Chapter 2: Cuộc di cư (II)
— Mấy đứa đợi tí tàn hương rồi mẹ chặt thịt gà cho ăn.
Thuở ấy đối với chúng tôi cả năm trời chỉ được một vài miếng thịt gà khi lễ tết về, chứ ngày bình thường ngay cả cái lông gà cũng không thấy nói chi là được ăn thịt gà. Chúng tôi ba anh chị em quây quần bên cái bếp nhỏ mẹ mới dựng lên bằng ba viên đá đốt ở góc nhà, xung quanh còn chắn thêm mấy cục đá to cho khỏi cháy nhà. Được một lúc thì bô tôi đi tắm hay đi đâu về, thấy hương trên bàn thờ đã tàn bố tôi nói.
— Thôi mấy đứa dọn cơm lên đi, bố chặt thịt gà cho mấy đứa ăn nào.
Ba anh chị em chúng tôi reo lên vui vẻ, chạy nhanh đi dọn mâm và bát lên, cả nhà lại quây quần bên mâm cơm đạm bạc, bố tôi hôm nay làm thêm vài ly rượu. Trong bữa ăn bố tôi dặn ba chị em chúng tôi.
— Nhà mình mới vào trong này, lạ đất, lạ nước, lạ người, các con chơi xung quanh nhà thôi, không được đi xa chơi nghe chưa, phía dưới cuối đất nhà mình có cái suối sâu, mấy đứa không được loanh quanh chơi ở đó mà rơi xuống bố mẹ không biết tìm chỗ nào nghe chưa.
Ba anh chị em chúng tôi đang cắm cúi ăn thịt gà nên nghe lời dặn của bố tôi câu được câu mất, nhưng cũng cố gắng gật đầu và vâng dạ liên tục. Sau khi ăn cơm xong bố mẹ tôi ngồi ở nền nhà nói chuyện, chị Thắm đi ra sau rửa bát, ngoài khoảng đất bố tôi dọn sạch sẽ trước nhà để có khoảng sân cho bọn tôi chơi. Lúc này tôi mới gọi anh Thanh lại nói nhỏ.
— Anh Thanh, Anh Thanh, lại em nói nhỏ chuyện này này.
Anh Thanh đi lại hỏi.
— Nói cái gì, lại tính phá cái gì à.
Tôi trả lời
— Không có, em có phá cái gì đâu anh, lúc chiều tối em đi tắm có gặp mấy đứa người dân tộc, tên là A Lu, còn ba đứa kia chưa kịp biết tên thì mẹ dẫn anh, chị xuống tắm nên bọn chúng đi mất rồi, từ mai mình có bạn chơi rồi hihi.
Anh Thanh nhìn tôi rồi hỏi lại.
— Trong này có người á, sao tao nghe bố mẹ nói nhà mình ở trong này là xa nhất rồi, muốn có người phải đi bộ ra ngoài xa cách đây mấy cái mảng rừng mà.
Tôi nói.
— Em không biết, thấy chúng nó nói nhà chúng nó ở cách đây mấy mảng rừng đi vào phía trong kia kìa. Để mai em xem coi mấy đứa nó có tới nữa không rồi em kêu anh nha, em không nói láo đâu.
Tôi nói chuyện với anh Thanh một lúc nữa thì mẹ kêu mấy anh chị em chúng tôi vào nhà, cho mỗi đứa một quả cam to. Ở trong này không có cái gì chơi nên tối bố tôi đốt một đống lửa to bằng cây rừng, phủ thêm lá vào cho ra khói để xua tan bớt sương mù khỏi lạnh và đuổi bớt muỗi đi. Không biết đã mấy giờ mẹ tôi gọi ba anh chị em tôi vào nhà đi ngủ. Bố tôi làm cái cánh cửa nhà bằng lá luôn. Hôm nay có nhà nên anh chị em tôi được bố đóng cho cái giường, nói là giường cho oai chứ bố tôi dùng mấy cái cây rừng, cột vào trong mấy cây cột chính của nhà rồi trải ít cành cây lên, sau đó lót ít lá tranh vào nằm cho êm, phía trên mẹ tôi chải một chiếc chiếu nữa thế là êm, mẹ tôi đưa cho ba anh chị em chúng tôi một cái chăn bông nửa, tối nay không lo lạnh rồi. Bố mẹ tôi thì nằm ở phía trong, ngăn cách giữa chúng tôi bằng một bức tường bằng lá cây ngăn lại.
Ngày hôm nay cắt cỏ tranh mệt với trưa ngủ ít nên chúng tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say. Nữa đêm hôm đấy, đang ngủ ngon bỗng nhiên tôi đau bụng dữ dội, tôi nghĩ ngay đến chuyện khi tối có ăn mấy quả ổi xanh anh Thanh hái ở gần dưới suối. Dưới đó chúng tôi phát hiện ra một cây ổi nhỏ. Tôi lồm cồm ngồi dậy, lay lay anh Thanh vì tôi nằm trong cùng rồi đến anh Thanh, còn chị Thắm nằm ngoài cùng
— Anh Thanh ơi, anh Thanh dậy dẫn em đi ị cái, em đau bụng quá.
Gọi mãi anh Thanh chỉ ứ hự mấy cái rồi ngủ tiếp, bụng tôi thì bắt đầu réo lên sùng sục. Tôi bò qua người anh Thanh với chị Thắm rồi nhảy xuống đất, xỏ vội đôi dép vào rồi tôi lay lay tay chị Thắm.
— Chị Thắm ơi, chị Thắm, em đau bụng quá dậy dẫn em đi với.
Gọi mãi chị Thắm cũng như anh Thanh đang say giấc nồng nên chẳng tỉnh dậy, tôi định lại gọi bố mẹ thì nghe tiếng gáy của bố to quá, tôi nghĩ có gọi cũng không dậy nên thôi vậy. Tôi lần mò lấy cây đèn pin để ở đầu giường rồi lại mở cái cây gậy bố tôi dùng để chặn cửa, lấy cái áo gió của mẹ tôi khoác vào rồi bật đèn pin ra ngoài. Ở ngoài này cái đống lửa khi tối bố tôi đốt vẫn còn cháy, ánh lửa lập lòe, sương mù phủ kín bay là đà, tôi rọi đèn pin chạy về phía sau nhà một đoạn hướng về phía dưới con suối, ban đêm chỉ có mỗi ánh đèn pin của tôi nhỏ xíu, len lỏi giữa núi rừng bạt ngàn, từng trận gió thổi qua tôi rùng hết cả người vì lạnh.
Vội cởi cái khuy quần ra tôi vừa ngồi xuống thì những tiếng bom giật bom rơi vang lên xả được cái bụng xong đúng là nhẹ người ra hẳn, tôi đang miên man theo dòng cảm xúc thì bỗng có một cục đá ném lại trước mặt tôi, tôi giật mình một cái, cầm đèn pin quay người ra sau, ở cách tôi mấy mét tôi thấy rõ thằng A Lu và ba đứa em nó đang cầm đuốc đứng ở đó, đang mỉm cười nhìn về ohias tôi, tôi giật mình kêu lên.
— Úi dời ơi, làm gì mà nửa đêm rồi còn đứng ở đây a Lu, sao đêm rồi tụi mày không về nhà à.
Mấy đứa đứng nhìn tôi rồi thằng A Lu nói.
— Chúng tao hay đi rừng ban đêm kiếm chim, sáng về có thịt chim ăn, ban ngày ở nhà ngủ không sao hết.
Thằng A Lu nói rồi con đưa lên cho tôi thấy tay nó đang sách theo mấy con chim rất to và béo ra phía trước cây đuốc cho tôi xem. Tôi thấy thế liền nói.
— Ôi thích thế, chúng mày bắt chỗ nào cho tao theo với, tao bắt mấy con về cho bố mẹ tao làm thịt.
Mấy đứa kia nhìn tôi rồi thằng A Lu nói.
— Được thôi, bắt ở gần đây thôi, mày đi theo bọn tao, bọn tao dẫn mày đi bắt.
Bốn đứa nó quay đầu đi về phía dưới suối, tôi cũng cầm đèn pin đi theo sau, nhưng mà tôi có cảm giác một cái gì đó lạ lắm, vì tôi không nghe tiếng bước chân của mấy đứa đó, tại vì dưới chân tôi cỏ dại rất nhiều và ướt nên khi bước đi nghe tiếng chân cọ vào cỏ nghe lạo xạo thành tiếng. Mà có thắc mắc tôi cũng chẳng nói ra vì bọn nó đi nhanh quá, mãi suy nghĩ mà tôi bị bỏ lại một đoạn.
Đi một lúc thì bọn nó dẫn tôi đến mấy cái ụ mối gần suối, cái chỗ mà hôm đầu tiên tôi và anh Thanh mới tới phát hiện ra đó, bọn A Lu cầm đuốc đi xung quanh mấy bụi cỏ chỗ ụ mối, bỗng thằng A Lu kêu tôi lại.
— Ê …ê Hải lại đây tao bắt được một con rồi này.
Tôi chạy lại, đúng là thằng A Lu lôi ra một con chim cút to từ trong bụi cỏ sát u mối ra, tôi thấy thế thì vui quá, rọi đèn pin xung quanh ụ mối tìm, tôi tìm mãi chẳng được con nào, bỗng nhiên cơn buồn ngủ ập đến, bọn A Lu thì vẫn cầm đuốc soi, tôi nói.
— Thôi tao về đi ngủ đây, tao buồn ngủ quá rồi, tạm biệt chúng mày nha.
Thằng A Lu nói.
— Đợi tao nướng chim ăn rồi về, ăn thử xem có ngon không.
Thấy bọn nó nói vậy tôi cũng không đành đi về nên ngồi lại, vừa ham chơi vừa muốn ăn xem thế nào, ngồi mãi cuối cùng cũng chín, thằng A Lu và mấy đứa kia nướng năm con, cho mỗi đứa một con. Tôi cầm con chim cút nướng trên tay, đưa lên mũi hít hà, mùi thơm nức mũi, nhìn con chim béo ngậy mà nước miếng ứa ra, tôi ăn lấy ăn để, tôi để ý thấy mấy đứa em của A Lư ăn rất chi là từ tốn, cơn buồn ngủ của tôi lại trở lại khi tôi ăn hết con chim, lần này tôi đứng dậy nói.
— Thôi tao cảm ơn chúng mày nha, khuya rồi tao đi về ngủ đã, sáng mai còn dậy đi làm việc nữa, chúng mày về nhà sau nha.
Tôi chưa kịp đợi bọn nó lên tiếng thì cầm đèn pin chạy về phía nhà của tôi, phía sau còn vọng lại tiếng của thằng A Lu
— Ê đừng nói với ai về chuyện gặp bọn tao nha, không là bọn tao không chơi với mày nữa đâu.
Tôi đưa tay lên vẫy vẫy mấy cái rồi .ở cửa đi vào nhà, khép cánh cửa lại, tôi đạp đạp hai chân vào nhau cho đất rơi ra khỏi chân, rồi chồm qua người anh Thanh và chị Thắm chui vào trong, trùm trăn lại làm một giấc đến sáng. Phía sau lưng tôi, bốn đưa A Lu và mấy cây đuốc tự nhiên vụt tắt rồi màn đêm bao trùm lấy mọi ngóc ngách
Sáng ngày hôm sau khi tôi còn đang say giấc nồng thì nghe tiếng quát của mẹ tôi bên tai.
— Thằng Hải dậy đi xem nào, con làm gì mà người ngợm toàn là đất không thế này, tối ngủ té xuống đất hay sao. Mà cái miệng con sao dính toàn là đất thế kia, Hải con làm gì vậy, tối qua con đi đâu.
Mẹ tôi nhìn thấy miệng tôi có dính đất, và dép có dính đất nên hỏi, mà tôi cũng đang thắc mắc tại sao tối qua tôi ăn thịt chim nướng mà giờ mẹ tôi lại nói miệng tôi dính đất, tôi không dám nói tối đi bắt chim với bọn A Lu, tôi nói dối qua việc đau bụng.
— Tối qua con ăn ổi xanh nên đau bụng, con gọi mãi anh chị không đưa con đi nên tự con đi một mình, chắc lúc tối con vấp phải gốc cây nên con ngã đó mẹ ạ.
Mẹ tôi kéo tôi xuống khỏi giường rồi nói.
— Đâu đâu lại mẹ xem người có bị làm sao không nào.
Mẹ tôi kéo tôi lại gần, kéo áo, kéo quần tôi lên xem có bị chảy máu chỗ nào không, thấy chỗ nào bẩn thì phủi cho tôi. Thời đó nghèo không có quần áo mặc cho nên quần áo của tôi là do anh Thanh để lại, bây giờ nó cũng chằng chịt mấy miếng vá, mẹ tôi vừa xem người tôi vừa nói.
— Quần lại rách mấy lỗ rồi Hải này, ráng mặc ít bữa nữa bên xã cho tiền mẹ mua quần áo mới cho mấy đứa nghe.
Tôi vui mừng nhảy cẫng lên hỏi lại mẹ.
— Thật hả mẹ, thật hả mẹ, mẹ nhớ nha, lâu lắm rồi con chưa có quần áo mới.
Mẹ tôi gật gật đầu rồi nói tôi.
— Thôi ra ăn sáng đi, mẹ nấu mấy củ khoai lang lên rồi đấy, hôm nay bố mấy đứa đi ra xã nhận cây với phân về bắt đầu trồng, mấy đứa chơi loanh quanh ở đây để mẹ đi đào hố nha.
Nhận xét Box