Chapter 110: Luôn là mèo của cậu 5
Trong bản chất của Bạch Sùng gốc vốn có chút bạo ngược, bình thường Bạch Sùng vẫn dùng trái tim nhiệt huyết chính nghĩa của mình để đối kháng lại cảm xúc của bản gốc, nhưng với con mèo nhỏ này, đôi khi, cứ thể giải tỏa cảm xúc đen tối này ra lại tốt hơn.
Bạch Sùng điều chỉnh lại phương pháp dạy mèo rồi ngẫm nghĩ, bảo với cô: “Nhưng nếu chỉ là để lừa cá cơm khô, thì anh cho phép.”
Diệp Trần gật đầu, đẩy hết chỗ cá cơm khô lại cho Bạch Sùng, meo meo mấy tiếng cầu hòa.
Bạch Sùng vừa lòng, vỗ vỗ đầu cô, không nói nhiều thêm nữa.
Căn cứ cách họ gần nhất cũng phải đi mất khoảng hai ngày đường, cái chính là vì nhiều đoạn đường hiện giờ đã bị phong tỏa, họ phải đi vòng qua đường mòn trong núi khiến lộ trình bị kéo dài.
Đã chạy hai ngày đường, còn thêm một buổi sáng nữa là họ sẽ tới được căn cứ, đúng lúc này, Bạch Nguyên đột nhiên la lên: “Hình như tôi nhìn thấy một cái siêu thị!”
Nhìn thấy siêu thị là phải vào tìm thử xem có kiếm chác được chút đồ nào không đã trở thành một thói quen khó bỏ của con người ở mạt thế. Nghe Bạch Nguyên nói vậy, Trần Lâm lập tức hô dừng xe, kéo Bạch Sùng xuống đi tìm đồ.
Diệp Trần nghe họ bàn nhau, không hiểu tại sao, trực giác bỗng cảm thấy bất ổn, trong lỗ tai có tiếng thứ gì đó rất khó chịu như tai bị ù, vừa chói vừa ngân dài, khiến cô cảm thấy sốt ruột, vô thức cào móng. Thấy Bạch Sùng vác súng đi ra ngoài, Diệp Trần liền nhảy lên người Bạch Sùng cào cấu, không muốn để anh ta đi.
Bạch Sùng vỗ vỗ đâu cô, hiền lành bảo: “Tiểu Trần đừng nghịch, về anh cho em ăn cá cơm khô nhé.”
Diệp Trần kêu gừ gừ cảnh báo, Trần Lâm liền túm cô ném vào trong phòng: “Đi thôi.”
Bốn người trưởng thành cầm súng đi vào siêu thị, bỏ lại mèo con Diệp Trần ở trong xe một mình. Diệp Trần sốt ruột, nhìn đám mây đen ngoài trời đang tụ lại, cứ có cảm giác hơi bất an.
Trong lòng Bạch Sùng cũng không được thoải mái, Bạch Tiểu Trần vẫn luôn ngoan ngoãn… à không, là tương đối ngoan ngoãn, ít nhất nếu họ đi tìm đồ thì Diệp Trần sẽ không ra sức cản lại như vậy.
Bạch Sùng vẫn luôn cho rằng, Bạch Tiểu Trần không chỉ là một con mèo bình thường, có khả năng là có một chút dị năng đặc biệt nào đó.
Ví dụ như là có thể nghe hiểu được họ nói chuyện, điều này, với những con mèo bình thường, tuyệt đối là không thể.
Vậy nên, trước hành vi báo động của Bạch Tiểu Trần, Bạch Sùng đâm ra cũng cảm thấy bất an, nói với ba người kia: “Hay là chúng ta quay lại đi? Dù sao cũng sắp tới căn cứ rồi.”
“Không được.” Bạch Nguyên lập tức phản đối. Ông ta biết mình sắp đến căn cứ, lại có Trần Lâm, một kẻ có dị năng đi theo, trong lòng ông ta đã có quyết định của riêng mình: “Tới căn cứ, chúng ta chắc chắn sẽ phải giao nộp chút gì đó, bằng không, dựa vào đâu người ta phải chứa chúng ta? Nộp được càng nhiều thì địa vị của chúng ta càng cao. Tranh thủ đang có Tiểu Lâm ở đây, chúng ta cố gắng tìm thêm chút đồ, lúc tới đó không phải đi tay không.”
“Đúng vậy,” Trần Lâm gật đầu, nói với Bạch Sùng: “Hiện giờ rất hiện thực.”
Bạch Sùng không còn cách nào khác, đành theo họ vào trong siêu thị.
Cả nhóm chia làm hai hướng, Trần Lâm đi tìm một mình. Bạch Nguyên và mẹ Bạch Sùng đi theo Bạch Sùng. Trong lúc tìm đồ, Bạch Sùng loáng thoáng nghe thấy tiếng gì đó.
“Cha mẹ có nghe thấy tiếng gì không?”
Bạch Sùng quay lại hỏi cha mẹ. Bạch Nguyên nhíu mày: “Làm gì có tiếng gì? Con đừng có chuyện bé xé ra to…”
Còn chưa dứt lời, ba người liền nghe thấy tiếng nước mưa cực kỳ rõ ràng.
Cùng với tiếng nước mưa rơi là tiếng một thứ chất lỏng nào đó chảy.
Bạch Sùng nhíu mày ngẩng đầu lên, thình lình nhìn thấy một con nhện!
Một con nhện khổng lồ to bằng hai người đang bám trên trần nhà!
Bạch Sùng không chút chần chừ, hét lên gọi cha mẹ: “Chạy!”
Con nhện khổng lồ lao về phía ba người, tốc độ rất nhanh, Bạch Sùng nổ súng, che cho cha mẹ, đồng thời la lên: “Con đoạn hậu cho, chạy mau!”
Không cần Bạch Sùng phải nói, vợ chồng Bạch Nguyên vốn đã sợ vỡ mật.
Hai người chạy hồng hộc một mạch ra ngoài, Bạch Sùng đánh nhau cầm chân con nhện khổng lồ, định để vợ chồng Bạch Nguyên chạy xa rồi mình mới chạy nhưng không ngờ, trong lúc anh ta đang đánh nhau, bỗng nghe “rầm” một tiếng, Bạch Sùng giật mình quay đầu nhìn, cha mẹ anh ta ấy vậy mà lại đi đóng cửa lại!
Bạch Sùng vội vàng chạy lại vỗ cửa, không ngờ cửa đã bị khóa ngoài rồi!
Cha mẹ anh ta nhốt anh ta lại trong này!
Bạch Sùng ngẩn người, cũng trong chính chớp mắt ấy, con nhện khổng lồ xông về phía anh ta. Bạch Sùng lăn một vòng, không kịp nghĩ bất kỳ điều gì, lạnh lùng nhìn lại con nhện.
Sự phẫn nộ của Bạch Sùng gốc bùng lên trong cơ thể anh ta.
Thế giới này quả nhiên đúng như anh ta nghĩ, rất tàn nhẫn, rất lạnh lùng, bạc bẽo.
Bạch Nguyên chạy một mạch như điên ra tới xe, nhanh chóng cho xe chạy, Trần Lâm cũng nhảy được lên xe, hỏi Bạch Nguyên: “Bạch Sùng đâu?!”
“Nó… nó không còn nữa rồi…”
Bạch Nguyên run run, Trần Lâm lái xe, lao như điên trên đường lớn.
“Là zombie dị năng cấp bốn, tôi mới có cấp ba, không đánh lại được, chúng ta mau chạy thôi.”
Trần Lâm nhanh chóng kết luận, chạy thẳng về phía căn cứ.
Diệp Trần đứng sau cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Thính lực của cô rất mạnh, nghe được nội dung cuộc nói chuyện giữa Bạch Nguyên và Trần Lâm xong, Diệp Trần liền đanh mặt lại.
Không có thông báo nhiệm vụ thất bại, chứng tỏ là Bạch Sùng vẫn còn sống.
Bạch Nguyên nói dối, không được, cô phải đi cứu anh ta!
Nhận xét Box