Chapter 113: Luôn là mèo của cậu 8

Chapter 113: Luôn là mèo của cậu 8

Mọi người ca hát một lúc xong liền nằm ngả nghiêng ngang dọc ra ngủ. Bạch Sùng thổi xong bài cuối cùng, Diệp Trần cũng ngừng hát.

Mọi người đều đã ngủ, đêm khuya im ắng, ánh trăng chiếu rọi, có thể nhìn thấy rõ hàng lông mi dài và dày của cô đang chớp chớp.

Ánh lửa hắt sáng lên mặt cô, khiến má cô ửng hồng, cô im lặng không nói gì, nhìn chằm chằm vào đống lửa. Tim Bạch Sùng đập rộn ràng. Anh ta bỏ kèn harmonica xuống, chầm chậm bước qua đó, cuối cùng để môi mình dừng trên môi cô.

Diệp Trần không dám cựa một chút nào, mắt nhắm chặt, toàn thân căng lên, có vẻ rất hồi hộp.

Tim Bạch Sùng đập nhanh như bay, đống lửa khiến người anh ta nóng lên, cẩn thận hôn cô, đụng chạm từng chút một.

Dưới ánh lửa, hai người họ bất tri bất giác ôm lấy nhau, một hồi lâu sau mới tách ra thở hổn hển.

Anh ta tì trán lên trán cô, không nói gì cả.

Một lúc lâu sau, Diệp Trần khôi phục lại nhịp thở bình thường, nhắm mắt lại: “Ngủ thôi.”

“Ừ.”

Vì mọi người đều đã say, bỏ họ ở ngoài lưới điện rất nguy hiểm, hơn nữa lại có đông người, cũng là một chuyện lớn, hơn nữa nữa là Diệp Trần rất tự tin vào năng lực của bản thân, vậy nên hai người cứ để cho đám người đó nằm lại trong khu vực lưới điện.

Lúc đi vào trong lều để ngủ, Diệp Trần thấy hơi hồi hộp, cô có cảm giác, sau nụ hôn ấy, có chuyện gì đó đã không còn giống trước nữa.

Cô nghe thấy tiếng Bạch Sùng kéo cửa lều lại, Diệp Trần đưa lưng về phía Bạch Sùng, cơ thể căng lên.

Bạch Sùng rất tự nhiên đi trải chăn rồi nằm xuống.

Một lát sau, Bạch Sùng ôm lấy cô từ đằng sau, cúi đầu hôn trán cô, dịu dàng bảo: “Trần Trần, ngủ ngon.”

Nói xong, Bạch Sùng có vẻ ngủ rất ngon lành.

Nhưng Diệp Trần thì lại không ngủ được.

Cô mở mắt trừng trừng, nghe tiếng hít thở của người ở sau lưng, trong lòng vừa kích động vừa hồi hộp, vừa hưng phấn vừa vui vẻ.

Cô và nhân vật phản diện luôn để lỡ nhau, chưa đời nào giống như đời này, cứ tự nhiên như vậy ở bên nhau.

Tuy Bạch Sùng không nói bất kỳ điều gì nhưng dường như mọi thứ đều đã sáng tỏ.

Diệp Trần nghe tiếng hít thở đều đều của người đằng sau, khóe môi cong lên, đan tay mình vào tay đối phương, nhắm mắt lại.

Diệp Trần ngủ đến nửa đêm thì loáng thoáng nghe thấy bên ngoài có tiếng zombie gào thét.

Cô mở mắt ra nhìn, cảnh giác dùng thần thức tra xét tình hình xung quanh.

Thế nhưng, vừa tỉnh táo, cô liền ý thức được một vấn đề.

Bạch Sùng bị sốt!

Diệp Trần bật dậy, xoay người sang, vỗ mặt Bạch Sùng: “Bạch Sùng, tỉnh, tỉnh lại đi!”

Bạch Sùng không nói gì, anh ta đang hôn mê, không có ý thức.

Đây là triệu chứng đầu tiên của quá trình zombie hóa. Diệp Trần cau mày, chẳng lẽ Bạch Sùng vẫn sẽ đi theo con đường cũ của nhân vật phản diện, trở thành một zombie?!

Không, không được, cô không thể để chuyện này xảy ra!

Diệp Trần lập tức đi tìm thuốc trong trang mua sắm nhưng tìm mãi cũng không tìm ra được đúng thuốc.

Thực ra cô cũng đã đoán được.

Hệ thống chỉ cho người làm nhiệm vụ một ít vật phẩm không tác động trực tiếp tới tiến độ nhiệm vụ của thế giới. Nếu có loại thuốc giải độc zombie ở mạt thế thì nhất định sẽ gây đảo lộn quá trình diễn tiến của thế giới này.

Diệp Trần hoảng hốt, không biết lúc này nên làm gì. Cô ôm Bạch Sùng, ra sức vỗ mặt anh ta, sốt ruột gọi: “Bạch Sùng, anh tỉnh dậy đi! Tỉnh dậy đi!”

Bạch Sùng cuối cùng cũng bị cô đánh thức, mơ mơ màng màng hé mắt ra nhìn, trông thấy dáng vẻ lo lắng của Diệp Trần, anh ta khàn khàn hỏi: “Sao thế? Từ từ nói, không sao hết, có tôi ở đây.”

“Anh không được ngủ.” Giọng Diệp Trần căng thẳng, “Anh bị sốt rồi, nặng lắm. Có phải anh bị zombie cắn rồi không?!”

Bạch Sùng nghe Diệp Trần nói xong thì ngẩn người rồi lại nở nụ cười.

Nếu là lúc trước, anh ta quả thực không dám thừa nhận chuyện này. Còn hiện giờ, đã biết Diệp Trần cũng là người làm nhiệm vụ rồi, anh ta mới thoải mái nói: “Ừ, tôi bị cắn.”

Diệp Trần mấp máy môi muốn nói gì đó, đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng Dương Thu gọi đầy sốt ruột.

“Bạch ca! Có rất nhiều zombie đang tới bao vây, tấn công căn cứ. Chúng tôi định chạy đây, hai người thì thế nào?”

Bạch Sùng vừa nghe vậy lập tức đứng bật dậy: “Không được, mọi người chớ đi! Mọi người đi là chết chắc!”

Zombie bao vây tấn công một căn cứ là từ bốn phương tám hướng cùng ồ ạt kéo tới. Những lúc thế này, căn cứ sẽ không mở cửa. Nhóm Dương Thu căn bản không có chỗ nào để đi, chỉ có thể dựa vào lưới điện và sự bảo vệ của Diệp Trần.

Bạch Sùng quay đầu nhìn Diệp Trần, dường như đang ra một quyết định rất quan trọng.

“Diệp Trần, em có dị nặng phải không?”

“Phải.”

Diệp Trần gật đầu, nói đầy quả quyết: “Anh với mọi người ở lại đây, em đi giải quyết bọn chúng.”

“Có nắm chắc phần thắng không?”

Diệp Trần nghe anh ta nói vậy bèn hỏi ngược lại: “Không nắm chắc thì anh định thế nào?”

“Tôi có một cách.” Bạch Sùng từ tốn nói, “Tôi có thể biến tất cả ba mươi lăm người này trở thành người có dị năng.”

Vừa nghe vậy, mặt Diệp Trần lập tức biến sắc.

Bạch Sùng ngẩng đầu, thái độ điềm tĩnh: “Uống máu của tôi, là được.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box