Chapter 109: A Diễm đã đoán sai
[Nguyên]
TRIỆU VƯƠNG, ĐÀNH PHẢI LÀM MÀN CHE.
“Rốt cuộc ai làm chuyện này? A Đường, cô thấy thế nào?” Điệu bộ nghiêng đầu cắn móng tay của Vu Vi rất dễ thương, nhưng câu hỏi lại thương không dễ chút nào. Tất nhiên, cô hỏi vậy không phải để tám phét về ba chuyện tầm phào mà là muốn tìm ra một kết quả rõ ràng, mở đầu chủ đề quan trọng của ngày hôm nay.
Gián điệp Lý Hoàn nương mang tin tình báo từ trong nhà ra, một đám tiểu nha đầu tụm lại trao đổi. Cha của Đường Ất Tú được coi là chuyên gia điều tra, người ngoài thấy cô có gốc gác gia đình học cao biết rộng, nhưng rất không may, bạn nhỏ Đường Ất Tú không có hứng thú với chuyện phóng hỏa giết người, cô bé thích cầm kỳ thư họa, Vu Vi hỏi cô cũng như không. Thế nhưng, may mà lại có chút hứng thú về chuyện thư nặc danh kia nên cũng biết chút ít: “Cha ta ở nhà im lặng không nói, các anh trai cũng không dám hỏi, xem ra liên can nhiều lắm.”
Lâm Dung cả gan đặt giả thuyết: “Chẳng lẽ cho Tề vương tự làm?”
Từ Hân cười nhạo: “Thế mục đích là gì? Hễ dính vào chuyện vậy rồi thì sẽ mất sạch thanh danh.”
Vu Vi lại có suy nghĩ mới: “Dù thế nào, cuối cùng Tề vương cũng đã làm cho mọi người nhớ tới, về kinh trước rồi có gì nói sau.” Mặc kệ có phải Tề vương làm hay không, nhưng với lý luận đơn thuần ‘về kinh nói sau’ của cô, có thể nhận ra cô gái này có phần đơn bào, nhìn trước không nghĩ sau.
Lý Hoàn nương nói: “Đúng là ai cũng đáng nghi, nhưng chẳng thấy trong chư vương có gì thay đổi cả.” Sự thay đổi này, chắc chắn không phải về tướng mạo, mà ý nói đến xác suất làm Thái tử.
[Dám thảo luận chuyện lập trữ công khai, các cô em cũng hung hãn quá rồi đấy. Không phải con gái thì nên nói về taobao, bàn tới anime, trang điểm hay ăn mặc hợp mốt sao?] Trịnh Diễm nghĩ thầm, hóa ra bản thân nàng cũng không phải nhân vật đặc biệt duy nhất. Hoàn toàn quên rằng chính mình là đầu sỏ của đám con gái này.
Lý Hoàn nương là người của Thất nương, thấy Trịnh Diễm không nói gì, liền không chịu để nàng được bỏ quên, hỏi Trịnh Diễm: “Thất nương thấy sao? Đây là vu oan hãm hại hay còn có gì khác?”
Trịnh Diễm cười tủm tỉm hỏi: “Tang chứng đâu?” Xuyên suốt vụ này, chỗ mấu chốt nhất là đây. Tề vương làm chuyện xấu là thật, không phải bị vu oan. Mà thợ thủ công, bản khắc kia thì chưa được tìm ra, chẳng tính là ‘tang chứng’.
Dù chỗ Tần vương gia thiếu giấy, nhưng nếu anh ta nói rảnh quá không có chuyện gì làm nên xé chơi, hoặc lấy làm giấy vệ sinh rồi thì bạn có thể làm gì được? Bảo Tần vương đi lục rác tìm lại chắc?
Theo lời Tần vương nói thì: “Người gây án suy tính tỉ mỉ, nếu là nhi thần, sao có thể để lại sơ hở lớn như vậy? Thần là thân vương, sao lại để ý đến ngọn cỏ tờ giấy trong phủ chứ? Sao có thể biết trong phủ thiếu món gì? Nhi thần xin hỏi Thánh nhân, người có biết nội khố trong cung có gì? Có đúng như trong sổ sách không?” Tần vương nói vậy cũng vì biết rằng, có rất nhiều chuyện dối trên nhưng không lừa nổi dưới. Tần vương biết, chưa chắc Hoàng đế hay. Tần vương còn đưa ví dụ, chẳng như mờ ám trong ‘trao đổi buôn bán’, hay thương khố thất thoát.
Hoàng đế tin. Thế là nội khố lại có một màn gió tanh mưa máu, thành ra đã dời đi lực chú ý của dân chúng rất nhiều.
“Chuyện này không thể cứ thế mà qua được, rốt cuộc, Tề vương phạm pháp, vụ thư nặc danh này vẫn không có manh mối gì sao?” Lý Hoàn nương không ngây thơ, biết việc này không nhỏ.
Đường Ất Tú cũng có lí giải riêng: “Thế nào cũng có người đứng ra gánh, nhưng rốt cuộc có phải thủ phạm hay không thì chẳng biết được.”
“Lại có chuyện thế sao?” Vu Vi cũng nhòi người tới, “Ta biết vài chuyện đúng là bị oan, nhưng hung thủ là ai thì mọi người đều biết cả. Còn chuyện này vẫn chưa rõ ràng, thế thì coi là gì?”
“Miếu nào lại không có quỷ chết oan?” Trịnh Diễm thờ ơ nói, “Gánh tội cũng chưa chắc không tốt – chỉ cần không có ý đó, thanh danh bị ảnh hưởng cũng không phải không tốt đối với chư vương. Tái ông mất ngựa, nào biết phải phúc hay không?”
Đường Ất Tú quẳng chuyện thư nặc danh qua một bên, hỏi Trịnh Diễm: “Tái ông mất ngựa, điển cố nào thế?”
Trịnh Diễm khựng lại một chút, quên mất đây là thế giới ở thời không khác, cười nói: “Đây là chuyện vô tình nghe được thôi, về một ông lão nọ, bị mất ngựa…” Kể lại điển cố về Tái ông mất ngựa, “Thế mới nói, trong phúc có họa, trong họa có phúc.”
Đường Ất Tú vỗ cái chách vào đầu gối tán thưởng: “Truyện này hay quá.”
Lý Hoàn nương vẫn rất ngoan cố, chăm chăm vào chuyện thư nặc danh không bỏ qua, hỏi Trịnh Diễm: “Thế ai mất ngựa? Họa gì phúc gì?”
Trịnh Diễm nói: “Với người này là tốt, nhưng kẻ khác thì không, ta thấy là phúc, nhưng có khi người khác lại nghĩ là họa. Mỗi người một ý.”
Lý Hoàn nương nghe chỉ hiểu một nửa, đành bỏ cuộc: “Để ta về nhà nghe ngóng thêm.”
Trịnh Diễm cười bảo: “Cô đừng tiến sâu thêm vào, nếu tiếp tục, không phải người cô có thể dò la đâu, là Thánh nhân đấy.”
Không phải nàng thừa nước đục thả câu, nhưng quả thật trong chuyện này còn rất nhiều điểm đáng ngờ, nàng không thể đoán hết được. Mấy năm nay tuy nói là thịnh thế phồng hoa, dân cư đông đúc, nhưng so với tình cảnh Trung Quốc, Trịnh Diễm chỉ có thể cười nhạo mọi người đúng là dế nhũi. Tính ra thì vẫn là cảnh đất rộng người thưa, chôn xác người ở trong núi, trừ khi được ông trời giúp đỡ, nếu không xương cốt rã vụn cũng vẫn chưa tìm ra. Chôn người mất tích, gói đồ (nếu còn), chỉ là chuyện nhỏ.
Trịnh Diễm không có hứng thú với chuyện phá án, trừ khi tìm ra người thợ kia, tìm được kẻ đã đưa hắn đi, hoặc tên phát giấy, người biết nội tình tố giác, bằng không thì nào dễ dàng vậy được?
Các thiếu nữ bàn mãi không có kết quả, thất vọng giải tán.
Hôm sau lại tụ nhau lại, Lý Hoàn nương hưng phấn báo với Trịnh Diễm: “Có bằng chứng rồi này! Hôm nay, có người báo, phát hiện thấy chó hoang đào bới cạnh biệt nghiệp ở ngoại thành của Triệu vương, vốn không để ý, không ngờ đi dạo một vòng quay lại thì thấy đám chó hoang đang vây quanh một xác chết, gào toáng lên, mọi người chạy đến, đuổi chó, báo quan, Thất nương đoán đi, ai chết?”
“Hẳn là thợ khắc bản!” Trịnh Diễm tỉnh táo. Nàng cũng bị giật mình, vừa bảo khó tìm ra tang vật, thế mà nay đã có manh mối rồi. Đúng là trên đời lắm chuyện bất ngờ!
Thảo nào, không tìm ra thợ thủ công, trước khi xảy ra chuyện đã đưa người đi, mất tích, nay thì đã chết. Sợ chuyện không đủ lớn, người khác sẽ không nghi ngờ sao? Nhân chứng quan trọng đã chết, cách hơn nửa tháng lúc xảy ra sự việc, lại còn có thể nhận ra thi thể đó là ai, đúng là một kế hoạch đã được sắp xếp sẵn!
“Triệu vương có thể sẽ rút lui để thoát thân.” Trịnh Diễm quả quyết. Dù có phải Triệu vương làm hay không nhưng chuyện đến nước này thì chỉ còn đổ lên đầu anh ta thôi. Mọi người đều nghĩ là anh ta làm, có cãi cũng vô dụng. Trừ khi được Hoàng đế ủng hộ, hoặc đại thần cùng bảo vệ - mà vốn chuyện này là không thể - từ đây về sau anh ta sẽ bị mất tên trong số những người ứng tuyển, lại còn trở thành kẻ thù với Tề vương.
Quan trọng nhất là, bằng chứng ở đây là thế, nếu không phải Triệu vương, thì là kẻ khác: muốn tố cáo Tề vương, lại muốn phá thanh danh Triệu vương, tính kế với cả hai hoàng tử lớn nhất, con chim sẻ này là ai (*)? Hoàng đế sẽ phải công bố với thiên hạ, con trai nhà mình chẳng những có hành vi không tốt (Tề vương) mà còn có dã tâm, dù ngài gạt bỏ tình cảm để điều tra cho rõ thì cũng chẳng muốn công khai.
(*) Nhắc tới câu ‘Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sau’.
Triệu vương, đành phải làm màn che.
***
Trịnh Diễm đoán không sai, Hoàng đế vô cùng tức giận, trực tiếp nhận định Triệu vương là hung thủ: “Trói thằng súc sinh tới đây gặp ta!”
Lý Ấu Gia nghiêm túc nói: “Thần là Kinh Triệu doãn, không thể bắt trói thân vương.”
Hoàng đế chỉ vào Tiêu Thâm: “Cháu, tìm Tông chính (*Tên chức quan), mang người theo, đi trói thằng súc sinh tới đây!”
Tiêu Thâm đáp ngắn gọn một chữ ‘Vâng’, quay người đi ngay, không nửa lời thừa thải, nửa khu trước cung Đại Chính là nơi làm việc, cậu không cần đi quá xa, bối phận của người giữ chức Tông chính tính ra còn cao hơn Hoàng đế một bậc, cũng là thân thích Tiêu Thâm, chưa già lắm – chỉ mới năm mươi mà đã ngồi chức này thì coi như vẫn còn trẻ - Tiêu Thâm cung kính mời vị tiền bối này vào phòng nói chuyện.
Tông chính hỏi: “Sao phải bí mật vậy?”
Tiêu Thâm trầm giọng: “Thánh nhân lệnh Tông chính cho người đưa Triệu vương vào cung.”
Tông chính hoảng hốt: “Là nó thật sao?”
Tiêu Thâm ngậm chặt miệng, gương mặt tuấn tú sa sầm thành mặt táo bón: “Cháu cũng không biết. Xin hãy tuân mệnh.”
Tông chính vội vàng chọn người, đưa một đội người ngựa theo Tiêu Thâm, thật ra người của ông ta không cần ra sức gì, Tiêu Thâm cũng đã tự mang một đội tinh nhuệ theo, chẳng qua muốn dựa vào danh tiếng của Tông chính thôi. Triệu vương đang lo ngay ngáy ở nhà, em trai Tần vương của anh ta bị điều tra rằng ‘có thể’ liên can, đã chọc anh ta mắng chửi một hồi, nay lại lo mình không rửa hết tội.
Tông chính tới, thôi thì cũng khỏi lo lắng hơn, trực tiếp đối mặt với sự thật vậy.
Dọc đường đi, dù Triệu vương có hỏi thế nào, Tông chính và Tiêu Thâm vẫn không chịu để lộ một chữ. Triệu vương hỏi hai lần, không tự rước thêm nhục nữa, trong lòng thầm hận: Sớm biết thế khi phế Thái tử cũng tự xin được đến đất phong! Rồi lại hối: Sao lại hồ đồ như thế, tưởng rằng mình trơ mặt trong kinh, Tề vương ở xa thì bản thân ‘có thể’ có hi vọng nhòm ngó đại vị sao?
Trong lòng có xuất hiện đủ loại tâm trạng, thế nhưng trên mặt Triệu vương vẫn rất bình tĩnh.
Đến cung Đại Chính, Hoàng đế vừa gặp liền bạo hành gia đình, hễ bốc được cái gì thì đều ném vào người Triệu vương: “Súc sinh! Cầm thú! Heo chó!” Dù là gì thì Triệu vương cũng không phải là người.
Trịnh Diễm vẫn đoán sai, mấy năm nay Hoàng đế tuy đa nghi, nhưng cũng coi là chất phác, ngài không nghĩ sâu vào những chuyện như các con không quan tâm đến anh em, hãm hại đối phương, đứa nào cũng muốn tranh vị này nọ. Làm cha, luôn thấy các con rất ngoan. Hậu Hắc Học (*), luận âm mưu, ở thời này, cho dù ở trong cung, cũng không phải chuyện gì cũng lôi ra tra xét cho ra nhẽ. Ngài hỏi tội Triệu vương, vì những bằng chứng hiện tại đều nhằm về phía Triệu vương, không hẳn vì không có tình cha con mà nhất định phải hi sinh anh ta.
(*) Hậu Hắc Học: một bộ sách lý luận chế giễu một cách sâu cay sự đen tối của một số chế độ chính trị với những bệnh tật, thói hư tật xấu trong chốn quan trường của xã hội Trung Quốc cũ.
Bằng chứng rành rành, xác của người thợ kia bên cạnh biệt nghiệp Triệu vương, Hoàng đế còn sai người lục soát, đào xung quanh thì phát hiện một bản khắc đã bị thiêu hủy, một số mực in chưa dùng hết, còn gì để nói nữa đây? Theo như luật, hủy thi diệt tích, tiêu hủy bằng chứng hoặc gây án, không khác những trường hợp phạm tội quen thuộc là mấy. Vậy thì khó đây, cho dù muốn đẩy ra xa, nhất định cũng phải chọn một nơi sung túc một chút để con trai đóng đô – Triệu vương tái nhợt phản bác ‘Cho dù là con làm thì cũng chẳng chôn ngay cạnh biệt nghiệp mình như thế’ không được chấp nhận.
Lời Hình bộ thượng thư nói ra suýt nữa bị Triệu vương trừng mắt đến chết!
Lễ không xuống thứ dân, hình không lên quan quyền (*), Triệu vương bị Hoàng đế đưa đi để Hình bộ thượng thư, Tông chính, Đại lý tự, Tể tướng cùng thẩm định, còn phái Tiêu Thâm, Trì Tu Chi làm dự thính.
(*) Lễ không xuống thứ dân: Lễ nhạc chỉ dùng trong giai cấp thống trị, tức là giới quý tộc, thứ dân không được áp dụng. Hình không lên quan quyền: Khi giới quý tộc, quan quyền phạm pháp và bị định tội, thì luật cho phép họ dùng tiền để chuộc tội, không phải chịu hình.
Hình bộ thượng thư làm chủ thẩm, nghe Triệu vương phản biện, Hình bộ thượng thư họ Sở, là thân thích với Tần vương phi, đương nhiên cũng là thân thích với Thục phi (Thục phi là mẹ của Ngụy vương), Triệu vương còn cho con trai lấy con gái Sở gia làm vợ (Đều thuộc Sở thị cả).Đôi khi, quan hệ thân thích như vậy có thể khiến người ta phát điên: Căn bản bạn không biết hắn đứng ở bên nào. Làm cho bạn cảm thấy hắn và mình đang có quan hệ tốt là thế, nói không chừng chớp mắt đã bán đứng bạn mất rồi.
Những gì Sở thượng thư nói đều là thật, nhưng Triệu vương nghe thấy rất chói tai! Ngồi trên ghế mà nhảy dựng lên, xông tới trước mặt Sở thượng thư. Tiêu Thâm nhanh nhẹn, xông lên trước cản lại: “Tam lang!”
Triệu vương có chết cũng không nhận tội, chúng thần bất đắc dĩ, báo lên chờ thánh phán, không ai chịu đụng vào. Hoàng đế cũng không muốn tra xét nữa, xử luôn: Phẩm hạnh Tề vương không đúng đắn, giáng làm Quận vương; trong lòng Triệu vương có quỷ, giáng làm Quận vương.
Thế thì đến phiên Tần vương khoe khoang?
Sai!
Tần vương lấy chuyện nội khố làm ví dụ, đương nhiên bị các thái giám nội khố, tiểu lại, thậm chí cả cung tỳ ghi hận, chính lúc này danh tiếng bất trung bất nghĩa của Tần vương truyền vang khắp trong ngoài cung. Tiếp đó, có thái giám có chút tư lịch lôi bản án cũ, mẹ ruột Tần vương thấp kém, năm đó từng làm cung tỳ quản sự trong cung, có dính lúy đến nội khố, trong tay thái giám có sổ sách cũ, lôi mẹ ruột Tần vương ra, thiếu thứ gì đều đổ hết cho mẹ của Tần vương. Tần vương tố giác, thế mà thành ra bóc trần việc làm của mẹ ruột năm xưa. Vô cùng náo nhiệt!
Vinh An công chúa nhìn gương đồng, cười đến vô cùng xinh đẹp kiều diễm: “Ai nói con gái không bằng con trai?” Chuyện cô ta làm, không hề nói với mẹ ruột anh em, huống chi là chồng mình. Vươn ngón trỏ, chỉ vào mặt gương: “Ngũ lang, người kế tiếp là huynh.”
(*) Công chúa Vinh An là em gái cùng mẹ của Hoàng Lục tử Yến vương, cưới Phạm Trường Tiệp, con trai Tể tướng đã chết, Phạm Đại Dư.
Mẹ Tần vương vẫn còn sống, tuy chỉ là một Tài tử, nhưng có con trai là Thân vương, gặp Hoàng đế theo theo tháng, mỗi tháng có thể được gặp một lần. Vì con trai, phụ nữ có thể nổi điên. Còn mẹ của Triệu vương, cũng là con gái thế gia, lực lượng sau lưng không nhỏ. Hoàng đế có thể không tin Triệu vương, dù có chứng cứ trước mặt, mẹ của Triệu vương, Thục nghi vẫn trợn mắt mà tin con trai bị oan.
Rút tay về, công chúa Vinh An khép nụ cười lại: “Người đâu, chuẩn bị vào cung thỉnh an.”
Mưa gió trong ngoài triều, làm con gái, lo mẹ ở một mình trong cung, lý do của công chúa Vinh An cực kì chính đáng. Đến điện Thừa Gia, đang có dì Thẩm tiệp dư ở đó. Công chúa Vinh An nghe hai người phụ nữ suy đoán: ‘Rốt cuộc là ai đây?’ thì cười thầm trong bụng, nhưng vẫn giả vờ ưu sầu mà nói: “Nhị lang, Tam lang, Tứ lang đều có chỗ thiếu xót, cha răn dạy nghiêm khắc, lần này Ngũ lang nổi bật lên rồi, dù là ai làm thì Ngũ lang cũng là người được lợi. Ngũ lang lợi, tương lai của Thục phi ở điện Duyên An coi như cũng có phúc.”
Chân mày Thẩm tiệp dư chau lại: “Sốt ruột thì cũng phải là A Miêu kìa.” Mức độ thù hận của Miêu phi đối với Thục phi chắc chắn cao hơn chị em Hiền phi nhiều.
Cuộc đối thoại ở điện Thừa gia, tam sao thất bản, đến tai mẹ của Tần vương, Phong tài tử. Phong tài tử vừa nghe nói ‘có thể’ có người bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sau, Tề vương, Triệu vương, Tần vương đều bị người khác tính kế, khóc lóc chạy tới hậu viện chiêu nghi của mẹ Tề vương, Phong tài tử và Hàn chiêu nghi, coi như cũng có giao tình.
Ba người phụ nữ bàn tính, nhắm nòng pháo vào phe Thục phi. Đàn bà không quan tâm chứng cứ, không phải các người tung thư nặc danh sao? Chúng ta sẽ tung tin đồn! Trong vòng một ngày, trong cung tràn ngập lời đồn đãi rằng phe Thục phi âm mưu hãm hại ba bị Thân vương.
Đánh trâu cách núi (*), chiêu này của công chúa Vinh An quả rất lợi hại. Hoàng đế đột nhiên phát hiện, chỉ trong một đêm, người ngài chung sống suốt mấy chục năm, con trai ngài nuôi dạy suốt mấy mươi năm, đều đã thành trứng thối, giận đến muốn giết người.
Nhận xét Box