nghe như lọt vào sương mù, giống như đã hiểu nhưng lại giống như chưa hoàn toàn hiểu. Cô sững sờ nói: “Cho nên, bác sĩ tâm lý của anh bảo anh tránh xa em một chút?”.
“Phải”.
Ngôn Độ thổi lên vành tai của cô: “Bác sĩ Bạch nói, em là ngọn nguồn mọi dục vọng của anh. Cho nên vào khoảng thời gian sau khi anh tiếp nhận Ngôn thị, anh vẫn kiềm chế không tới quấy rầy em”.
“Vậy thì anh cũng khá may mắn”. Hàn Cẩm Thư nghe anh nói vậy thì bĩu môi, lẩm bẩm bất mãn: “Hai năm trước, cả nhà ép em kết hôn, lúc đó họ giới thiệu cho em hơn chục người xem mắt, suýt chút nữa em đã là vợ của người khác rồi”.
“Yên tâm”. Ngôn Độ thản nhiên nói: “Anh sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra đâu”.
Hàn Cẩm Thư: “Ý anh là gì?”.
Ngôn Độ nắm cằm cô, ngữ khí vững vàng: “Vào hai năm trước khi chúng ta kết hôn, nhà họ Hàn và Ngôn thị không có bất cứ sự qua lại nào trong công việc. Em có nghĩ hai năm trước vì sao bố em lại đưa em đến dự bữa tiệc tối đó không, tại sao em có thể nhìn thấy anh trong bữa tiệc tối đó?”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
…
Hàn Cẩm Thư trợn tròn mắt, “Anh… anh lại dùng sắc đẹp của mình bày mưu để dụ dỗ em?”.
Hả???
Ngôn Độ cong môi cọ nhẹ lên chóp mũi của cô, “Cũng may anh dụ dỗ khá thành công”.
Hàn Cẩm Thư cạn lời cười thành tiếng: “Không phải. Anh cảm thấy chính mình quá tốt đúng không? Nếu như đêm đó em không chấm anh mà chấm người đàn ông khác thì sao?”.
“Không thể nào”. Ngôn Độ lạnh lùng nói, “Anh đã xem qua danh sách những người tham gia dự tiệc bảy lần, không có người đàn ông nào đẹp trai hơn anh cả”.
Hàn Cẩm Thư: “…”. Phụt.
Ngôn Độ: “Hơn nữa, khi đó anh sớm có tính toán rồi. Nếu nhà họ Hàn không chủ động đưa ra đề nghị liên hôn, anh sẽ đích thân đi tìm bố mẹ em hỏi cưới em”.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Ngôn Độ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khóe miệng nhếch lên, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ. Anh ôm chặt lấy cô, vùi đầu vào hõm vai cô, khẽ cười nói: “Cũng may. Sự thật chứng minh, khuôn mặt này của anh cũng được việc lắm.”
Hàn Cẩm Thư giơ tay đỡ trán.
Hàn Cẩm Thư trầm mặc mấy giây, đột nhiên giơ tay ôm lấy đầu của anh, xoay mặt anh đối diện với mình, cô không thể nhịn được nữa nên tức giận nói: “Anh lừa em hết lần này đến lần khác, lương tâm của anh thật sự không cắn rứt sao? Hả?”.
Ngôn Độ nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời của cô, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Anh tiếp nhận điều trị tâm lý, cố ý xa cách lạnh nhạt em là vì để biến mình thành người bình thường, vì để có thể cho em một tình yêu lành mạnh và trọn vẹn. Nếu anh không làm như vậy, Hàn Cẩm Thư, em sẽ nhận tình yêu của một kẻ điên sao?”.
Câu nói hời hợt này khiến cho Hàn Cẩm Thư cứng họng.
Hoàn toàn chính xác.
Hoàn cảnh trưởng thành và môi trường sống của Ngôn Độ dẫn đến tính cách vặn vẹo của anh. Nếu ngay từ đầu câu chuyện, anh tự nhiên lao đến tỏ tình với cô, nói cho cô biết tất cả những điều này, cô chắc chắn sẽ không thể chấp nhận được.
Không chỉ vậy, nói không chừng cô sẽ xem anh như một kẻ điên thực sự, trốn tránh anh đến cuối đời.
Nghĩ vậy, dường như anh đúng là không còn cách nào khác.
Nhớ lại quá khứ bi thảm và thê lương của anh, vai Hàn Cẩm Thư trùng xuống, ngọn lửa bị lừa không biết gì trong mấy năm trong lòng cũng bị dập tắt.
Thôi bỏ đi.
Ai bảo cô tốt bụng đáng yêu lại rộng lượng, cứ tạm thời tha thứ cho anh vậy.
“Chuyện quá khứ đã qua rồi, em không so đo với anh”. Hàn Cẩm Thư vỗ mặt Ngôn Độ, “Có điều, em nhắc nhở anh, sau này nếu như anh lại giấu em hay lừa em chuyện gì, em tuyệt đối sẽ không để yên cho anh đâu”.
Ngôn Độ hôn nhẹ lên ngón tay của cô, “Anh cam đoan với em, sẽ không đâu”.
Hàn Cẩm Thư hừ hừ hai tiếng, lại đưa tay ôm lấy cổ anh. Một lúc sau cô cảm thấy tò mò lại hỏi: “Này, bác sĩ của anh có nói với anh rằng nếu hai năm trước anh không lạnh nhạt với em thì sẽ như thế nào không?”.
Ngôn Độ áp môi xuống trán cô, anh suy nghĩ một chút rồi nói: “Có lẽ anh sẽ không nhịn được mà làm ra một số chuyện mà em không thích”.
Hàn Cẩm Thư càng thêm tò mò, ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn chớp mắt nhìn anh: “Ví dụ như, em không thích chuyện gì?”.
Ngôn Độ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt hơi tối lại, sau đó cúi đầu ghé sát tai cô nói gì đó.
Mới đầu Hàn Cẩm Thư không nghe rõ, hơi nhíu mày: “Cái gì cơ?”.
Ngôn Độ lại nói một lần nữa.
Chỉ trong vài giây, khuôn mặt của cô gái đỏ bừng, cáu đến nỗi bổ nhào lên, ngoàm một cái cắn mạnh lên cằm anh.
Ngôn Độ cong môi mặc kệ Hàn Cẩm Thư đỏ bừng mặt vì kháng nghị, cường thế hôn môi cô.
Anh đè cô lại, giọng nói trầm thấp: “Thư tình, anh chưa bao giờ cảm thấy vui như hôm nay”.
Hốc mắt Hàn Cẩm Thư ướt át: “Hả?”.
Ngôn Độ nói: “Tất cả mọi thứ, đều cực kỳ đáng giá”.
Nhận xét Box