Chapter 112: Luôn là mèo của cậu 7

Chapter 112: Luôn là mèo của cậu 7

Bạch Sùng miễn cưỡng trả lời, Diệp Trần nằm xuống, được một lát lại đẩy đẩy gọi anh ta: “Bạch Sùng, nói chuyện gẫu đi.”

“Không nói chuyện đâu, buồn ngủ lắm…”

Diệp Trần im lặng, được một lát, lại đẩy người gọi anh ta tiếp: “Bạch Sùng…”

Bạch Sùng kéo Diệp Trần lại ôm, mệt mỏi bảo: “Đừng nói nữa, yên nào, ngủ thôi!”

Diệp Trần liền nằm ngoan.

Bị Bạch Sùng ôm, Diệp Trần cảm thấy ấm áp, cơn buồn ngủ kéo tới, cô chọn một tư thế nằm thoải mái rồi thiếp đi.

Chờ cho Diệp Trần ngủ, Bạch Sùng mới đau khổ mở mắt ra.

Ôm một người con gái làm sao mà ngủ được?

Anh ta đâu có phải là thái giám.

May là anh ta thực sự quá mệt mỏi, nửa đêm về sáng, cuối cùng anh ta cũng ngủ được.

Ngủ một giấc thật dài, đến lúc anh ta thức giấc, mặt trời đã lên cao, anh ta bị Diệp Trần lay dậy.

“Dậy dậy! Dậy đi! Có chuyện lớn rồi!”

Diệp Trần lay anh ta thật mạnh, Bạch Sùng giật mình bừng tỉnh, vuốt mặt hỏi: “Sao thế?!”

“Tôi bắt được một con cừu!”

Diệp Trần trịnh trọng đáp.

Bạch Sùng: “…”

Bạch Sùng ra khỏi lều, trông thấy một con cừu bị cột trước cửa đang ăn cỏ, kêu “be be” với anh ta, anh ta còn tưởng là mình chưa tỉnh ngủ.

Anh ta không cần hỏi Diệp Trần tìm được ở đâu vì chắc chắn nó là mua trên trang mua sắm mà ra…

Người này đúng là vì cái ăn, không màng dùng bất kỳ thủ đoạn gì.

Nhưng nếu không hỏi thì có vẻ không được bình thường lắm nên anh ta đành cố tỏ vẻ ngạc nhiên, khoa trương hỏi: “Cô tìm được ở đâu thế?!”

“À,vừa rồi tôi ra ngoài tìm hiểu tình hình xung quanh một chút rồi bất ngờ nhìn thấy một con cừu ở sau núi nhảy ngang qua trước mặt! Tôi liền nghĩ, không phải hôm qua anh mới bảo với tôi muốn làm một bữa tiệc toàn thịt cừu hay sao? Tôi liền nhanh chân đuổi theo! Nó khó bắt lắm đấy, tôi phải đuổi mãi, may là cuối cùng vẫn bắt được.”

Nói xong, cô nàng rút ra một con dao, kề lên cổ con cừu, sốt sắng hỏi: “Cứa vào đâu đây? Anh nói đi tôi làm cho.”

Bạch Sùng: “…”

Bạch Sùng nghe thấy xung quanh có tiếng ồn, anh ta quay đầu lại, đập ngay vào mắt là cảnh ba mươi lăm con người ngồi ngay ngắn dưới đất bên ngoài lưới điện, trước mặt mỗi người đặt một cái bát.

“Mọi người đang làm gì vậy?!”

Bạch Sùng sững người.

Cậu thiếu niên hôm qua nói chuyện với họ hôm nay ngượng ngùng cười cười trả lời: “Con cừu kia hai người ăn không hết… Chúng tôi tới ăn chực, xem xem có thể xin được một chút…”

Bạch Sùng: “…”

Diệp Trần chưa ăn sáng, đã hơi đói rồi, cô giục: “Nhanh lên, tôi muốn giết nó, cứa thế nào đây?”

Dường như đã sớm biết vận mệnh của mình, co cừu quỳ bốn chân xuống đất, thái độ hững hờ như danh sĩ thời Ngụy-Tấn ung dung trước cái chết, thản nhiên nhìn Bạch Sùng, kêu lên một tiếng thật dài…

Be e e e.

*danh sĩ thời Ngụy-Tấn: là một thời đại đã sản sinh ra rất nhiều danh sĩ nổi tiếng về sự thanh cao và phong thái ung dung, họ đã hình thành nên nhiều chuẩn mực có ảnh hưởng về sau.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box