Chapter 3: Ma Dẫn Đường
Mẹ tôi nói xong thì sách cái cuốc đi về phía sau khu đất hoang bắt đầu cuốc lỗ, vì nhà nước khoán trồng cây cao su cho nên mẹ tôi phải đào những hố to và rộng, cỏ thì không cần phải dọn lại, vì những cây cao và những cây gỗ tạp đã được bên xã phát từ trước khi chúng tôi vào, bây giờ chỉ cần cần dao rựa đi chặt lại là được. Tôi ra ngoài ăn khoai lang với anh chị tôi, tôi rất muốn kể với hai anh chị là tôi có bạn mới nhưng mà nhớ lại lời dặn của A Lu nên tôi không nói nữa, ba anh chị em mỗi đứa một củ khoai rồi chúng tôi rủ nhau đi dọc theo con đường chính trước nhà đi sâu vào trong, chúng tôi muốn khám phá xem xung quanh đây có nhà ai không, và tôi cũng muốn xem có thể đến nhà A Lu hay không.
Ba anh chị em cứ đi theo con đường bé tí đi thẳng vào sâu bên trong. Đến khi vào đến một cái bìa rừng cây cũng chẳng có ai, cỏ hai bên tốt tới đầu tôi, anh Thanh nói.
— Thôi quay về đi, tưởng trong này còn có người hóa ra mới chỉ có nhà mình quá, thôi quay về đi kẻo lạc.
Anh Thanh vừa nói xong thì phía trong rừng có hai người đàn ông đi ra, một ông đeo hai khẩu súng, còn một ông bên vai vác theo một con hưu sao nhỏ, thấy chúng tôi một trong hai ông ấy quát lên.
— Mấy đứa kia, nhà chúng mày ở đâu mà đi vào rừng này, có biết trong này nguy hiểm lắm không hả, trời đất ơi gan to bằng trời hay sao mà vào đây, ma rừng nó bắt mất xác tụi bay bây giờ.
Nói rồi hai ông ấy tiến lại chỗ chúng tôi, ba anh chị em tôi bị họ quát cho thì sợ co rúm lại chẳng dám nói nên lời, cái bác vác con hưu thì nói nhỏ nhẹ hơn.
— Thôi anh Hùng, đừng quát bọn nhỏ, chắc là con của mấy hộ đi kinh tế mới chạy vào đây chứ gì, tiện đường anh em mình dẫn chúng ra, dạo này trong này nguy hiểm lắm.
Lúc này anh Thanh mới lên tiếng.
— Hai bác ơi, bọn cháu mới đến đây, nhà cháu cách đây một đoạn ấy, bố mẹ cháu được xã phát đất cho trồng cây, hôm nay ngày thứ ba đến đây nên anh chị em chúng cháu mới đi đến đây, bai bác đừng la bọn cháu.
Bác vừa nãy lên tiếng quát bọn tôi bây giờ nói hòa hoãn hơn.
— À mấy đứa là dân kinh tế mới hả, to gan nhỉ, trong rừng này có cọp đấy, cỡ ba đứa chưa đủ nhét răng nó nghe chưa, lần sau không được đi vào trong này nghe chưa nguy hiểm lắm đấy, hôm nay mà không gặp hai bác thì chúng mày tính đi vào rừng à. Thôi quay ra hai bác đưa chúng mày về.
Lúc đi thì chúng tôi hăng hái nên không biết đi bao xa, đến khí về mới thấy xa, gần về đến nhà chúng tôi mới nghe tiếng gọi hớt hãi của bố mẹ.
— Thắm ơi, Thanh ơi, Hải ơi, mấy đứa đâu rồi.
Nghe tiếng gọi của bố mẹ, biết là kiểu gì cũng ăn đòn rồi tôi dạ lên.
— Bố mẹ ơi, bọn con ở đây.
Tôi cố hét lên thật to, chắc bố mẹ tôi đã nghe thấy nên một lúc sau tôi đã nhìn thấy bố mẹ tôi chạy lại, mẹ tôi ôm đầu ba đứa lại khóc rồi nói.
— Mẹ đã dặn mấy đứa không được đi lung tung mà, trong này rừng rú nhiều mấy đứa có biết bố mẹ lo lắm không hả.
Bố tôi thì không nói gì, nghe mẹ tôi khóc hình như ông nổi máu nóng lên thì phải, ông cầm lấy cây roi vụt cho ba anh chị em chúng tôi mấy cái, lúc này bác Hùng là bác nạt bọn tôi liền lên tiếng.
— Kìa anh, cháu nỏ nhỏ ham chơi, chưa biết cái gì, chắc anh chị từ xa vào làm kinh tế nên các cháu nó ham chơi l, chúng tôi gặp mấy đứa ở trong bìa rừng nên đưa về cho anh chị.
Bố tôi lúc này mới hạ hỏa xuống, mới nhìn lại hai người đàn ông đi cùng, bố tôi thả cây roi xuống đất rồi bắt tay hai bác nói.
— Vâng vợ chồng chúng em cảm ơn hai anh, chúng em từ ngoài Thái Bình vào, theo diện kinh tế mới, em cảm ơn hai anh đưa mấy đứa con của em về đây, tìm không thấy chắc hai vợ chồng em chết mất.
Vì hai bác kia khá lớn tuổi nên nố tôi xưng em với họ, hai người thấy bố tôi thật thà chất phác nên nói.
— Ơn nghĩa gì em, thấy mấy đứa nó đi vào đó nguy hiểm, cũng như con bọn anh thôi mà, hai vợ chồng mới vào đây có khó khăn lắm không, bọn anh cũng dân kinh tế mới nhưng bọn anh ở gần đây nên cũng đỡ.
Bố tôi nghe hai bác ấy hỏi thì mới giật mình nói.
— Áy chết em vô ý quá, em.mời hai anh ghé nhà em uống ly nước, không biết hai anh có rảnh thời gian không.
Hai người đàn ông gật đầu, có lẽ sự thật thà của bố tôi đem.lại cảm tình cho họ, hai bác đi đến nhà tôi, căn nhà trống không, bố tôi chải chiếc chiếu xuống đất, chị Thắm đi pha ấm trà, mẹ tôi nướng vội mấy con cá khô, một lúc sau mẹ tôi bưng dĩa cá khô lên, và một chai rượu nhỏ.
Bố tôi và hai bác kia nhâm nhi vài ly rượu rồi bác tên Tị nói.
— Thôi hai anh uống với chú vài ly xã giao, coi như làm quen nhé, sau này có gì khó khăn thì nói hai anh giúp cho, hai anh mới đi săn được con hưu sao nhỏ, để anh chia cho vợ chồng với mấy đứa nhỏ một ít mà ăn.
Nói rồi hai bác đứng dậy định ra ngoài, bố tôi vội vàng nói.
— Ấy ấy hai anh sao lại làm thế, các anh còn có vợ con ở nhà nữa, con này đem đi bán cũng nhiều tiền mà, đừng có mổ ra mà phí.
Bác Hùng chắc là ít uống rượu, cho nên uống vài ly mặt đã đỏ bừng, lúc này gạt bố tôi nói.
— Bán cái gì mà bán, anh kết mày rồi, hôm nay anh mổ con hưu này cho chú với mấy đứa ăn, còn cản anh là lần sau anh đé*o vào đây chơi nữa đâu.
Nhận xét Box