Chapter 49: Ỷ lại

Chapter 49: Ỷ lại


Ngay vào lúc Hàn Cẩm Thư đang quan sát người thanh niên trẻ tuổi đó thì người đó cũng nhìn sang Hàn Cẩm Thư và Ngôn Độ.

Nhìn đến Ngôn Độ, người thanh niên khẽ nhíu mày, nét mặt thấp thoáng vẻ hoang dã khó thuần.

Đám người Đa Thọ Phật lúc này cũng đi vào phòng, gã đàn ông này vẫn tươi cười niềm nở, vẫy tay thân thiện, giới thiệu Ngôn Độ và thanh niên trẻ tuổi kia với nhau.

Đa Thọ Phật hớn hở nói: “Anh Dã, đây là Ngôn tổng và phu nhân của ngài ấy. Ngôn tổng, vị này là Trịnh Tây Dã, anh Dã”.

Ông ta vừa dứt lời, phản ứng của hai người đàn ông đều cực kỳ thống nhất, đôi bên đều khẽ gật đầu với đối phương, không chào hỏi cũng chẳng mỉm cười, biểu cảm vô cùng lãnh đạm.

Hàn Cẩm Thư vẫn tiếp tục nhìn thanh niên trẻ tuổi đó.

Khí chất của Ngôn Độ lạnh thấu xương như đao nhọn kết từ băng tuyết. Hầu như chỉ cần bạo quân xuất hiện thì khí thế mạnh mẽ toát ra từ anh đều có thể nghiền nát quần chúng xung quanh. Người có thể đứng cùng Ngôn Độ mà không bị anh nghiền nát đã cực kỳ ít ỏi, người có thể miễn cưỡng không thua trận còn ít hơn nhiều.

Nhưng hiện tại, cuối cùng Hàn Cẩm Thư cũng gặp được loại thứ ba. Thanh niên trẻ tuổi này toát ra khí chất vô cùng kỳ lạ, sắc bén hoang dã, hoàn toàn có thể cân sức với Ngôn Độ.

Hơn nữa, Đa Thọ Phật nhiều tuổi như vậy mà còn gọi Trịnh Tây Dã là “anh Dã”, thật sự khiến cô rất muốn cười.

Có thể thấy người này tuyệt đối không phải là nhân vật bình thường.

Đủ thứ suy nghĩ nảy lên trong đầu cô, phía bên kia, Đa Thọ Phật vẫn đang ngậm xì gà nói chuyện. Ông ta quay đầu lại, nhìn thanh niên cao lớn mặc vest bên cạnh mình, đột nhiên chửi ầm lên: “Chúng mày chết cả rồi à! Không thấy Ngôn tổng và anh Dã vẫn đang đứng à! Không biết kéo ghế ra mời ngồi à! Ngôn tổng và anh Dã đều là khách quý của tao, khiến họ mất hứng, có tin tao lột da chúng mày cho chó ăn không!”.

Đám tay chân kia rõ ràng rất sợ Đa Thọ Phật, vội vàng luống cuống cúi người xin lỗi. Tiếp theo, họ kéo chiếc ghế bên cạnh bàn, cung kính khom lưng mời khách quý ngồi xuống.

“Mời ngồi, Ngôn tổng, anh Dã, Ngôn phu nhân”.

Đa Thọ Phật vui giận thất thường, mắt trước vừa ghê gớm như muốn ăn thịt người vậy mà quay đầu đã tỏ vẻ niềm nở hiền hòa đón tiếp: “Ngồi đi, hôm nay bạn cũ bạn mới cùng tề tựu, phải uống mấy chén mới được”.

Hàn Cẩm Thư cảm thấy bất an, ghé mắt thoáng nhìn Ngôn Độ bên cạnh.

Ngôn Độ từ đầu vẫn luôn nắm tay cô. Nhận thấy cô đang thấp thỏm không yên, anh nắm chặt tay cô, quay đầu sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng sự dịu dàng và trấn an.

Dưới ánh mắt không rời của anh, nội tâm của Hàn Cẩm Thư cũng yên tâm hơn vài phần.

Dĩ nhiên là cô sợ, vì từ nhỏ Hàn Cẩm Thư đã được dạy bảo nghiêm khắc, chỉ mới lêu lổng kết bạn với mấy người mà cô đã bị bố mẹ ném tới Lan Giang, thế nên dĩ nhiên cô chưa từng tiếp xúc với những người như Đa Thọ Phật.

Từ cuộc điện thoại mà Franc gọi đến thì A Khâm đã xảy ra xung đột với đàn em của Đa Thọ Phật ở Naypyidaw. Đa Thọ Phật lại định ngày hẹn Tống Khâm đến đây, dùng ngón chân cũng đoán được đây chính một bàn Hồng Môn Yến.

Tràn ngập nguy hiểm khó lường.

Nhưng, điều kỳ lạ chính là Ngôn Độ khiến cô cảm thấy cực kỳ an toàn, hơn nữa còn tràn đầy tự tin.

Vào giờ phút này, Hàn Cẩm Thư đột nhiên phát hiện, bất tri bất giác, tâm lý ỷ lại của cô với Ngôn Độ ngày càng mạnh. Anh khiến cô sinh ra một cảm giác tự tin cực kỳ mãnh liệt, đó là chỉ cần nơi nào có Ngôn Độ, Hàn Cẩm Thư tuyệt đối không phải sợ hãi.

Hàn Cẩm Thư được Ngôn Độ nắm tay theo anh vào chỗ ngồi.

Bàn tròn rất lớn nhưng người cũng nhiều, vì thế không phải ai cũng có ghế.

Hàn Cẩm Thư ngồi xuống, nhìn quanh một vòng, phát hiện có chín người ngồi, trong đó có cô, Ngôn Độ, Tống Khâm, người thanh niên đẹp trai tên Trịnh Tây Dã, ngoài ra còn có Đa Thọ Phật và bốn tên đàn em của ông ta. Trừ những người ngồi thì còn rất nhiều người mặc vest phẳng phiu cung kính đứng bên cạnh.

Hàn Cẩm Thư lặng lẽ thu hồi tầm mắt. Thấy ly trà xanh trên bàn, cô cảm thấy khát nước bèn nâng lên uống một ngụm.

Lúc này, Đa Thọ Phật lại lên tiếng, ngữ khí bình thản như đang nói chuyện nhà vu vơ: “Căn phòng này của tôi thường dùng để tiếp đón khách, nội thất, đồ dùng đều mời kiến trúc sư thiết kế riêng, ngay cả chiếc gạt tàn này cũng là mời học trò của Tề Bạch Thạch đích thân thiết kế, giá trị liên thành, cả thế giới không có chiếc thứ hai”.

Nói đến đây, Đa Thọ Phật nâng chén trà lên uống một ngụm, quay đầu nhìn chỉ thấy có riêng Hàn Cẩm Thư đang uống trà uống ông ta. Đa Thọ Phật nhíu mày, nói: “Ngôn tổng, anh Dã, đừng khách sáo. Đến chỗ của tôi cứ coi như ở nhà, nào nếm thử trà này đi, là trà Long Tỉnh thượng phẩm năm nay đấy, rất khó mua! Tôi chỉ có ba vại thôi, đặc biệt lấy ra chiêu đãi mọi người đấy”.

Ngôn Độ và Trịnh Tây Dã vẫn hờ hững, không hề cử động.

Hàn Cẩm Thư vốn đã thấy khát, nghe thấy Đa Thọ Phật nói đây là Long Tỉnh thượng hạng bèn vội uống một ngụm lớn, cẩn thận thưởng thức. Ừm, vị vương đầu lưỡi, đúng là trà ngon.

Đa Thọ Phật thấy Hàn Cẩm Thư uống rất ngon lành, ánh mắt ông ta sáng lên, nói: “Ngôn phu nhân cũng thích uống trà sao?”.

Bất ngờ bị gọi tên, Hàn Cẩm Thư suýt nữa thì sặc trà Long Tỉnh. Cô im lặng hai giây, đoan trang cười với Đa Thọ Phật: “Đúng lúc khát mà thôi, bình thường tôi rất ít khi uống trà, không hiểu lắm về trà”.

“Ha ha ha, các cô gái trẻ thường ít người thích văn hóa trà”. Thọ lão cười xua tay, tỏ vẻ thông cảm, “Nói đến ba vại Long Tỉnh này của tôi, thật ra có được cũng không dễ dàng gì. Vốn dĩ, ông chủ bán trà nói ba vại lá trà năm nay đã bị người ta đặt mất rồi, nói thế nào cũng không chịu bán cho tôi. Tôi ra giá rất cao nhưng ông ta cũng không chịu bán, nói chung là rất cứng”.

“Nhưng mà, con chó tôi nuôi trong vườn cũng hung hăng, thấy người là cắn. Có điều giờ nó không cắn được ai nữa rồi. Vì sao thế?”. Đa Thọ Phật hít một hơi xì gà, cười ha hả: “Bởi vì tôi đã đánh chết nó rồi”.

“Cho nên mới nói, ghê gớm thì đã sao? Lợi hại thì ích gì? Đánh chó phải nhìn mặt chủ”. Đa Thọ Phật cười híp mắt nhưng đáy mắt không hề chứa ý cười, “Chó nhà tôi, tôi muốn là thịt. Nhưng có những con chó khác ỷ vào chủ của mình mà đi loạn cắn người, mấy con chó đó cũng phải cẩn thận, đừng để bị đánh chết”.

Câu nói ẩn ý chỉ gà mắng chó của ông ta khiến sắc mặt Tống Khâm trầm xuống. Anh ta nheo mắt, tức giận sùng sục, sát khí lập tức xuất hiện, thoáng thấy đã không ngồi yên được nữa. Hàn Cẩm Thư ngồi bên cạnh thấy thế liền nhíu mày, đá nhẹ chân Tống Khâm một cái nhắc nhở.

Tống Khâm lấy lại lý trí, nắm chặt tay nhịn xuống, không có hành động nào khác.

Phía bên kia, Đa Thọ Phật đã nâng chén trà lên uống cạn, thong thả lấy một chuỗi Phật châu bằng gỗ tử đàn bắt đầu đếm hạt.

Không khí căn phòng rơi vào trạng thái tĩnh mịch quỷ dị.

Lúc đếm đến hạt châu thứ mười tám, Đa Thọ Phật chợt nghiêng đầu quay sang cười với Trịnh Tây Dã, nói: “Anh Dã, mấy hôm trước, A Long chỗ tôi nhìn trúng một con mèo con, nhưng mà con mèo đó rất hung dữ, móng vuốt của nó đã cào khiến mắt trái của A Long suýt nữa bị mù. Nghe nói con mèo nhỏ đó có liên quan đến cậu, tôi nay tôi mời cô ta tới, cậu xem có quen hay không”.

Trịnh Tây Dã vẫn vô cảm, không hé răng nửa lời.

Đa Thọ Phật giơ tay lên vỗ nhẹ hai cái. Chẳng mấy chốc, cửa gian phòng đã mở ra lần nữa, Hàn Cẩm Thư quay đầu nhìn theo bản năng, ngay lập tức phải mở to mắt kinh ngạc.

Làm gì có con mèo nào.

Một gã đàn ông bặm trợn hùng hổ kéo theo một cô gái vào căn phòng. Một cô gái thân hình nhỏ bé, trên người vẫn còn mặc đồng phục hai màu trắng xanh, hai mắt bị vải đen che kín, khóe miệng đã bị rách da, giống như đã bị ai đó tàn nhẫn bạt tai.

Hàn Cẩm Thư nhíu mày rất chặt.

Trông cô gái đó cùng lắm cũng chỉ mười tám, mười chín tuổi; bộ đồng phục lẫn khuôn mặt trắng nõn đều lấm lem, vô cùng chật vật đáng thương. Cô gái sợ hãi cúi đầu, cắn chặt môi, hai bàn tay nắm chặt áo đồng phục. Cô gái không dám giãy giụa, càng không dám đưa tay lên kéo miếng vải đen che mắt xuống.

Nhưng lưng của cô gái lại rất thẳng, cứng cỏi quật cường, tuyệt nhiên không hề gào thét xin tha.

Cô gái giống như một đóa sơn chi thuần khiết không tì vết, đột nhiên rơi vào chốn địa ngục dơ bẩn này.

Hàn Cẩm Thư đột nhiên cảm thấy căng thẳng.

Từ nhỏ cô đã thấy chướng mắt những kẻ bắt nạt, trước kia khi Ngô Mạn Giai bị bắt nạt cũng chính là cô ra tay tương trợ. Hiện giờ lại thấy một đám đàn ông sức dài vai rộng bắt nạt một cô bé, dĩ nhiên cô không thể nhịn nổi nữa.

Hàn Cẩm Thư mấp máy môi muốn nói gì đó, gần như là phản xạ có điều kiện.

Nhưng cô còn chưa nói gì thì bàn tay cảm nhận được sự lạnh lẽo. Hàn Cẩm Thư ngơ ngẩn, rủ mắt nhìn xuống, là bàn tay của Ngôn Độ.

Anh nắm tay cô, thong thả lắc đầu với cô, ánh mắt sâu thẳm không lối thoát.

“…”. Hàn Cẩm Thư cắn răng, nhìn tình hình thì cô gái này là chuyện riêng giữa Trịnh Tây Dã và Thọ lão.

Ngôn Độ còn phải xử lý chuyện của A Khâm. Nếu cô ra mặt vào thời điểm này sẽ chỉ khiến Ngôn Độ và A Khâm rơi vào thế bị động.

Trước cứ xem tình hình thế nào thì hơn.

Hàn Cẩm Thư kiềm chế rời mắt khỏi thiếu nữ mặc đồng phục. Cô cúi đầu, hít sâu một hơi, uống một ngụm trà để bình tĩnh lại.

Phía bên kia.

Nhìn thấy đồng phục của thiếu nữ dính bẩn, khóe miệng trầy xước, nét mặt của Trịnh Tây Dã vẫn vô cảm như cũ nhưng ánh mắt đã lạnh tới cực điểm.

Đa Thọ Phật quan sát sắc mặt Trịnh Tây Dã hòng nắm bắt được biểu cảm gì đó dù chỉ thoáng qua, chậm chạp nói: “A Long đâu, bảo nó cũng ra đây đi”.

Vài giây sau, một người đàn ông cao gầy đi vào phòng. Mắt trái của gã bịt một miếng băng gạc hình vuông, mặt mũi bình thường, sắc mặt khó coi, con mắt phải còn lại lộ ra sự tức giận và âm hiểm cực độ.

Gã đi đến trước mặt Đa Thọ Phật, cung kính chào: “Thọ lão”.

“A Long”. Đa Thọ Phật nheo mắt, “Lại đây, nói cho anh Dã nghe mắt của mày làm sao mà bị như thế”.

“Vâng, Thọ lão”. Nhắc đến vết thương trên mắt trái, A Long tức muốn hộc máu. Gã giơ tay lên sờ miếng băng gạc, quay đầu giơ tay, hung hăng nói: “Chính là do con nhóc kia! Cháu chỉ nói mấy câu với nó mà nó hất tương ớt vào mặt cháu, còn cầm dao chém cháu! May mà cháu chạy nhanh nên lưỡi dao thì sượt qua mí mắt, nếu dịch lên trên chút nữa thì con mắt này cũng chả còn!”.

Nghe thấy gã nói, thiếu nữ bị bịt mắt cuối cùng cũng không kìm được, run giọng nói: “Anh nói láo, anh không hề nói chuyện với tôi, lúc đấy anh túm tay tôi kéo tôi vào ngõ nhỏ… Tôi, tôi sợ quá nên mới chống cự”.

Gã đàn ông một mắt bị bóc mẽ liền cảm thấy chột dạ, cất giọng càng cao: “Đồ chết tiệt, dám nói lung tung! Ông đây ra tay với cô khi nào hả…”.

“Thôi thôi, đừng làm ồn nữa”. Đa Thọ Phật mất kiên nhẫn chặn đứng cuộc hội thoại. Ông ta nhìn sang Trịnh Tây Dã, trầm giọng nói: “Anh Dã, tôi đã điều tra rồi, con nhỏ này tên là Hứa Hương Phỉ, là học sinh của trường Trung học số 1 Lăng Thành, hình như còn là bạn của cậu. Vừa là học sinh, lại còn là bạn của Trịnh Tây Dã cậu, dĩ nhiên tôi cũng không đến mức bắt nạt một cô nhóc”.

Trong lúc Đa Thọ Phật nói, Hàn Cẩm Thư nhìn thấy Trịnh Tây Dã rủ mắt, tiện tay cầm lấy chiếc tàn thuốc giá trị liên thành cho chính học trò của Tề Bạch Thạch thiết kế. Anh ta cầm nó lên ngắm nghía, sắc mặt hờ hững, dường như đang thử độ cứng của thứ đồ vô tri ấy.

“Vốn dĩ tôi cũng muốn bỏ qua, chỉ cần con nhóc này biết điều xin lỗi A Long thì chuyện này coi như cho qua. Nhưng mà nữ sinh này rất quật cường, nhất quyết không chịu xin lỗi, khăng khăng cho rằng A Long sai trước”. Đa Thọ Phật nói, ngữ khí trở nên buồn rầu, “Anh Dã, cậu nói xem, dù cho A Long có sai thì con nhóc này cũng suýt khiến nó mất một con mắt, chẳng lẽ thế còn chưa đủ à? Bảo cô ta mời một chén rượu để xin lỗi, mỗi người lùi một bước, có gì không tốt đây…”.

Ông ta vừa dứt lời, một tiếng “Két” chói tai của ghế kéo lê trên sàn nhà vang lên đột ngột.

Trịnh Tây Dã nhích người, ung dung đứng dậy.

Mọi người trong phòng đều không hiểu nguyên nhân, không biết vì sao ông lớn này lại đột nhiên đứng lên, trên tay còn cầm gạt tàn thuốc lá, định làm gì đây.

Trong lúc mọi người vẫn chưa hiểu gì thì Trịnh Tây Dã đã sải bước, thong thả đi đến trước mặt thiếu nữ mặc đồng phục.

Gã đàn ông đứng sau lưng thiếu nữ thấy Trịnh Tây Dã đi đến đành phải hậm hực tránh sang một bên.

Thiếu nữ bị bịt mắt, không gian chỉ là một mảng tối om, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Cô gái cúi đầu, bàn tay nhỏ bé nắm vạt áo, đứng im tại chỗ.

Trịnh Tây Dã nhìn thiếu nữ vài giây, sau đó duỗi ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe miệng sưng đỏ bị trầy da của thiếu nữ.

Hứa Hương Phỉ bị anh ta chạm vào, thân mình co lại muốn trốn, không biết vì đau hay vì sợ hãi.

Anh ta lạnh giọng hỏi: “Ai làm”.

“…”. Nghe thấy giọng nói này, Hướng Hương Phỉ khựng lại, chần chừ một lúc mới nâng tay lên cởi bỏ miếng vải đen. Khuôn mặt tinh xảo trắng nõn lộ ra, thanh lệ yêu kiều, duyên dáng như hoa.

Đôi mắt đột nhiên bị ánh sáng kích thích, Hứa Hương Phỉ lập tức giơ tay che ánh đèn, nheo mắt tránh luồng sáng mới ập đến. Đợi đến khi tầm nhìn sáng tỏ, lúc này cô gái mới nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông trước mặt.

Trịnh Tây Dã nhìn cô, giọng điệu thản nhiên thậm chí còn thêm mấy phần lười biếng: “Chỉ xem là ai”.

Hứa Hương Phỉ vẫn bất động, ánh mắt nhút nhát sợ sệt liếc qua gã đàn ông một mắt, nét mặt viết đầy nỗi e sợ.

Mà chuyện xảy ra ngay một giây sau đó đã khiến tất cả mọi người đều bất ngờ.

Trịnh Tây Dã vừa trở tay, chiếc gạt tàn bằng sứ trắng đã đập vào gã đàn ông một mắt, ánh mắt tràn ngập sát khí, tàn nhẫn ngấm vào xương cốt.

Gã đàn ông một mắt bị bất ngờ không phản ứng kịp, chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết, toác đầu chảy máu, lảo đảo ngã trên mặt đất.

Chỗ ngồi của Hàn Cẩm Thư cách vị trí đứng của gã một mắt rất gần, vài giọt máu tóe lên đã bắn thẳng về phía cô, may mà trước đó một giây Ngôn Độ đã kịp thời đưa tay che lại.

Hàn Cẩm Thư bị một màn bạo lực đẫm máu này dọa sợ, cô che miệng hít thở sâu, trợn mắt há hốc mồm.

Tống Khâm bên cạnh biết ông chủ mình có thói ở sạch, thấy thế liền hoảng sợ, lập tức đưa cho Ngôn Độ một chiếc khăn khử trùng.

Ngôn Độ nhận chiếc khăn, chậm rãi lau vết máu trên mu bàn tay. Sắc mặt anh vẫn bình thản, dường như thứ vừa rồi bị đập chảy máu không phải là đầu người sống mà chỉ là một trái dưa hấu.

Không khí giằng co khiến ai nấy khó thở kéo dài chừng nửa phút.

Sắc mặt Đa Thọ Phật cực kỳ khó coi. Ông ta ngậm thuốc, nhìn A Long ôm đầu quằn quại trên mặt đất, ánh mắt âm độc, mãi lâu sau vẫn không nói nên lời.

A Long chảy máu đau đớn không ngừng lên ra, bàn tay đầy máu bám lấy ống quần của Đa Thọ Phật: “Chú hai, chú hai, cháu đau quá chú hai! Cháu sắp chết phải không…”.

Cách đó mấy bước, chiếc gạt tàn thuốc giá trị liên thành mà Đa Thọ Phật nói bị Trịnh Tây Dã dùng để đánh người xong đã bị ném vỡ thành mấy mảnh vương vãi trên mặt đất.

Trịnh Tây Dã cụp mi, dùng khăn ướt lau tay, lười biếng cong khóe miệng, nói: “Thọ lão, tôi chưa hề hỏi đến chuyện làm ăn ở Tam Giác Vàng, ông vơ vét ăn cả, tôi cũng không có ý kiến gì. Nhưng hẳn ông nên nhớ kỹ Lăng Thành sau khi đêm xuống mang họ gì”.

Đa Thọ Phật chỉ cảm thấy bụng khí tức tối nghẹn trong ngực không nuốt xuống nổi, bực đến nỗi cổ họng cũng cảm thấy đau. Ông ta nheo mắt, nói: “Trịnh Tây Dã, tôi tới Lăng Thành mấy tháng vẫn luôn tuân thủ quy tắc của cậu, vẫn luôn khách sáo với cậu. Tôi và bố nuôi của cậu là anh em nhiều năm, ngay cả bố nuôi cậu là Tưởng lão thì cũng không dám ra tay tàn nhẫn như thế với cháu trai ruột của tôi. Chỉ vì một đứa bạn oắt con mà trở mặt với Đa Thọ Phật tôi, cậu có lợi gì không?”.

“Xem ra có chút hiểu lầm ở đây”.

Trịnh Tây Dã cười nhạt, bỗng nhiên thu tay lại, kéo Hứa Hương Phỉ vào lòng mình.

Thiếu nữ mặc đồng phục bị bất ngờ, kinh ngạc trợn tròn mắt. Ngay sau đó, một nụ hôn bất chợt tiến đến trước sự chứng kiến của tất cả mọi người trong phòng.

Ngay cả người đã từng chứng kiến rất nhiều chuyện như vậy như Hàn Cẩm Thư cũng bị màn hôn nồng nhiệt này khiến cho kinh hãi.

Một lát sau, Trịnh Tây Dã hôn xong, cảm giác còn chưa đã thèm liếm cánh môi sưng đỏ của thiếu nữ, ánh mắt chuyển sang Đa Thọ Phật, ngoan độc không hề kiêng nể: “Biên Khôn, cô gái này là người của tôi. Ông vẫn biết tôi là kiểu chó hoang bảo vệ thức ăn, một khi phát điên thì đừng ai hòng sống được. Sau này nếu còn có ai dám đụng vào cô ấy, tôi nhất định sẽ băm nát kẻ đó vứt xuống sông Mê Kông làm mồi cho cá”.

Câu cuối của Trịnh Tây Dã đã khiến bản mặt của Đa Thọ Phật đen như đít nồi. Anh ta cởi áo khoác lên người Hứa Hương Phỉ, lập tức đưa cô gái đi ra ngoài.

Hai gã đàn ông cao lớn tiến lên muốn ngăn cản.

Sắc mặt Trịnh Tây Dã vẫn đạm mạc, bốn người mặc áo đen phía sau lạnh mặt bước đến, hai bên giằng co, không ai chịu nhường ai.

Mấy giây sau, Đa Thọ Phật hít một hơi kiềm chế, cuối cùng cũng hạ quyết tâm đá vào đùi A Long, mắng mỏ: “Đồ khốn kiếp, mẹ mày! Dám có ý với chị dâu, còn hại tao và anh Dã bất hòa, về nhà xem tao xử lý mày thế nào!”.

A Long bị đau đớn muốn chết, khó tin trợn trừng mắt, muốn nói gì đó nhưng lại bị ánh mắt của Đa Thọ Phật ngăn lại.

Gã rất căm giận nhưng đành phải cắn răng, không dám lên tiếng.

Đa Thọ Phật bước tới cửa, tươi cười với Trịnh Tây Dã, tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi anh Dã, quả thật không biết đây là người của cậu. Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, hôm khác tôi sẽ tự đưa thằng cháu chết bằm của tôi đến tìm cậu uống rượu. Chúng ta đều là người một nhà, đừng ghi thù với tôi nhé”.

Trịnh Tây Dã lạnh mặt không nói gì, không thèm liếc mắt nhìn Biên Khôn lấy một cái.

Đa Thọ Phật vẫn mặt dày bám dính, dù trong lòng bực bội nhưng không dám thể hiện ra mặt. Muốn kiếm lợi ở Lăng Thành thì không thể trở mặt với Trịnh Tây Dã được. Lúc này ông ta chỉ còn cách để gió yên biển lặng, lùi một bước trời cao biển rộng, ghi lại sau này tính cả thể. Ông ta có rất nhiều kiên nhẫn chậm rãi chơi với nhà họ Tưởng.

Nghĩ vậy, Đa Thọ Phật tức giận tát hai gã canh cửa, tức giận mắng: “Làm gì thế? Dám cản đường anh Dã, chán sống hết cả lũ à”.

Hai gã canh cửa ngu người, lập tức tránh sang bên cạnh.

Trịnh Tây Dã ôm Hứa Hương Phỉ nhanh chóng rời đi.

Đa Thọ Phật vẫy tay phía sau, vui vẻ nói theo: “Đi thong thả nhé anh Dã, tôi còn có khách, không tiễn cậu được!”.

Trịnh Tây Dã đi rồi, Đa Thọ Phật không quên trong phòng còn một ông lớn khác. Ông ta cười ha hả ngồi xuống bàn, buồn bã nói với Ngôn Độ: “Ngôn tổng, ngài thấy đấy, anh Dã đã đi rồi, còn chưa uống rượu Mao Đài mà tôi dụng tâm chuẩn bị nữa. Rượu tôi ủ tám năm, người trẻ đúng là không có lộc hưởng. Nào, hai chúng ta uống vậy!”.

Vừa nói, Đa Thọ Phật làm bộ mở bình rượu ngay lập tức.

Ngôn Độ không có kiên nhẫn nhìn Đa Thọ Phật làm trò. Anh hé miệng, lạnh giọng nói: “Thọ lão, muộn rồi, vợ tôi không thích thức đêm”.

Đa Thọ Phật nghe tiếng, động tác khựng lại, sau đó tạm buông bình rượu xuống, hồi tưởng lại chuyện cũ: “Tứ thiếu, chú Biên cũng coi như nửa người nhà của cậu, theo lý thì người nhà hẳn là phải giữ hòa khí. Năm đó, hai người anh con mẹ cả của cậu chắn trước, cậu lại là con vợ lẽ, chỉ riêng chuyện đó là cậu đã không có tư cách thừa kế. Nếu không phải chú Biên giúp một chuyện nhỏ thì sợ là cậu không giải quyết Ngôn Trạch và Ngôn Lãng nhanh chóng như vậy đâu”.

Ngôn Độ vẫn thản nhiên, nhưng Hàn Cẩm Thư bên cạnh đã vểnh lỗ tai lên nghe.

Chuyện gì đây.

Nghe ý của Đa Thọ Phật thì ông ta cũng tham dự chuyện đoạt quyền năm đó ở Ngôn thị, hơn nữa còn giúp Ngôn Độ? Ngôn Độ đã quen biết thứ đầu trâu mặt ngựa này từ nhiều năm trước rồi sao?

Nhưng mà, sao có thể như thế được.

Căn cứ vào các tư liệu có thể tra được thì Ngôn Độ là con thứ tư trong nhà, hai mẹ con anh đã sinh sống ở Ý khi anh vừa ra đời. Ngôn Độ ưu tú từ nhỏ, tố chất xuất chúng, đến năm mười tám tuổi mới được đón về thành phố Ngân Hà để tham gia nghi thức tế tổ của Ngôn thị, chính thức nhận tổ quy tông. Sau đó anh lại tiếp tục đi học ở đại học Pennsylvania.

Bối cảnh trưởng thành như vậy, làm thế nào mà anh lại mắc mớ đến Đa Thọ Phật được?

Vô số nghi hoặc bủa vây Hàn Cẩm Thư khiến cô nghĩ mãi không ra.

Lúc này, đột nhiên Đa Thọ Phật lên tiếng. Ông ta nói: “Tống Khâm đánh gãy tay đàn em của tôi ở, Tứ thiếu nói xem giải quyết chuyện này thế nào?”.

Ngôn Độ ngắm nghía chiếc ly bạch ngọc trong tay, giả bộ nghiêm túc suy nghĩ, sau đó hờ hững đưa ra một phương án giải quyết: “Báo cảnh sát đi”.

Tống Khâm: “……?”.

Hàn Cẩm Thư: “…???”.

Đa Thọ Phật: “……”.

Tất cả người có mặt trong phòng: “……”.

Đa Thọ Phật hoài nghi mình bị lãng tai, ông ta trừng mắt nhìn Ngôn Độ, biểu cảm không thể tin được: “Ngài nói gì cơ?”.

“Tôi nói, báo cảnh sát đi”. Ngôn Độ lạnh nhạt ngước mắt nhìn Biên Khôn, “Ông không biết giải quyết thế nào thì báo cảnh sát đi, giám định thương tích, lúc đó phải giải quyết thế nào thì làm thế đó”.

Đa Thọ Phật: “……”.

Đa Thọ Phật hiển nhiên không ngờ tới Ngôn Độ sẽ trả lời như vậy. Nhưng dù sao ông ta cũng là người từng nếm mật nằm gai, chẳng mấy chốc đã khôi phục thái độ bình thường. Sắc mặt ông ta trầm xuống, giọng nói chất chứa ý tàn nhẫn: “Ngôn tổng, người ngay thẳng không nói chuyện mập mờ, chúng ta đều là người quen cũ, đừng giả vờ trước mắt tôi. Năm đó ngài không từ thủ đoạn leo lên vị trí bây giờ như thế nào, hẳn là ngài vẫn còn nhớ chứ”.

Ngôn Độ hờ hững đáp: “Biên Khôn, đừng nói hôm nay tôi ở đây, cho dù hôm nay tôi không ở đây, ông có chắc dám động đến Tống Khâm không?”.

Đa Thọ Phật nheo mắt nhìn anh, cắn răng không nói chuyện.

Một lát sau, ông ta hừ lạnh một tiếng: “Ngài có thần thông quảng đại đến mấy thì đến chỗ tôi cũng phải theo luật chỗ tôi. Tôi cũng không làm khó Tống Khâm, anh ta phải mời rượu và bồi thường 3 triệu tệ cho đàn em của tôi thì việc này mới cho qua được”.

Tống Khâm gật đầu ngay lập tức: “Đơn giản, sang năm tôi sẽ đốt cho nó”.

Đa Thọ Phật giận dữ, đập bàn đứng dậy: “Mày nói gì?”.

Hàn Cẩm Thư bị giật mình bởi tiếng đập bàn chói tai, cô co rúm người, rụt cổ lại, cả người thấy lạnh toát, bàn tay bên dưới bàn đã lặng lẽ lấy di động, chuẩn bị tinh thần báo cảnh sát.

Cả căn phòng lặng im chết chóc.

Rất lâu sau…

“Mấy năm nay tôi tu thân dưỡng tính, tâm bình khí hòa, đã lâu không hỏi đến chuyện phía Myanmar”. Ngôn Độ bất ngờ lên tiếng, nói được một nửa, anh quay sang phía Đa Thọ Phật, ưu nhã nhếch khóe miệng, “Hình như Thọ lão quên mất thủ đoạn của tôi thế nào rồi thì phải?”.



Cuối cùng, Đa Thọ Phật cũng không dám bắt Tống Khâm phải thế này thế nọ, còn Hàn Cẩm Thư ngây ngốc bị Ngôn Độ đưa khỏi màn Hồng Môn Yến lúc nào không hay.

An toàn rút lui khỏi hang hùm, Hàn Cẩm Thư vẫn chưa bình tĩnh lại. Ngồi trên xe việt dã, một lúc sau cô mới quay đầu sang hỏi Ngôn Độ: “Lúc Đa Thọ Phật hỏi anh phương án giải quyết, vì sao anh lại nói “báo cảnh sát” thế?”.

Ngôn Độ gập ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cô, ung dung nói: “Công dân tốt như chồng em, tuân thủ pháp luật, nộp thuế đầy đủ, vĩnh viễn tin tưởng vào sức mạnh của pháp luật”.

Hàn Cẩm Thư: “…”.

Hàn Cẩm Thư bị sặc, nét mặt dường như muốn viết hai chữ “Cạn lời”: “Anh có chắc anh là công dân tốt không thế? Em không tin lắm đâu”.

Ngôn Độ thản nhiên đáp: “Dĩ nhiên”.

Hàn Cẩm Thư ghé sát lại gần anh, nhỏ giọng nói: “Thật sao? Thế vì sao anh lại quen biết loại người như Thọ lão, hơn nữa nhìn thái độ của ông ta thì quan hệ của hai người cũng không cạn đâu”.

Mùi hương ngọt thanh len lỏi vào khứu giác của Ngôn Độ tựa như một chiếc lông chim nhẹ nhàng trêu chọc anh. Anh tiện tay vòng qua eo cô, nửa ôm cô vào lòng, cúi đầu nhẹ hôn lên má cô.

Ngôn Độ nói: “Quan hệ rất bình thường”.

“Ông ta nói từng giúp anh một chuyện là có ý gì?”. Hàn Cẩm Thư nắm cằm anh, nhẹ nhàng nhướng lên trên. Bỗng nhiên, một suy đoán quỷ dị bật lên trong đầu cô, “Ngôn tổng, anh không bảo Thọ lão giúp anh giết người đốt nhà đấy chứ?”.

Bộ não được hun đúc nhiều năm bởi tiểu thuyết và phim truyền hình của Hàn Cẩm Thư bắt đầu vẽ ra các loại cốt truyện “Ông lớn xã hội đen yêu tôi”.

Ngôn Độ liếc nhìn cô: “Anh nói rồi, anh là công dân tốt”.

“Được được được, công dân tốt”. Hàn Cẩm Thư thật sự rất tò mò, cô duỗi tay ôm cổ anh, tiến lại càng gần: “Nói đi mà, rốt cuộc là ông ta giúp anh chuyện gì, lại còn liên quan đến anh cả và anh hai của anh nữa?”.

Ngôn Độ im lặng hồi lâu, nói: “Trước đây Ngôn Trạch và Ngôn Lãng có hợp tác với Đa Thọ Phật, giao dịch làm ăn trong nước, chút việc không được sạch sẽ”.

“Thì ra là thế”. Hàn Cẩm Thư đại khái cũng hiểu được, gật đầu nhưng lòng vẫn còn sợ hãi: “Sau này anh đừng tiếp xúc với mấy người đó nữa, cảm giác chẳng ai có ý tốt cả”.

Ngôn Độ nhướng mày: “Phu nhân sợ anh học thói xấu à?”.

Hàn Cẩm Thư trả lời vô cùng nghiêm túc: “Anh còn xấu hơn được nữa à”.

Ngôn Độ: “…”.

Hàn Cẩm Thư bóp chặt hai má Ngôn Độ: “Em sợ một ngày nào đó anh lầm đường lạc lối mà phải bóc lịch, tài sản chung của chúng ta bị đóng băng, khi đó em đột nhiên nghèo rớt mồng tơi”.

Ngôn Độ: “…”.

Hàn Cẩm Thư nhận ra sắc mặt anh không tốt liền bật cười khanh khách, nói: “Lại không vui à? Em phát hiện anh rất keo kiệt, còn rất trẻ con nữa”.

Ngôn Độ tỏ vẻ thờ ơ: “Em có ý kiến gì không”.

Hàn Cẩm Thư cúi người, áp sát vào khuôn mặt tuấn tú bị mình bóp chặt: “Em có thể có ý kiến gì được đây. Ý kiến duy nhất của em là hy vọng Ngôn tổng giữ mình trong sạch, đừng qua lại với Đa Thọ Phật nữa, ông ta là kẻ tiểu nhân xảo trá vô cùng”.

Thấy cô nhích lại gần, Ngôn Độ mượn thời cơ hôn chụt lên đôi môi hồng nhạt của cô, đồng ý: “Được”.

Hàn Cẩm Thư ngẫm nghĩ, lại tiếp tục bổ sung: “Trai đẹp trên Trịnh Tây Dã đó cũng thế, tốt nhất nước sông không phạm nước giếng”.

Ngôn Độ lại hôn môi cô: “Được”.

“Đừng hôn em nữa được không, anh là quỷ thích hôn à”. Hàn Cẩm Thư đỏ mặt tránh né, thì thầm: “Em nói gì anh cũng đồng ý, không cần hỏi lý do của em à?”.

Ngôn Độ ung dung trả lời: “Bất kể chuyện gì em yêu cầu, anh đều sẽ đáp ứng vô điều kiện”.

Hàn Cẩm Thư hỏi: “Lỡ yêu cầu của em là sai thì sao?”.

Ngôn Độ: “Bất kể đúng sai, anh chỉ cần em vui là được”.

Cảm giác ngọt ngào ấm áp trào dâng tận đáy lòng. Hàn Cẩm Thư ôm cổ anh, cố ý bày ra dáng vẻ nghiêm túc: “Ngôn Độ tiên sinh, anh là người khống chế cả Ngôn thị, từ khi nào lại trở nên ngốc nghếch như thế? Người vợ hiền đảm đang như em không cho phép chuyện này xảy ra, cho nên anh nhất định phải hỏi em lý do”.

Cô muốn hỏi vậy thì anh sẽ hỏi.

Ngôn Độ rất phối hợp, duỗi tay ôm eo Hàn Cẩm Thư: “Vậy em nói xem lý do là gì, anh lắng nghe đây”.

Hàn Cẩm Thư vừa lòng, nheo mắt, nhỏ giọng trả lời anh: “Muốn anh và Trịnh Tây Dã nước sông không phạm nước giếng là vì Trịnh Tây Dã vừa chính vừa tà. Hôm nay anh cũng thấy đó, anh ta rõ ràng là một kẻ điên”.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box