Chapter 53: Văn phòng tình ái

Chapter 53: Văn phòng tình ái


Hàn Cẩm Thư tuyệt vọng.

Vừa rồi trợ lý đã nói là Ngôn Độ ở đây một mình mà? Sao lại có nhiều người như vậy! Trưa thứ 7 mà người của tập đoàn Ngôn thị đều không cần nghỉ ngơi, không cần ăn uống hết à?

Aaaaaa.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, Hàn Cẩm Thư duy trì tư thế chống cằm xinh đẹp dựa vào tường, hóa đá ngay tại chỗ.

Mặc dù các quản lý cấp cao trong phòng họp không biết Hàn Cẩm Thư, nhưng vừa rồi họ đã nghe thấy giọng nói nũng nịu của cô nên dễ dàng đoán được người trước mặt họ chính là bà chủ mà ông chủ đã giấu như báu vật suốt hai năm qua.

Ừ, ông chủ quả nhiên là ông chủ, coi mắt chọn vợ này. Bà chủ quả thật sang trọng xinh đẹp, quyến rũ động lòng… lại còn nhiệt tình nữa.

Chỉ là cách xuất hiện lộng lẫy này khiến họ hơi bất ngờ.

Trước mặt bao nhiêu người, ngón chân của Hàn Cẩm thư quặp chặt trên đất, hận lúc này không có cái xẻng nào trong tay để cô đào một cái hố mà nhảy xuống.

So với sự kinh ngạc của tất cả những người tham gia và sự phát điên của Hàn Cẩm Thư thì Ngôn Độ hoàn toàn trái ngược. Anh ngồi ở ghế chủ tọa với bộ vest chỉnh tề, bình tĩnh ung dung lạ thương.

Anh liếc nhìn hộp cơm hộp màu hồng trong tay Hàn Cẩm Thư rồi nhìn xuống đôi chân thon dài thẳng tắp dưới làn váy của cô, cuối cùng mới dán mắt vào khuôn mặt nhỏ nhắn sắp khóc không ra nước mắt.

Ngôn Độ thản nhiên nói: “Cảm ơn em. Anh vẫn còn chút việc, em vào văn phòng làm việc đợi anh”.

Thấy ông chồng bạo quân bình tĩnh như vậy, Hàn Cẩm Thư cũng không còn bối rối nữa.

Cô nhanh chóng ổn định tâm lý một lát, tự nhủ “Chỉ cần mình không xấu hổ thì người xấu hổ là người khác”. Sau đó, cô bình tĩnh đứng dậy, buông cánh tay đang chống mặt xuống, vuốt tóc, khóe miệng hơi nhếch lên, nở nụ cười nhã nhặn với Ngôn Độ.

Hàn Cẩm Thư nói: “Được, các anh làm việc đi”.

Nói xong cô liền quay người, ôm theo hộp cơm bình thản rời khỏi phòng họp với những bước đi đầy tự tin và tao nhã.

Trợ lý Từ Vĩ ở cửa thấy cô đi vào rồi lại đi ra với sắc mặt vô cùng phức tạp. Từ Vĩ áy náy nói: “Phu nhân, vừa rồi cô đi nhanh quá, tôi còn chưa nói hết câu. Tôi vô cùng xin lỗi”.

“Không sao đâu”.

Hàn Cẩm Thư mỉm cười, hỏi: “Văn phòng làm việc của Ngôn tổng nằm đâu vậy?”.

Tốt nhất là nên hỏi rõ ràng trước, cô không muốn gây thêm trò cười như vừa rồi nữa đâu.

“Là phòng đầu tiên bên tay phải”. Từ Vĩ đáp, suy nghĩ một chút sợ cô lại đi sai, anh ta khom người giơ tay về phía bên phải, cười nói: “Để tôi đưa cô qua đó”.

Lần này Hàn Cẩm Thư rất cẩn thận, cô quay đầu nhìn về phía cửa phòng làm việc đã đóng chặt, do dự hỏi: “Trong phòng làm việc của Ngôn Độ chắc là không có ai khác đúng không?”.

Từ Vĩ mỉm cười đáp: “Không có. Bình thường không ai có thể bước vào văn phòng nếu không có sự cho phép của Ngôn tổng”.

Vậy thì tốt.

Hàn Cẩm Thư gật đầu hài lòng, lúc này mới theo sau trợ lý Từ Vĩ đi tới văn phòng CEO.

Đến trước cửa, Từ Vĩ đưa tay mở cửa phòng làm việc giúp Hàn Cẩm Thư, tiện tay bật công tắc mở đèn, sau đó dừng lại không đi vào bên trong, chỉ mỉm cười nói: “Mời phu nhân. Tôi ở ngay bên ngoài, nếu cô có cần gì thì cứ gọi tôi”.

“Cảm ơn anh”.

“Cô không cần khách sáo”.

Trợ lý Từ Vĩ quay người rời đi, không quên đóng cửa phòng làm việc.

Hàn Cẩm Thư đứng một mình trong phòng làm việc rộng lớn, cô bước từng bước nhìn xung quanh, phát hiện phong cách trang trí và tông màu của văn phòng này giống hệt phòng làm việc ở nhà của Ngôn Độ, đen trắng xám đơn điệu, lạnh lẽo vô cảm.

Cô quay đầu nhìn, trong khu tiếp khách có đặt sô pha bằng da màu đen quá khổ, trông rất mềm mại và thoải mái. Cô đi tới sau đó khom người ngồi xuống, đặt hộp cơm màu hồng trong tay lên bàn.

Hộp cơm…

Hàn Cẩm Thư nhìn chằm chằm cái hộp vuông tròn trước mặt, trong đầu bất giác nhớ lại cảnh tượng cô lao vào phòng họp vừa rồi.

Lúc đó cô dựa vào tường rồi vuốt tóc, hét lên câu gì nhỉ?

“Chồng ơi, Thư Thư đến đưa hộp cơm tình yêu cho anh nè~”.

Hay lắm, quá hoàn hảo.

Chẳng những tự xưng là Thư Thư mà cô còn làm nũng nữa!!!

“Trời ơi…” Hàn Cẩm Thư lại cảm thấy xấu hổ và tức giận, cô vớ lấy cái gối bên cạnh che đầu lại, hu hu hu. Đột nhiên cô có cảm giác muốn đăng xuất khỏi trái đất ngay lập tức.

Ngay lúc này, điện thoại vang lên.

Hàn Cẩm Thư ủ rũ lấy điện thoại, nhìn kỹ thì thấy là tin nhắn WeChat của Du Thấm.

Du Thấm: Sao rồi sao rồi? “Kế hoạch hộp cơm tình yêu” thế nào rồi?

Theo sau là biểu tượng cảm xúc đầu gấu trúc đang nháy mắt, cười xấu xa với cô.

Nhìn cái đầu gấu trúc này, Hàn Cẩm Thư không cảm thấy buồn cười mà chỉ cảm thấy nó đang trào phúng chuyện cô bị mất mặt vào mấy phút trước. Cô tuyệt vọng gõ chữ trả lời Du Thấm: [Không thế nào cả. Đời này em sẽ không nấu ăn cho Ngôn Độ nữa đâu].

Du Thấm: …???

Hàn Cẩm Thư không phản ứng với chuỗi dấu chấm hỏi của Du Thấm, cô ném điện thoại sang một bên rồi tiếp tục ôm gối buồn bực.

Không lâu sau, cửa phòng làm việc mở ra.

Hàn Cẩm Thư mệt mỏi ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một bóng người mặc vest chỉnh tề đi vào. Cô không có phản ứng gì chỉ nhìn một cái rồi cúi đầu, thậm chí còn chẳng có sức lực chào hỏi với đối phương.

Toàn bộ tòa nhà đều mở hệ thống sưởi nên ấm hơn bên ngoài vài độ.

Hàn Cẩm Thư bị đả kích ở phòng họp vốn đã có chút ủ rũ, hiện tại lại ở trong không gian ấm áp, đầu óc nặng trĩu nên hơi buồn ngủ.

Cô nhịn không được mà ngáp một cái.

Ngôn Độ đi thẳng đến trước mặt cô, đứng yên một lúc thì khẽ rủ mắt nhìn chằm chằm cô từ trên xuống dưới.

Trên đầu bị bóng đen lớn bao phủ, Hàn Cẩm Thư ngẩng đầu lên một cách nghi hoặc lại nhìn thấy Ngôn Độ, cũng nhìn thấy ý cười ẩn chứa trong đáy mắt anh.

Hàn Cẩm Thư nghĩ anh đang cười nhạo mình lại càng giận run cả người, tức giận nói: “Em cảnh cáo anh, nếu anh dám cười ra tiếng thì em sẽ bơ anh một tuần. Em nói được làm được!”.

Ngôn Độ cong môi, anh khom người ngồi xuống vòng tay ôm lấy eo của Hàn Cẩm Thư. Tay chân nhỏ nhắn của cô bị anh nhấc bổng lên không hề tốn sức, ôm cô vào lòng giữ chặt trên đùi mình.

Cả người Hàn Cẩm Thư bị giam trong vòng tay của Ngôn Độ, cô ngửi thấy mùi gỗ mun mát lạnh nồng nàn, mùi hương chỉ thuộc về một mình anh.

Vốn đang buồn ngủ nên lúc này cô càng mơ hồ hơn.

Cô lắc đầu để bản thân tỉnh táo hơn, đỏ mặt giãy giụa hai lần trong lòng anh, phản kháng nói: “Anh có thể đừng lần cũng ôm em ngồi lên đùi được không? Em cũng không phải là mèo của anh”.

Cô vừa dứt lời, một nụ hôn nhẹ nhàng đã in lên làn da mỏng manh sau vành tai cô.

Ngôn Độ nhắm mắt dán sát vào người cô, sườn mặt khẽ dụi vào sau gáy cô, khẽ nói: “Anh khuyên em đừng nhúc nhích, lau súng cướp cò là phải chịu trách nhiệm đấy”.

“…”.

Hàn Cẩm Thư nghe hiểu được ẩn ý trong câu nói này, khuôn mặt chợt đỏ bừng trong nháy mắt không dám động đậy nữa. Đồng thời cô cũng nhận ra trong giọng điệu của anh có chút mệt mỏi không rõ ràng, quay đầu lại hỏi nhỏ: “Anh mệt lắm à?”.

Ngôn Độ ậm ừ một tiếng, thanh âm có chút khàn khàn, anh uể oải trả lời cô: “Tối hôm qua ngủ quá muộn, hôm nay lại dậy sớm”.

Hàn Cẩm Thư nghe vậy, vừa có chút đau lòng vừa có chút cạn lời, cô đỏ mặt nhỏ giọng mắng: “Vậy thì trách ai đây, chỉ có thể trách anh thôi”.

Ngôn Độ nói: “Không phải nên trách em sao”.

“Em?” Hàn Cẩm Thư ngạc nhiên bật cười, hoang mang: “Vì sao lại trách em?”.

Anh dùng ngón tay nâng cằm cô, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hướng về phía mình, cúi đầu hôn lên môi cô, khàn giọng nói: “Anh sắp bị em ép khô rồi”.

Hàn Cẩm Thư: ….

“… Đàng hoàng đi nào!”.

Cô xấu hổ đến mức vành tai nóng ran, một lần nữa bị sự mặt dày của người đàn ông này làm cho kinh ngạc, tức giận nắm chặt tay, buột miệng nói: “Rõ ràng là anh quá háo sắc đâu liên quan gì đến em. Tối hôm qua em đã cố gắng khuyên bảo anh, nói anh ngày mai còn phải đến công ty tăng ca, không làm không làm nữa, mà anh thì sao! Lôi kéo em làm đến 3 giờ sáng, chó cũng không bằng anh!”.

Vừa dứt lời, Ngôn Độ bỗng nhiên khẽ cười thành tiếng.

Anh ôm cô từ sau phía sau vùi đầu vào hõm cổ cô, cười đến nỗi vai run lên, hơi thở ấm áp phả vào cổ cô.

Hàn Cẩm Thư bị nhột bởi tiếng cười của Ngôn Độ liền rụt cổ tránh đi, khuôn mặt đỏ bừng, tức giận lẩm bẩm: “Không có ai bị mắng mà cười vui vẻ như vậy cả, đúng là điên rồi”.

Một lúc sau, Ngôn Độ cuối cùng cũng cười đủ, anh khẽ nâng mí mắt lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm gò má đỏ bừng của Hàn Cẩm Thư, sau đó sát người lại nhẹ nhàng hôn lên gò má của cô.

Hàn Cẩm Thư còn chưa kịp phản ứng, khi đôi môi xinh đẹp ấy định hôn cô lần nữa thì cô đã nhanh chóng giơ tay giữ lấy khuôn mặt anh, mạnh mẽ đẩy ra, nghiêm túc nói: “Hôm nay không được hôn mặt”.

Ngôn Độ: “…”.

Ngôn Độ nắm lấy cằm cô chuẩn bị hôn lên môi cô.

Hàn Cẩm Thư lại nhanh chóng che miệng mình lại, mơ hồ nói: “Cũng không được hôn môi”.

Ngôn Độ: “…”.

Ngôn Độ: “Vì sao?”.

“Lẽ nào anh không nhận ra”, Hàn Cẩm Thư đang nói thì dừng lại, vung tay lên rất đỏm dáng mà vén mái tóc xoăn ra sau tai, “Hôm nay em vô cùng xinh đẹp sao?”.

Sau khi Ngôn Độ chăm chú tỉ mỉ nhìn cô hai giây, anh thản nhiên nói: “Không có”.

Hàn Cẩm Thư: “…?”.

Ngôn Độ rất bình tĩnh: “Ngày nào em cũng xinh đẹp thế mà”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư không nói nên lời, mặc dù cô thực sự không muốn thừa nhận, nhưng… mỗi lần bạo quân dùng lời ngọt ngào và khen ngợi cô là mỗi lần cô rất hưởng thụ. Dù sao, không có ai không thích nghe những lời khen ngợi cả.

Một lúc sau, Hàn Cẩm Thư hắng giọng che giấu tâm trạng vui sướng khi được khen, cô nghiêm túc nói: “Ý của em là, hôm nay em trang điểm rất chăm chút”.

Ngũ quan của cô xinh đẹp rạng rỡ, trang điểm càng đậm càng có thể làm nổi bật vẻ đẹp của cô.

Ngôn Độ: “Điều này có liên quan gì đến chuyện anh hôn em?”.

Hàn Cẩm Thư càng nói một cách nghiêm túc: “Lớp trang điểm đậm như vậy, em sợ anh sẽ ăn hết mỹ phẩm vào trong miệng sẽ bị trúng độc chết đấy”.

Ngôn Độ im lặng vài giây, anh ôm lấy cô rồi dùng đầu ngón tay vân vê vành tai đáng yêu của cô, nói: “Em trang điểm đẹp như vậy là vì đến công ty tìm anh ư?”.

“Đúng vậy, dù sao lần đầu tiên đến công ty anh, nếu em không trang điểm xinh đẹp một chút thì người khác nhất định sẽ đàm tiếu sau lưng anh, nói ông chủ thẩm mỹ kém… À đúng!”.

Hàn Cẩm Thư đang nói bỗng nhiên vỗ đầu như nhớ tới chuyện gì đó, vội vàng cầm hộp cơm trên bàn lên thử nhiệt độ, vẫn may là hộp cơm có tác dụng giữ nhiệt rất tốt, đồ ăn vẫn còn ấm.

Cô đưa hộp cơm cho Ngôn Độ, nói: “Đây bữa ăn có chỉ số GI thấp mà em đặc biệt làm cho anh đấy, mau ăn đi, bây giờ không ăn thì sẽ nguội mất”.

Ngôn Độ cụp mắt nhìn hộp cơm trong tay cô gái sau đó lại nhướng mi lên nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô. Một lúc sau mới nhướng mày: “Sao đột nhiên lại tốt với anh như vậy?”.

“Bởi vì…bởi vì…”.

Hàn Cảm Thư ấp úng, cô vắt óc suy nghĩ cuối cùng nghĩ ra một câu: “Anh là chồng của em, em đối xử tốt với anh, thương anh chiều chuộng anh là chuyện đương nhiên, chẳng lẽ còn cần lý do à?”.

Ngôn Độ nghe xong khẽ cười, anh ghé sát vào người cô, nhìn chằm chằm cô chậm rãi nói: “Hàn Cẩm Thư, em thông minh rồi, còn dùng lời của anh nói lại anh nữa”.

Đôi mắt của Ngôn Độ tràn đầy sự áp bức, có thể dễ dàng xuyên thấu lòng người.

Hàn Cẩm Thư không nhìn thẳng vào mắt anh, để đánh lạc hướng sự chú ý của Ngôn Độ, cô cắn răng nghĩ ra một kế. Cô cúi đầu mở hộp cơm, cầm đôi đũa nguyên bộ lên nhanh chóng gắp một miếng bông cải xanh đưa đến bên miệng của Ngôn Độ.

Quả nhiên như Hàn Cẩm Thư mong muốn.

Bạo quân hơi ngẩn người.

“Ăn đi chồng”. Hàn Cẩm Thư cố ý dùng giọng mềm mại điệu đà nói với anh: “Em đút cho anh”.

Đôi mắt đen láy của Ngôn Độ nhìn thẳng vào cô, im lặng không nói lời nào. Một lúc sau mới chậm rãi mở miệng, ăn bông cải xanh mà cô đút.

Hàn Cẩm Thư thấy cách này rất tốt, cô phấn khởi tiếp tục gắp một miếng cà rốt và một miếng thịt bò…

Ngôn Độ chấp nhận liền nắm lấy tay cô, ăn hết tất cả đồ ăn cô nấu vào bụng.

Không lâu sau, hộp cơm màu hồng mà Hàn Cẩm Thư đang cầm đã sạch sành sanh.

Thấy thế, Hàn Cẩm Thư cau mày, buồn rầu nói: “Hình như em chuẩn bị ít quá”. Sau đó ngước nhìn Ngôn Độ: “Anh đã no chưa?”.

Ngôn Độ cuốn lấy một lọn tóc của cô, thản nhiên nói: “Chưa no”.

Hàn Cẩm Thư: “Hay là để em đặt đồ ăn cho anh?”.

“Không cần đâu”. Bàn tay to lớn của Ngôn Độ giữ lấy đầu cô, anh hơi cúi đầu cắn nhẹ vào cổ, khàn giọng nói: “Ăn em là được rồi”.

Hàn Cẩm Thư không còn gì để nói, cô đỏ mặt tía tai mắng anh: “Ngôn tổng, đây là công ty, anh làm ơn tỉnh táo một chút!”.

Toàn thân Ngôn Độ giống như bức tường sắt bốn phía trói chặt lấy cô. Anh không thể hôn lên mặt hay môi cô nên chỉ có thể hôn vào tai trái của cô.

Anh lập tức ở bên tai cô khàn giọng dụ dỗ: “Thư tình, anh nóng”.

Hàn Cẩm Thư cũng nóng.

Hệ thống máy sưởi ở nơi này bật cao quá.

Cô có giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi Ngôn Độ, cô cảm giác mình giống như một cây kem, cả người nóng đến mức suýt nữa thì tan chảy trong lòng anh.

Trong sự bối rối, cô đưa mắt nhìn người đàn ông đã cho cô sự tra tấn ngọt ngào.

Bộ vest màu đen trên người anh vẫn rất phẳng phiu, cao quý và lạnh lùng đến mức ngay cả cà vạt cũng không lấy một nếp nhăn.

Hàn Cẩm Thư ma xui quỷ khiến đột nhiên nảy ra một ý tưởng, chỉ trong vài giây liền quyết định thực hiện ý tưởng này. Cô đưa tay giật cà vạt của anh ra rồi ném xuống đất, sau đó là chiếc áo khoác của bộ vest rồi đến chiếc áo sơ mi trắng không tì vết của anh…

Cuối cùng, Hàn Cẩm Thư cởi ba nút cổ áo sơ mi của Ngôn Độ.

Áo sơ mi của anh mở phanh ra, đường nét săn chắc và mạnh mẽ của cơ ngực và cơ bụng, còn có đường nhân ngư quyến rũ, toàn bộ đều như hoa trong sương mù thoắt ẩn thoắt hiện, gợi cảm đến chết người.

Ngôn Độ cúi đầu muốn hôn lên môi Hàn Cẩm Thư.

Hàn Cẩm Thư quay đầu tránh đi nhưng vẫn bị anh cắn lấy cánh môi.

Có độc hay không, Ngôn Đô căn bản không quan tâm.

Cho dù có một ngày anh sẽ chết bởi vì hôn cô thì anh cũng vui vẻ chịu đựng.

Ngôn Độ ôm chặt lấy Hàn Cẩm Thư, say đắm hôn lên môi cô. Hôn một lúc, anh bất ngờ bế bổng cô lên đi về phía cửa.

Hàn Cẩm Thư thoáng thấy tay anh chạm vào công tắc đèn, đột nhiên lên tiếng: “Lần này… không tắt đèn được không?”.

Động tác của Ngôn Độ dừng lại dường như có chút do dự.

Hàn Cẩm Thư mặt đỏ bừng đến mức sắp nhỏ ra máu, ôm chặt lấy cổ của anh, lấy hết can đảm nhìn vào đôi mắt tràn ngập tình triều.

Cô hỏi anh: “Hai năm nay, lúc nào anh cũng không thích có ánh sáng là bởi vì sợ em nhìn thấy điều gì sao?”.

Ngôn Độ nhìn cô chằm chằm nhưng vẫn không nói chuyện.

Hàn Cẩm Thư ngẩng đầu lên.

Dường như một hạt giống xấu xa đã bén rễ trong lòng cô, nhanh chóng nảy mầm và lớn lên đốt cháy tứ chi của cô, không ngừng thì thầm vào tai mê hoặc cô, không ngừng thôi miên: Hàn Cẩm Thư, muốn anh ấy.

Cô muốn có được anh.

Cô muốn có được tất cả của anh.

Hàn Cẩm Thư căng thẳng toàn thân run rẩy, cuối cùng mềm nhũn cắn lên môi của Ngôn Độ.

Cô khẽ hỏi: “Anh sợ lúc muốn em sẽ không thể không kiềm chế được chính mình, sẽ bị em phát hiện anh si mê em đến cỡ nào, đúng không?”.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box