Chapter 108: Tội phạm công nghệ cao
Lý Ấu Gia dựa vào chức Kinh Triệu doãn mà sống, dạo một vòng lớn lại được quay trở về vị trí này, vô cùng thỏa mãn. Nhờ kinh nghiệm ngồi ngây ngẩn vị trí này nhiều năm, lại có Trịnh Tĩnh Nghiệp nâng đỡ, Lý Ấu Gia càng làm Kinh Triệu doãn càng thuận, ít khi gặp phiền phức, dù trong thành nhiều huân quý, quan lớn đầy đường. Biết bao nhiêu kẻ vinh hiển muốn làm chuyện gì ở kinh thành mà không thiếu ông ta một cái nhân tình làm việc suôn sẻ cơ chứ?
Hai năm qua Lý Ấu Gia cứ thấy lâng lâng, ngay cả Đông cung cũng bị đầu sỏ Trịnh Tĩnh Nghiệp nhà ông cho rơi đài, lại là tâm phúc chủ chốt của Trịnh Tĩnh Nghiệp, còn gì mà lo nữa?
Được vậy thì quá tốt! Nhưng không, phiền toái tới rồi.
Báo chữ to và quảng cáo rao vặt, trước nay chưa từng là đặc sản riêng của bất kì thời đại nào, từ lúc sinh ra, chúng đã được phổ biến rộng rãi khắp nơi trên thế giới, sách sử không ngừng ghi. Hễ có chuyện gì lớn, có thể thấy đồng dao, lời tiên tri, đồn đại, thư khẩn bay đi vèo vèo. Lúc này, đang liên quan tới lập trữ, chư vương tranh chấp, việc xuất hiện thư nặc danh cũng là chuyện trong dự liệu. Phế Thái tử mà không có lời đồn đãi nào thì mới là biểu hiện không bình thường.
Đã nhắm vào trữ vị, thì mục tiêu của dư luận chỉ có một: Ảnh hưởng tới Hoàng đế. Thư nặc danh xuất hiện ở kinh thành thì quá bình thường.
Kinh thành, là nơi Trịnh đảng chiếm cứ mấy chục năm qua. Lý Ấu Gia vừa tỉnh dậy, thấy rất nhiều thư nặc danh xuất hiện trên khắp phố lớn ngõ nhỏ, phê phán Tề vương, hai mắt kèm nhèm lập tức trợn trừng, đầu óc tỉnh táo hẳn. Liên quan đến hoàng tử vốn không phải chuyện nhỏ, nay lại ngay thời điểm lập trữ quan trọng thế này. Theo luật, có đích lập đích, không đích lập trưởng, Hoàng đế không có con trai trưởng, Phế Thái tử là thứ trưởng tử, phế anh ta, Tề vương là người lớn tuổi nhất trong chư vương, thời điểm thư nặc danh xuất hiện thế này cũng thật là khéo!
Lý Ấu Gia quyết định dứt khoát: “Đi, xem thử tại sao có thư nặc danh này, thu hồi hết về đây!” Thư nặc danh, theo phán quyết trong điều khoản luật pháp, là phi pháp, sở hữu thư nặc danh, nếu chỉ là vạch trần tình tiết vụ án, kiểm tra có chứng cứ xác thật mới không bị hỏi tội. Chuyện này không bình thường, Lý Ấu Gia đoán không sai, thư nặc danh bay đầy trời, ảnh hưởng đến trị an quốc gia, nhiễu loại trật tự xã hội!
Lý Ấu Gia tạm dừng không xử lý, cho người đi dọn sạch mớ thư kia, tự chạy đến Trịnh phủ đưa thiếp cầu kiến Trịnh Tĩnh Nghiệp để xin ý kiến. Vừa đến Trịnh gia, khiến cho tên gác cổng sợ hết hồn, đang giữa đông, thế mà trên đầu Lý Ấu Gia lại bốc một làn khói trắng, cứ như tiền bối cao nhân dùng nội công trị thương, truyền công lực cả đời cho một tên tiểu tử có vận c*t chó rớt xuống đầu như trong tiểu thuyết võ hiệp.
Mã nghênh tiến lên vái, hỏi: “Kinh Triệu có gì gấp thế ạ?” Chậc, lăn lộn bậc cao đã lâu, mã nghênh nói chuyện cũng có vẻ nho nhã.
Nếu là bình thường, Lý Ấu Gia sẽ đùa giỡn với hắn một hai câu, bây giờ đang sốt ruột, không cười, trợn mắt nhìn mã nghênh: “Giờ không phải lúc dài dòng! Tướng công đâu?”
Mã nghênh đáp: “Hôm qua Tướng công nghỉ qua đêm ở chỗ Cố tiên sinh, không về nhà.”
Lý Ấu Gia ôm đùi: “Sao lại ngay lúc này chứ?”
“Có việc gì gấp sao? Không phải Tướng công thì không được à? Trừ Tướng công, bây giờ Phu nhân cũng đang ở nhà đấy.”
Lý Ấu Gia vội vã nói: “Chuyện này nhất định phải báo với tướng công, nói với ngươi cũng không tiện, chờ khi mặt trời lên thì cả thành đều biết chuyện hết rồi – đêm qua có kẻ tranh thủ tối khuya rải thư nặc danh, nói Tề vương làm chuyện phạm pháp – ngươi mau báo chuyện này với Phu nhân, ta đi tìm Tướng công…”
“Đi tìm ở đâu, tìm đến lúc nào nữa? Có lẽ Tướng công đã vào triều rồi, các tiểu lang quân vừa ra khỏi cửa đó, ngài không gặp à? Hay là ngài – chạy tới chạy lui như vậy, không xem giờ sao? Nếu không lên triều sớm, e rằng ngài cũng gặp rắc rối.” Mã nghênh tốt bụng nhắc nhở.
Lý Ấu Gia cởi mũ ngẩng đầu lên, không phải chứ, lúc vừa ra ngoài thì trời còn mờ mờ, bây giờ mặt trời đã bắt đầu nhô lên. Trễ rồi, ông ta đã bị muộn! Lý Ấu Gia giật lấy dây cương, phóng lên ngựa, chắp tay nói: “Ta đến cung Đại Chính, ngươi nhất định phải bẩm với phu nhân, chuyện này không nhỏ đâu.”
Mã nghên nói: “Tiểu nhân hiểu.”
Lý Ấu Gia quay đầu ngựa chạy vào cung, mã nghênh cũng xoay người chạy ra sau tìm báo cho Đỗ thị.
Dậy sớm là phẩm chất tốt, Trịnh Diễm cảm thấy mình sinh ra ở trong nhà này, nhất định không thể không làm chuyện xấu, với lại dù gì cũng làm rồi, với chẳng đến mức sa đọa gì mấy. Nhưng dẫu sao cũng phải tự nhắc nhở mình rằng – Tiêu diệt Thái tử là bị ép buộc, bản chất mình vẫn là một người trong sáng – nàng vẫn rất tuân thủ lễ tiết.
Thức dậy sớm, đi gặp cha mẹ. Đêm qua cha không về, nàng phải đi tìm mẹ nói chuyện. Đỗ thị đang cho dọn bữa sáng, thấy Trịnh Diễm đến, càu nhàu nói với Triệu thị: “Xem nó thông minh ghê chưa, biết chỗ ta có ăn thì mò tới ngay.”
Triệu thị cúi đầu mỉm cười, cũng không ngừng tay, xếp đũa cho mẹ chồng, Đỗ thị ra hiệu rồi mới ngồi xuống. Chồng đã đi làm từ sớm, mẹ chồng con dâu ăn sáng với nhau để tăng tình cảm. Quy củ Trịnh gia vừa phải, không có tật xấu bắt con dâu nhất định phải hầu hạ suốt bữa ăn, có ý tứ, tỏ ra lập trường là được, Đỗ thị sẽ không trách móc nặng nề con dâu.
Trịnh Diễm chào hỏi ba người chị dâu, không khách khí tìm ghế ngồi xuống: “Hai mẹ con ta thì lạ lẫm gì nhau nữa ạ?”
Sáng sớm tâm tình Đỗ thị tốt, không tính toán với nàng: “Uống miếng canh trước rồi hẵng ăn, Tam nương Ngũ nương Lục nương cũng đừng nhìn nữa, ngồi xuống ăn cơm đi.” Nói rồi gắp đũa đầu tiên.
Trịnh Diễm cắn miếng bánh táo, thấy rất ngon, nhai nuốt, hỏi Triệu thị: “Hôm nay nếm thử thấy ngọt hơn trước, sửa công thức ạ?”
Triệu thị ghét nhất là nói chuyện khi ăn, có điều nếp nhà Trịnh gia như thế, chị đành buông đũa. May là đang ăn cháo, chỉ cần nuốt xuống là được. Mở mồm định đáp, mã nghênh chạy từ ngoài vào báo tin: “Kinh Triệu doãn tới tìm Tướng công, thấy Tướng công không có ở nhà, vừa vội chạy vào cung rồi. Nói rằng trong kinh xuất hiện thư nặc danh tố Tề vương làm chuyện phạm pháp, việc trong phủ xin nhờ Phu nhân xem xét.”
Cho dù là đàn bà sau bếp, nhưng hễ nói đến chuyện liên quan đến Tề vương đều mất bình tĩnh. Triệu thị, Quách thị, Tiêu thị nhìn nhau, khó nuốt trôi cơm, Triệu thị hiểu biết hơn, biết chuyện hiện nay không ổn, Quách thị Tiêu thị đều là thân thích với Hoàng đế, tranh ngôi báu, họ hàng này đấu với thân thích kia, tâm tình càng tệ. Đỗ thị cũng biết nhà mình không liên quan đến Tề vương, nhưng dẫu chuyện không liên quan đến mình thì tâm trạng cũng sa sút hẳn.
Chỉ có Trịnh Diễm, vẫn ăn ăn uống uống, cực kì bình tĩnh: “Mọi người sao thế? Tề vương, là con ruột Thánh nhân, Thánh nhân không để lời đồn ảnh hưởng đến anh ta đâu.”
Tiêu thị nghĩ bụng, vì là con của Hoàng đế nên mới có chuyện! Loạn cả rồi. Quách thị nhìn em chồng lại quay sang mẹ chồng, bao nhiêu lời dồn nén vào cái bụng vẫn đang mang thai đứa bé chưa chào đời. Hai chị em dâu Triệu thị và Trịnh Diễm ở chung với nhau lâu nhất, hiểu rõ cô em chồng của mình là người mưu trí, không phải nói qua loa ngoài miệng, vẫn một bộ oai phong lẫm liệt. Được rồi, dù gì cũng đã có muội quyết, bọn ta không nói gì nữa.
Đỗ thị hỏi con gái: “Có thật sẽ không sao không?”
“Chúng ta không sao, Tề vương cũng không có chuyện gì đâu.” Nàng nói Tề vương, không phải Tiêu Lệnh Nghiệp, một khi Tiêu Lệnh Nghiệp không muốn làm Tề vương nữa, thì lúc đó sẽ gặp phiền phức to.
Trịnh Diễm vừa nghe tin thì chớp mắt đã nghĩ ra, hẳn vì có người muốn thượng vị, muốn đá bay chướng ngại vật Tề vương này. Kẻ thất đức vậy, sao có thể làm Thái tử? Có điều không biết ai làm? Chậc chậc, lần này đá phải cửa sắt rồi. Dù gì thì Hoàng đế cũng đã loại Tề vương ra ngoài rồi đó thôi? Lúc trước Hoàng đế đưa Tề vương ra xa là vì muốn bảo vệ con trai, tránh để anh ta có xung đột mâu thuẫn với Phế Thái tử, e rằng sẽ rướt họa sát thân. Là để bảo toàn tính mạng, không phải đưa đến cơ sở địa phương để tôi luyện thui rèn gì đâu. Nếu đã muốn cân nhắc xem xét Tề vương, dù chỉ một chút thôi thì chẳng ném anh ta ra ngoài mà không gọi về thế rồi!
Ra tay với một người như vậy, lại khiến dư luận xôn xao, có thể vì nguyên nhân gì? Chẳng qua vì sự tồn tại của Tề vương là chướng ngại, có người muốn xử lý Tề vương, không hại chết cũng phải bôi xấu bằng được, để anh ta mất tư cách cạnh tranh hoàn toàn mà thôi.
Thật ra đây cũng là nước cờ hay, vấn đề là, sao không xuống tay với lão Tam Triệu vương, loại bỏ Tề vương thì có ích lợi gì? Chẳng lẽ tiếp theo là Triệu vương? Sau đó đó lần luợt Tần vương, Ngụy vương sao, hòng lòi ra một ‘Trưởng tử’ đủ tiêu chuẩn? Tưởng đây là trò chơi điện tử chắc?
Hoàng đế không phải NPC có trí tuệ nhân tạo đâu à! Chậc chậc, chuyện này, chỉ sợ nếu bí mật điều tra, phát hiện hoàng tử nào giở trò quỷ thì đúng là xong đời! Trịnh Diễm rất hi vọng kẻ đó là chư vương lớn tuổi như Triệu vương, Ngụy vương làm: Bọn họ toi thì mới có lợi cho Trịnh gia.
Lời của Trịnh Diễm khiến tâm trạng Đỗ thị đỡ hơn: “Nếu đã vậy, trong nhà ta không cần ai ra ngoài tranh cãi gì cả! Nên làm gì thì làm đó, chớ lan truyền lời đồn.”
Dâu lẫn con đều tuân mệnh, lại truyền lệnh cho tôi tớ trong nhà chú ý, Trịnh Diễm cũng cho người đi báo cho trong nhà Trì Tu Chi: “Có lời đồn, người trong nhà nghe nhưng chớ tin, nghi ngờ nhưng không được phép lan truyền.” Hôm qua Trì Tu Chi ở tại Cố trạch, chưa kịp về nhà, chỉ e không kịp thu xếp việc này, đây là thời điểm quan trọng, dù là chuyện gì thì cũng không thể không cẩn thận, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Phân phó xong, lại quay sang nói với Đỗ thị: “Nhà ngoại Trì lang ở góa, cả hai đều không màng chuyện đời, không quản được tôi tớ trong nhà, ngược lại có khi sinh chuyện, con định ra ngoài một chuyến, cũng tiện nghe ngóng chút tin tức.”
Đỗ thị thở dài: “Con đi đi, đi đường nhớ cẩn thận.”
Trịnh Diễm ngênh ngang ngồi xe ra ngoài, đường phố hai bên không đổi, nhà cửa chẳng khác, cái cây bên đường vẫn trụi lủi như hôm qua, vậy mà không hiểu sao lại làm cho người ta cảm thấy có một bầu không khí rất căng thẳng. Đến nơi, chuyện an bài đương nhiên không cần phải nói. Dù là nhà Trì Tu Chi hay nhà Trì bà ngoại, tôi tớ nô bộc đều rất nghe lời của nàng, ngoan ngoãn đóng cửa không ra ngoài. Trên đường về Trịnh Diễm gặp Lý Ấu Gia, vị Kinh Triệu doãn này cứ vội vội vàng vàng, làm người ta rất thông cảm.
Lý Ấu Gia cũng là người tỉ mỉ, trong kinh thế nào đã rất quen thuộc, chuyện cần nhớ thì chắc chắn không quên, liếc mắt một cái liền nhận ra kẻ ngồi ở càng xe đối diện là tôi tớ Trịnh gia, thấy xe nọ theo quy chế Quận quân, liền biết Trịnh Diễm đang ngồi trong.
Không để nha lại quát dẹp đường, Lý Ấu Gia giục ngựa chạy tới, chắp tay nói: “Kinh Triệu doãn Lý Ấu Gia, đằng trước có phải Quận quân phủ Trịnh tướng công chăng?” Trong lòng đã chắc đến chín phần.
Quả nhiên, có tiếng nói phát ra từ trước: “Đúng thế” Là người làm đáp.
Lý Ấu Gia quất roi, con ngựa đốm xám giẫm chân tiến dần về trước, tới gần cửa xe nhỏ giọng nói: “Quận quân, ta đã nhờ người của quý phủ báo tin cho trong nhà, đã nghe chưa?”
Trịnh Diễm nói: “Nếu là chuyện thư nặc danh về Tề vương thì đã nghe rồi.”
“Sao Quận quân còn ra ngoài?”
“Sao lại không thể ra? Chuyện này trước sau không quan hệ với chúng ta, lúc này càng phải vững vàng.”
Lý Ấu Gia nói: “Phu nhân cũng nói vậy à?”
“Trong nhà đều nghĩ vậy.” Trịnh Diễm đáp qua loa.
Lý Ấu Gia bảo: “Vậy thì tốt rồi, Tướng công cũng nói thế.”
Có thể nhận ra, so với dáng vẻ như trời sắp sập ban sáng thì bây giờ giọng điệu của Lý Ấu Gia bình tĩnh hơn nhiều, có lẽ vì đã có chỗ dựa. “Chuyện xảy ra ở Kinh Triệu, ngài bận làm việc, không tiện quấy rầy, cũng vừa hay, ta đang định tìm A Hoàn.”
“Quận quân cứ tự nhiên, không chê tiểu nữ là tốt rồi.”
“Sao chê được chứ? A Hoàn rất dễ thương.”
***
Lý Ấu Gia đã được Trịnh Tĩnh Nghiệp khai sáng, Trịnh Tĩnh Nghiệp nghe ông ta kể về thư nặc danh, sao lại không biết điều mờ ám trong cơ chứ? Chỉ cần là chính khách đều có thể nhận ra, trong khoảng thời gian ngắn, chư vương đều bị nghi ngờ. Chỉ trong số các hoàng tử đã trưởng thành thôi, phản ứng đầu tiên là cứ theo luật mà làm.
Quan hệ giữa Trịnh Tĩnh Nghiệp và Tề vương cũng không tốt, bảo Lý Ấu Gia thuật lại nội dung của thư nặc danh, vuốt râu nói: “Trong này có chỗ thổi phồng, nhưng không phải hoàn toàn sai sự thật! Những chuyện như dung túng cho tôi tớ làm càn, chửi bới Thái tử đều có cả.” Lý Ấu Gia nói thầm trong bụng, đương nhiên ta biết đây là sự thật, không phải chính ngài đã phái người điều tra đó sao? Ở đây vẫn còn bằng chứng ta tự tay đưa cho ngài này.
“Chớ nên kinh hoảng, mũi kiếm đang chỉa vào Tề vương, hừ, chả ai ngốc đâu. Chẳng qua ông phải nhớ kĩ, không để người khác gây ảnh hưởng mới được!”
“Xin ân tướng nói rõ.”
“Chuyện này e rằng manh mối đều ở chỗ ông, lão phu chỉ lo trong đám người đi điều tra của ông có kẻ là thủ phạm. Chậc chậc, có điều đây là chuyện về Tề vương, lại có bằng chứng xác thực. Chỉ một câu, ăn lộc vua, phải cùng chia sẻ ưu tư, không cần giấu Thánh nhân. Nếu không thể quyết định thì ông hãy dâng chứng cứ cho Thánh nhân, xin thánh phán. Còn nữa, không được luống cuống tay chân! Hôm nay phải thật bình tĩnh.”
Lý Ấu Gia vừa nghe đã hiểu: Thứ nhất, chuyện xấu của Tề vương đã lên báo; Thứ hai, tin quảng cáo được lan truyền ở quy mô lớn thế này thì phải điều tra bằng được; Thứ ba, Trịnh đảng không nên dính vào chuyện này. Lý Ấu Gia có lý do để tin, Trịnh Tĩnh Nghiệp cũng muốn Tề vương gặp xui xẻo, bằng không thì chẳng nhắc tới những bằng chứng về các chuyện phạm pháp Tề vương đã gây ra, nhưng điểm quan trọng ở đây có người phát tán tin trái phép.
Đương nhiên Hoàng đế không ngớ ngẩn, lão nhân gia như ngài liếc mắt cũng nhìn rõ mục đích của chuyện này, nổi cơn tại chỗ, đập bàn rầm rầm: “Hoang đường! Đáng xấu hổ! Trong kinh thế mà lại có thư nặc danh sao!!! Lý Ấu Gia, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?!”
Lý Ấu Gia nói thầm trong bụng, sao ta biết? Toát mồ hôi lạnh, cầm thủ hốt, Lý Ấu Gia bước ra khỏi hàng thưa: “Đây là phạm pháp!” Giọng nói như chém đinh chặt sắt, không ít triều thần liếc qua, Lý Ấu Gia vẫn không thèm để ý, dõng dạc tiếp: “Trong luật có ghi rõ! Gieo rắc thư nặc danh là tội, dùng thủ đoạn như vậy, là coi thường luật pháp quốc gia, miệt thị triều đình! Dù Tề vương có sai hay không, trong một đêm mà phát ra hơn một ngàn tờ, con số quá lớn! Tề vương là Thân vương cao quý, nhưng vương tử phạm pháp, tội như thứ dân, Thánh nhân chăm lo việc nước, chí công vô tư, sao lại có thể thiên vị Tề vương?”
Hoàng đế tâm phiền ý loạn, mấy lời xã giao qua quýt Lý Ấu Gia nói không qua mặt được ngài, cơn giận đi qua, kịch chính phải để họp kín sau giờ thiết triều. Hoàng đế nghe Lý Ấu Gia nói xong thì chỉ tay mà nói: “Chuyện xảy ra ở trong kinh, chuyện này giao cho khanh, tra bằng được manh mối cho ta.” Có nghĩa là phải tìm cho ra, không được lấp liếm, có thể thấy Hoàng đế không bị cơn giận làm cho hồ đồ.
Tâm tình các triều thần rất phức tạp, không tự chủ lại dùng dư quang đi xà nẹo chư vương. Chuyện đến nước này ai lại không muốn đi gặp thí sinh cho chức Tân Thái tử sớm hơn một chút chứ? Không nói về tư tâm, đây là suy nghĩ cho quốc gia, không thể để một kẻ mưu mô như thế làm tân quân được! Nhân phẩm không tốt thì có mà làm Hoàng cmn đế ấy, đúng là áp lực như núi!
Còn chư vương, khi những tay mưu mô chân chính đang cố kiềm chế sự hồi hộp và hưng phấn thì những người khác không khỏi thầm kêu khổ, khổ nhất là Triệu vương.
Triệu vương Tiêu Lệnh Minh, đứng thứ ba, sau khi lão Đại bị phế, lão Nhị bị rải thư nặc danh, sau hai người này, anh ta đứng đầu trong đám thứ tử, bị nghi ngờ nhiều nhất. Triệu vương muốn chết, anh ta đang đứng đầu chư vương, tuy rằng không nhìn được ra sau, nhưng cũng hiểu mình vừa bị đâm một cái thật đau vào lưng. Anh ta bị oan! Mẹ kiếp! Rốt cuộc là ai hại lão Nhị? Sớm không hại trễ không làm, sau cái hố này, không phải còn một cái hố nữa đó sao? Ai mà chẳng biết lão Nhị rơi đài vì chuyện gì? Ta nói, các em ơi, ai làm thì nhận đi, đừng có làm liên lụy đến người khác mà.
Rất tiếc, không ai nhận.
Triệu vương căm chết được, nhưng lại không thể bước ra nói mình bị oan. Nói, người ta sẽ hỏi, không phải ngươi làm, kêu làm chi? Chẳng lẽ lại dở hơi mà thưa: “Ta biết các người đang nghi ngờ ta, hai ông anh toi đời, cơ hội làm Thái tử của ta là lớn nhất.”? Không sợ bị đập sao?
Nháy mắt, triều thần trên điện rất kinh hãi, ôi, đúng là một nước cờ hay, chỉ cần người ra tay không phải Triệu vương, thì kẻ dùng mưu này đúng là cực kì thông minh, thoáng cái đã xử được cả hai!
Một công đôi việc, ngoài ra các triều thần có nghe Trịnh Tĩnh Nghiệp khởi tấu, rằng phiên quốc (nước thuộc địa) xin được đưa sứ giả tới tham dự thiên triều chính đán, à, còn mang điềm lành đến, rùa trắng nai trắng chim trắng gì gì đó nữa.
Buổi thiết triều, giống cảnh như trong TV, ít khi bàn chuyện. Chuyện chính thường là sau khi tan họp kìa. Chỉ lát sau, buổi triều chấm dứt, mở hội nhỏ.
Lý Ấu Gia bị giữ lại, Hoàng đế ân cần bảo ban: “Khanh, đi điều tra rõ cho trẫm, chỉ cần tra thôi. Làm việc bí mật!” Hoàng đế cũng hoài nghi, ngài có không ít con, nhưng ít cha mẹ nào thừa nhận con mình bị ngu cả. Hoàng đế là một người sáng suốt, thừa nhận thằng con số mười bị ngốc đã là quá hạn, không thể tin rằng đứa con thứ ba cũng dốt như thế. Nhưng nếu không phải Triệu vương, thì là một đứa con khác, giống như bóng ma u ám ở góc phòng, dùng con mắt xanh biếc nhìn trừng vào ngai vàng dưới thân ngài.
Tra, nhất định phải tra cho ra!
Lý Ấu Gia nhận mệnh đi làm.
Hoàng đế hỏi ba vị Tể tướng: “Các khanh thấy sao?”
Kỳ thật cả ba cũng không biết là ai, đều cảm thấy không phải Triệu vương, dù sao bình thường Triệu vương hay giấu núi diếm sông (ngấm ngầm, không để lộ gì), không giống người có ý muốn tranh giành, hơi đầu gỗ, nhưng không phải là kẻ ngốc. Nhưng không phải anh ta, thế thì có thể là ai? Chẳng lẽ kẻ đó che giấu quá tốt sao?
Lấy tư cách là thân thích của người tranh vị, đương nhiên Tưởng Tiến Hiền hy vọng đó là Yến vương. Như vậy thì đối thủ cạnh tranh sẽ giảm hơn nửa, còn các chư vương nhỏ tuổi, Tưởng Tiến Hiền không thấy uy hiếp, Hoàng đế đã lớn tuổi, chẳng phải quốc lại trường quân sao? Hơn nữa, chuyện lớn như vậy, Tưởng Tiến Hiền cũng không nghe tin tức gì, ông ta không tin phe Thục phi, phía Thục phi ra tay thì phải nói qua với ông.
Vi Tri Miễn cũng phạm thượng mà suy nghĩ, con của ông ta đang làm Trường sử trong phủ Hoàng Tứ tử Tần vương, đương nhiên hi vọng Tần vương được lợi. Con của ông ta đâu nói Tần vương có thủ đoạn này, chắc là không phải, thế thì ai? Vi Tri Miễn ngẫm nghĩ, khóe mắt lộ vẻ nghi ngờ nhìn Tưởng Tiến Hiền.
Tâm trạng khổ sở của Tưởng Tiến Hiền cũng như Triệu vương vậy.
Chỉ có Trịnh Tĩnh Nghiệp là bình thản nhất, chắp tay nói với Hoàng đế: “Thánh nhân, trước tiên phải tra được chân tướng rồi hẵng nói tiếp.”
Khiến hai người Tưởng, Vi giật mình, Hoàng đế không hỏi ý kiến của họ nữa, cứ thế mà chấp nhận ý kiến của Trịnh Tĩnh Nghiệp: “Già rồi, mệt rồi, chư khanh đi làm việc cả đi, sắp tới chính đán (tết) rồi, là lúc bận nhất.”
Hai người phân tích mổ xẻ câu nói của Trịnh Tĩnh Nghiệp, không nhận thấy có gì cao minh, nhưng nếu không phải ba phải, không muốn đánh quyền thái bình, thì sao lại không cao minh thế kia? Sao Thánh nhân lại không nói gì nữa? Sao không hỏi quan điểm của bọn ta thế nào?
Bọn họ đâu biết rằng, Hoàng đế sợ, người từng tàn sát anh em, chưa chắc sẽ thích con nhà mình cũng làm vậy. Thật ra, Hoàng đế làm đà điểu, ngài nghi ngờ, nhưng lại không muốn thừa nhận con mình không bằng cầm thú. Thà ôm mối nghi chờ đợi, hi vọng Lý Ấu Gia có thể điều tra cho ngài một kết quả hài lòng, dù cho quá trình có quanh co rắc rối thế nào, đừng để ngài quá đau lòng là được.
Tể tướng rời đi, Hoàng đế ngồi dựa người vào ghế, mãi lúc lâu vẫn không phục hồi tinh thần. Mở một cái hộp, bên trong là các thẻ bằng ngà voi, xếp từng cây từng cây lại. Hoàng đế chậm rãi dò từng thẻ, cầm một cây lên, nhìn, rồi lại ném vào trông hộp, cầm hai thẻ khác, rồi cũng bỏ vào. Lại lấy thêm, tay khựng lại, nhưng không ném đi? Hoàng đế đang phân vân.
Trước khi Lý Ấu Gia đến, Thập Nhất lang đã mang chuyện thư nặc danh đến nói cho ngài, lúc ấy Hoàng đế cũng đã nổi giận, mắng con trai hành động không suy xét, suýt nữa là sai người chuyển lời mấy lời mắng chửi cho Tề vương nghe rồi. Sau đó, ngài bình tĩnh trở lại. Tề vương có làm chuyện sai hay không thì chẳng quan trọng, quan trọng là ở số thư nặc danh kìa.
Thời này thuật in ấn chưa thông dụng, tỷ lệ biết chữ không nhiều, giấy bút là vật hiếm, một ngàn tờ, lại còn chép rất rõ ràng, không phải chuyện người thường có thể nghĩ ra. Tiêu hao lớn như vậy, cũng chẳng phải ngày một ngày hay là chuẩn bị xong.
Mưu kế quá đáng sợ!
Hoàng đế thà tin rằng đây là do gián điệp ngoại quốc làm! Đúng vậy, nhất định là vậy, lão Nhị ở nơi xa sát biên giới, nhất định là lão Nhị có tài gì đó khiến lũ man di e sợ …
“Ôi!” Hoàng đế để thẻ xuống, tâm phiền ý loạn.
***
Khả năng của Lý Ấu Gia không tệ, chưa tới nửa tháng, đã điều tra được cho Hoàng đế.
Hoàng đế thấy kết quả, thẳng tay vớ lấy ống bút trên bàn ném vào Lý Ấu Gia: “Khốn nạn! Ngươi tin à? Nó ngu sao? Giết người mà làm giữa ban ngày à!”
Khuôn mặt Lý Ấu Gia đau khổ thưa: “Không phải thần tin hay không, nhưng đúng là thần điều tra ra như thế. Chỗ của Tần vương quả có thiếu một xấp giấy…”
“Từng chữ trên từng tờ rơi đó đều giống nhau như đúc, sau đó cha ta mới phát hiện ra, là được in. Vừa vặn trong phủ Tần vương có gọi một thợ ở tiệm vải nọ trong chợ đi, nghe nói là thợ thủ công, rồi từ đó về sau không gặp người này nữa…” Lý Hoàn nương cũng báo lại với Trịnh Diễm như vậy.
Đậu xanh ra má, in bằng bản khắc! Trịnh Diễm ngạc nhiên: “Quả thật, làm chuyện xấu phải cần phải có trình độ kĩ thuật!” Nàng có thể tưởng tượng ra quy trình: Chỉ cần một thợ điêu khắc, xong việc rồi giết diệt khẩu hay tiếp tục sử dụng cũng tốt, một người là đủ, cũng chẳng chiếm đất mấy; sau đó mang in, căn bản cũng không cần bao nhiêu người, chỉ cần đủ giấy và mực in là ổn, cuối cùng hủy bản khắc, nếu là bản gỗ, đốt là xong, đang đại đông, càng tiện.
Ở thời đại này, thì đây đúng là phạm tội công nghệ cao.
Nhưng Trịnh Diễm vẫn không tin là Tần vương làm, cho dù là Ngụy vương, cũng không thể là anh ta. Hoàng đế không ngốc, người khác cũng chẳng khờ, sẽ biết là có điều tra. Coi như có tìm ra người thợ đó cũng như không, chẳng qua vì người thợ đó làm nghề khắc bản in lên vải hoa. Không chừng có người giả mạo danh nghĩa của Tần vương để mang người đi.
Nhận xét Box