Chapter 43: Mọi thứ điều ổn khi có em
Khoảng thời gian này, Ngôn Độ có những hành động ấm áp và dịu dàng khiến Hàn Cẩm Thư suýt nữa đã quên mất tính cách của anh là một tổng tài bá đạo.
Mà phong cách của tổng tài bá đạo này thực sự rất bá đạo.
Sau khi nói “Anh biết hiện nay Ngô Mạn Giai đang ở đâu” với Hàn Cẩm Thư, không đợi Hàn Cẩm Thư nhặt hàm đã rớt xuống vì kinh ngạc, ông chủ Ngôn đã gọi cho trợ lý Franc.
Hàn Cẩm Thư ngồi bên cạnh không nói nên lời.
Tất cả các trợ lý của Ngôn thị không chỉ đều tốt nghiệp từ các trường danh tiếng tầm cỡ thế giới mà họ còn cực kỳ có năng lực trên mọi phương diện. Họ cũng giỏi việc đoán ý qua lời nói và sắc mặt, có thể nói đều là người rất xuất sắc. Bọn họ luôn ở trong trạng thái 24 giờ chờ lệnh của ông chủ.
Hàn Cẩm Thư phát hiện mỗi lần Ngôn Độ gọi điện, trợ lý Franc đều trả lời ngay lập tức.
Lần này cũng vậy.
Ngôn Độ gọi đi, đầu dây bên kia đã kết nối sau hai hồi chuông, một giọng nói dễ nghe cung kính vang lên: “Chào ông chủ”.
Ngôn Độ không hỏi han dài dòng với Franc mà trực tiếp nói: “Tôi và vợ tôi muốn đi Lăng Thành, chuẩn bị sắp xếp”.
“Vâng ông chủ, xin đợi một lát”.
Franc bên kia dường như không có chút bất ngờ nào đối với quyết định của Ngôn Độ. Anh ta gõ bàn phím mấy giây sau liền trả lời: “Ông chủ, Lăng Thành là thành phố sát biên giới nên rất lạc hậu, trước mắt vẫn chưa có sân bay dân dụng được đưa vào sử dụng. Nếu ngài và phu nhân muốn đi Lăng Thành từ Lan Giang thì phải đi máy bay đến thành phố gần với Lan Giang là Côn Thành, sau đó đổi sang phương tiện công cộng khác. Ngài xem kế hoạch như vậy có được không?”.
Ngôn Độ trả lời: “Được”.
Franc nói: “Vâng”.
Franc đang nói thì hơi dừng lại, đổi sang giọng điệu dò hỏi: “Ông chủ, Lăng Thành có hơi đặc thù, có cần sắp xếp khác không?”.
Ngôn Độ cân nhắc một lát, nói: “Hỏi Tống Khâm xem chuyện bên Myanmar đã xử lý xong chưa”.
“Vâng ông chủ, tôi hiểu ý của ngài rồi”.
Franc nói xong, ông chủ của anh ta liền ngắt điện thoại.
Mà tại trụ sở chính của tập đoàn Ngôn thị cách đó ngàn dặm, trợ lý Franc lúc này đang cầm điện thoại nghe những tiếng tút tít lạnh lùng trong ống nghe, anh ta thở dài chỉ cảm thấy trong lòng chán nản .
Anh ta đi theo Ngôn tổng nhiều năm, là tâm phúc mà Ngôn tổng tin tưởng nhất và cũng là người có năng lực nhất, thậm chí anh ta còn tham gia toàn bộ quá trình “đoạt quyền nội bộ gia tộc” gây chấn động trong giới kinh doanh của Đông Nam Á và Âu Mỹ.
Có thể nói Franc rất trung thành, hết lòng hết sức làm tròn bổn phận đến chết mới thôi với ông chủ của mình, nhưng trái lại, ông chủ yêu quý của anh ta chưa bao giờ hòa nhã với anh ta.
Nói chính xác hơn, ông chủ đối xử với ai cũng bằng thái độ thờ ơ như nhau.
Dựa theo kinh nghiệm đoán ý qua lời nói và sắc mặt nhiều năm của Franc, anh ta nhận ra rằng Ngôn Độ là một người quá lý trí, quá điềm tĩnh và hầu như không có sự đồng cảm. Tuy nhiên, cũng chính nhờ sự cứng rắn cực đoan này mà Ngôn Độ có khả năng phán đoán và làm việc xuất sắc, nhờ đó mà tung hoành ngược xuôi thuận buồm xuôi gió mấy năm nay.
Bên ngoài luôn nói, CEO đương nhiệm của Ngôn thị là người cứng rắn và tàn nhẫn nhất trong số những người cầm quyền trước đây của gia tộc lớn này. Phong cách làm việc không chừa đường lui, đuổi tận giết tuyệt gần như không thể tìm thấy người thứ hai trong giới.
Chỉ có Franc biết rằng, ông chủ không phải cố ý bày ra thái độ tàn nhẫn vậy đâu… Mà là ông chủ Ngôn Độ tận nội tâm là người cực kỳ lạnh lùng.
Ngôn Độ không hề quan tâm tới tốt xấu thiện ác ở thế giới bên ngoài, thậm chí không thể cảm nhận được người và vật ở thế giới bên ngoài như người bình thường.
Trợ lý Franc nhận thấy rằng, Ngôn Độ có thể cảm nhận được rõ ràng chỉ có duy nhất một mình “Hàn Cẩm Thư”.
Những năm nay, chỉ có Hàn Cẩm Thư là ngoại lệ duy nhất.
Suy nghĩ một hồi, Franc ngắm nghía điện thoại rồi buông một tiếng thở dài. Đồng nghiệp nước ngoài ngồi bên cạnh thấy bộ dạng này của anh ta thì cười nói đùa bằng tiếng Anh: “Sao lại có biểu cảm này. Ông chủ lại giao nhiệm vụ phiền phức gì cho anh à?”.
“Ông chủ muốn đưa phu nhân đi Lăng Thành”. Franc dùng điện thoại gõ trán, vẻ mặt rất phiền não.
“Lăng Thành?”.
Đồng nghiệp trợn tròn mắt kinh ngạc, “Nghe nói thị trấn biên giới đầy rẫy tội phạm buôn lậu, còn có người nhập cư bất hợp pháp, trị an ở đó vô cùng kém. Người dân địa phương ở Lăng Thành không dám ra ngoài vào ban đêm. Ông chủ và phu nhân đến đó làm gì?”.
“Chúng ta sao đoán nổi suy nghĩ của ông chủ”.
Franc không nói nhiều với đồng nghiệp. Anh ta cau mày suy tư vài giây, sau đó tìm một dãy số trong danh bạ và nhấn nút gọi.
Âm báo kéo dài khoảng nửa phút mới kết nối được.
Ống nghe truyền đến giọng nói của một người đàn ông, hờ hững trầm khàn, nói giọng phổ thông rất rõ ràng: “Có chuyện gì vậy”.
Franc vẫn tươi cười nho nhã nhẹ nhàng, hỏi: “Đã lâu rồi không liên lạc, A Khâm tiên sinh gần đây thế nào rồi?”.
Người bên kia cười nhạt thành tiếng, nói: “Việc kinh doanh ở Đông Nam Á không phải lúc nào cũng như vậy, hôm nay bịt mặt sống mái với nhau, ngày mai gặp nhau trên bàn poker vẫn tươi cười chém gió. Đừng vòng vo nữa, có gì thì nói nhanh đi”.
Franc bị nghẹn nhưng cũng không tức giận, nụ cười trên môi vẫn không đổi, nói: “Cũng không phải chuyện quan trọng gì, chỉ là ông chủ muốn hỏi anh sự công việc giải quyết đến đâu rồi”.
A Khâm đáp: “Vừa kết thúc”.
“Tình hình bên kia thế nào”.
“Người dân Phnôm – Pênh của Campuchia lên nhầm núi thờ nhầm Phật, cũng muốn được chia một phần ở Naypyidaw”. Phía A Khâm vang lên một tiếng đinh giống như cầm bật lửa châm thuốc, dừng nửa giây, giọng điệu châm chọc, “Cũng không tự nhìn xem mình là ai. Nói với ông chủ giúp tôi rằng mọi chuyện đã xử lý xong rồi, buổi tối tôi sẽ trở về thành phố Ngân Hà”.
Franc nói: “Không cần đâu, đêm nay anh đi thẳng từ Naypyidaw đến Lăng Thành đi”.
“Lăng Thành?”. A Khâm thấy rất nghi hoặc, “Tôi đến đó làm gì?”.
Franc nhìn trang web đặt vé máy bay trên màn hình máy tính, tìm thông tin chuyến bay của “Sân bay Lan Giang – Sân bay Côn Thành”, nheo mắt trả lời: “Ngày mai Ngôn tổng và cô Cẩm Thư sẽ đến đó”.
A Khâm càng mơ hồ, chần chờ một lúc lâu mới hỏi: “Tại sao ông chủ và cô Cẩm Thư lại muốn đến nơi như Lăng Thành?”.
Franc điềm đạm nói: “Ông chủ của chúng ta là một người chồng rất thương vợ, bây giờ lại đang nghỉ Quốc khánh, dĩ nhiên là đưa cô Cẩm Thư đi nghỉ lễ rồi”.
A Khâm: “…”.
***
Tại Lan Giang, cách thành phố Ngân Hà hàng ngàn dặm, Hàn Cẩm Thư nhìn Ngôn Độ cúp điện thoại với Franc, một lúc lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Trầm mặc khoảng một lúc lâu, cô mới nhíu mày cố gắng tìm lại giọng nói, thấp thỏm hỏi: “Anh nói anh biết tung tích của Ngôn Mạn Giai?”.
Vẻ mặt Ngôn Độ hờ hững, gật đầu: “Đúng vậy”.
“… Nhưng, Ngô Mạn Giai đã rời khỏi Lan Giang và biến mất nhiều năm trước rồi, ngay cả bạn học của bọn em cũng không biết cậu ấy đang ở đâu, tại sao anh lại biết?”. Nói xong, Hàn Cẩm Thư chợt dừng lại một chút, sau đó ý thức được điều gì đó, cau mày nói: “Không đúng, đúng ra anh không nên biết sự tồn tại của Ngô Mạn Giai”.
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú điềm tĩnh trước mặt, Hàn Cẩm Thư rất bối rối.
Ngô Mạn Giai là bạn học cấp ba của cô tại Lan Giang, mà Ngôn Độ và cô chính thức quen biết đến kết hôn cách đây hai năm trước. Cho dù anh dùng tài khoản “Letter” để liên lạc với cô trong thế giới internet qua bao năm qua thì cũng không nói lên được điều gì.
Hàn Cẩm Thư rất chắc chắn rằng mỗi khi bản thân nhắc đến Ngô Mạn Giai với Letter đều dùng “bạn học N” để thay thế.
Cô chưa từng nói chuyện của mình và Ngô Mạn Giai với “Letter”, thậm chí cô chưa từng nói với “Letter” về cái tên “Ngô Mạn Giai”.
Mà hiện tại, cô vừa giãi bày tâm sự với anh thì anh đã nói với cô rằng anh biết nơi ở hiện giờ của Ngô Mạn Giai.
Chuyện thần kỳ gì đang xảy ra vậy!
Nhất thời, Hàn Cẩm Thư cảm thấy đầu óc hỗn độn, cho dù cô vắt óc suy nghĩ thế nào cũng không thể lý giải được.
Nhưng Ngôn Độ thì sao.
Ngôn Độ vẫn là bộ dáng ung dung thản nhiên như vậy, giống như cho dù có long trời lở đất ngay giây tiếp theo thì anh cũng sẽ không thay đổi sắc mặt.
Đối diện với ánh mắt nghi ngờ cùng khiếp sợ của Hàn Cẩm Thư, anh chỉ dùng ngón trỏ mảnh khảnh lười biếng quấn một lọn tóc của cô, dùng đuôi tóc mềm mại nhất của lọn tóc đó lướt qua gò má mịn màng của cô.
Hàn Cẩm Thư giật mình, giơ tay hất lọn tóc ra, mở to hai mắt.
Cô thuận tay nắm lấy ống tay áo của Ngôn Độ, trầm giọng nói rất nghiêm túc: “Ngôn Độ tiên sinh, em hy vọng anh có thể cho em một lời giải thích hợp lý về những chuyện này”.
Ngôn Độ nhìn chằm chằm vào đôi mắt lấp lánh của cô, bình tĩnh nói: “Thư tình tiểu thư, anh biết bây giờ em đối với anh tràn đầy nghi ngờ”.
Hàn Cẩm Thư ậm ừ, đâu chỉ là nghi ngờ, giờ đây cô thực sự nghi ngờ rằng người đàn ông có tâm tư kín đáo sâu không lường được này căn bản chưa bao giờ nói thật với cô.
Ngôn Độ tiếp tục nói một cách bình tĩnh: “Chờ em gặp được Ngô Mạn Giai, cởi bỏ được khúc mắc nhiều năm, khi đó anh sẽ kể cho em nghe mọi chuyện về anh”.
***
Danh lam thắng cảnh trên khắp cả nước ngày càng mọc lên bắt chước nhau, một cái thành công thì những cái khác liền bắt chước giống như ong vỡ tổ, cổng trời, cối xay gió trên mặt nước, biển hoa hồng, đâu đâu cũng giống nhau.
Lan Giang vẫn là Lan Giang ấy, dường như không có gì thay đổi và nhưng dường như mọi thứ đều đã thay đổi.
Thương mại hóa tràn ngập mọi ngóc ngách của danh lam thắng cảnh, những con phố cổ tấp nập người qua lại, những người bán hàng rong ven đường cũng bắt chước giọng điệu khắp các miền, bán các món ăn vặt từ khắp nơi trên thế giới. Có rất nhiều người trẻ tuổi thuê lại những ngôi nhà cũ ở khu vực này sau đó trang hoàng thành quán bar, homestay, trước cửa cơ bản đều có một tấm biển nhỏ, trên đó viết một câu tràn đầy hơi thở văn học nghệ thuật.
Lần này Hàn Cẩm Thư đưa Ngôn Độ vào trung tâm thành cổ của Lan Giang, nhìn chung là thất vọng nhiều hơn ngạc nhiên.
Đi theo đám đông khoảng 20 phút, chẳng mấy chốc Hàn Cẩm Thư đã mất hết hứng thú.
Cô hơi chán nản, thở dài nói: “Không biết Cục Kế hoạch nghĩ gì nữa, một Lan Giang đang tốt đẹp mà cứ muốn học hỏi những thành phố khác, bắt chước cái này bắt chước cái kia khiến những đặc sắc vốn có đều mất hết rồi”.
Ngôn Độ thấy cô buồn chán, cong môi hỏi cô : “Em không muốn đi dạo nữa à?”.
Hàn Cẩm Thư rầu rĩ “Ừm” một tiếng, “Không vui chút nào”. Nói rồi cô cũng ngước mắt nhìn anh, “Anh thấy sao?”.
Ngôn Độ đáp: “Anh thấy vẫn ổn”.
Hàn Cẩm Thư có chút khó hiểu: “Không phải anh vẫn luôn thích yên tĩnh à. Ở đây nhiều người như vậy, vừa chật chội vừa ồn ào, ổn chỗ nào chứ?”.
Vẻ mặt Ngôn Độ lạnh lùng, nói: “Chỉ cần ở cùng với em thì anh đều cảm thấy ổn”.
Cảm giác của Ngôn Độ đối với thế giới bên ngoài vốn đã rất thấp, anh có thể tự động bỏ qua mọi thứ trừ cô.
Nghe những lời này, Hàn Cẩm Thư lại sửng sốt, ánh mắt cô nhìn Ngôn Độ dần dần trở nên phức tạp.
Ngôn Độ nhận ra, anh khẽ nhướng mày: “Ánh mắt này của em là có ý gì?”.
Hàn Cẩm Thư híp mắt cẩn thận nhìn anh một lát, sau đó mới đi tới gần anh rồi giơ cao tay phải lên, ngón trỏ ngoắc ngoắc ra hiệu anh lại gần một chút.
Đầu ngón tay tinh tế trắng như tuyết của cô gái phản chiếu vài tia nắng chiều, đung đưa một cách tinh nghịch, vô cùng quyến rũ.
Ngôn Độ hơi cúi người xuống nghiêng đầu qua, đưa tai phải sát vào đôi môi đỏ mọng của Hàn Cẩm Thư.
Hàn Cẩm Thư cuộn tròn bàn tay trắng nõn, cong bờ môi xinh xắn, đến gần Ngôn Độ và thì thầm với âm lượng mà chỉ mình anh có thể nghe thấy: “Ngôn tổng, anh nói thật đi, có phải anh lén học mấy bí kíp thả thính trên mạng không?”.
Ngôn Độ nghe vậy liền nhìn cô : “Sao em lại hỏi cái này?”.
Hàn Cẩm Thư vô cùng nghiêm túc: “Bởi vì nhiều lời thả thính của anh thật sự rất sến”.
Ngôn Độ: “…”.
Ngôn Độ sắc mặt không đổi nói: “Lời anh nói với em đều là suy nghĩ chân thật của anh, không phải bí kíp hay kỹ năng gì cả”.
Thành thật mà nói, Hàn Cẩm Thư không thực sự tin lời nói của bạo quân. Nhưng cô cũng có thể đoán được rằng, Ngôn Độ đường đường là một tổng tài bá đạo siêu cấp, bảo anh thừa nhận mình đã lén đọc bí kíp thả thính trên mạng là điều không thể nào.
Tổng tài bá đạo mà, đều phải giữ thể diện.
Nghĩ như vậy, Hàn Cẩm Thư cảm thấy bản thân mình đã hiểu rồi. Cô bày ra vẻ mặt “À vâng vâng vâng” và gật đầu: “Được rồi. Chồng vui là được rồi”.
Ngôn Độ: “…”.
Hai người lại tán gẫu lan man đôi câu cuối cùng đi đến thống nhất, không còn lãng phí thời gian vào mấy danh lam thắng cảnh được quảng cáo trên mạng nữa.
Hàn Cẩm Thư kéo Ngôn Độ đi tìm lối ra gần nhất, chen lấn đám đông rồi lập tức rời khỏi biển người.
Bạo quân có bệnh sạch sẽ.
Trở lại khách sạn, anh lập tức đi rửa tay.
Hàn Cẩm Thư tùy ý cắn quả táo được khách sạn tặng trong bữa trà chiều, cô dựa vào khung cửa phòng tắm, vừa ăn vừa phồng má hỏi anh: “Anh nói anh biết Ngô Mạn Giai ở đâu thật sự không phải lừa em đấy chứ?”.
Không trách cô nghi ngờ Ngôn Độ đang nhảm nhí.
Mà bởi vì chính chuyện này thực sự thực sự rất khó tin.
Ngôn Độ rửa tay xong, anh lấy khăn mặt lau khô, cụp mắt xuống giọng điệu vô cùng tự nhiên mà hỏi cô: “Tại sao anh lại lừa em?”.
Hàn Cẩm Thư: “…”. Được rồi, quả thực cô không nghĩ ra lý do bạo quân cố ý lừa cô.
Rột rột!
Hàn Cẩm Thư cắn một miếng táo lớn, lại nhớ đến chuyện gì đó, nói: “Vừa rồi nghe anh gọi điện thoại với trợ lý Franc, chúng ta phải đi Lăng Thành gặp Ngô Mạn Giai sao?”.
“Đúng vậy”. Ngôn Độ nói.
Hàn Cẩm Thư cau mày.
Hàn Cẩm Thư từ nhỏ đã được cưng chiều nâng niu như công chúa, nơi như Lăng Thành cách cô quá xa. Cô chỉ nghe một vài người bạn của Hàn Thanh Bách nói về Lăng Thành từ khi còn rất nhỏ.
Những người chú đó đến từ Lăng Thành, còn trẻ đã nay đây mai đó trên đường, theo cách nói của bà Bùi Uyển Từ thì đó là làm giàu bằng cách đánh đổi bằng máu. Hàn Thanh Bách là một doanh nhân nên đương nhiên ở đâu cũng có bạn bè. Hàn Cẩm Thư luôn nhớ đến một người xưa nay luôn trọng nghĩa và không sợ phiền phức như bà Bùi Uyển Từ nhưng cũng phải tỏ ra hồi hộp và sợ hãi khi nhắc đến mấy người chú đó.
Những năm nay, Ngô Mạn Gia vẫn luôn sinh sống ở Lăng Thành sao?
Trái tim của cô như bị một bàn tay vô hình nắm lấy, Hàn Cẩm Thư trầm mặc vài giây cuối cùng lấy hết dũng khí, nhẹ giọng nói: “Mạn Giai… mấy năm nay cô ấy có khỏe không?”.
Ngôn Độ nói: “Theo tin tức bên anh tìm hiểu được thì cô ấy đổi tên, hiện đang làm việc tại nhà tù ở Lăng Thành, tình hình cụ thể thì chờ khi đến Lăng Thành mới biết được?”.
Hàn Cẩm Thư cầm quả táo đang định trả lời thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Cốc cốc!
Hàn Cẩm Thư nhìn Ngôn Độ tỏ vẻ khó hiểu, dùng ánh mắt hỏi anh: Ai vậy.
Ngôn Độ cũng thản nhiên nhìn cô, dùng ánh mắt trả lời cô: Em hỏi anh thì anh hỏi ai.
Hàn Cẩm Thư: “…”.
Hàn Cẩm Thư nhanh tay vứt lõi táo vừa ăn xong, phủi tay đi đến cửa phòng, khẽ nghiêng người nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Một cô gái mặc váy nhạt màu đang đứng trên hành lang, làn váy có một vết bẩn lớn, tóc dài chấm vai, gọn gàng dễ thương.
Hàn Cẩm Thư kinh ngạc chớp mắt.
Người bên ngoài phòng lại là em họ Mộng Như.
Nhận xét Box