Buông Tay - Chapter 9

Buông Tay - Chapter 9

Tập đoàn Khương thị ngày càng lớn mạnh, hai cha con Tống Triết lộ ra vẻ tham lam, bọn họ hy vọng có thể cột vào chiếc thuyền lớn này chia một chén canh.

Cho dù là bạn nối khố, thế giao, hay là bạn trai bạn gái đều không phải là sự bảo đảm ổn thỏa, chỉ có hôn nhân mới có thể bảo đảm Tống thị cùng Khương thị chân chính kết hợp, bọn họ thúc giục tôi cùng Khương Yến kết hôn.

Có thể là do ít khi thấy tôi tức giận khiến Khương Yến bắt đầu xem xét kỹ mối quan hệ với tôi, thuận nước đẩy thuyền đáp ứng sự thúc giục của ba và Tống Triết, hôn lễ của chúng tôi bắt đầu được đưa lên nhật trình.

Ngày cưới đến gần tôi càng cảm thấy bất an, trong bữa tiệc trước đám cưới nhìn Tống Kỳ kéo người anh tàn tật của cô ta lên du thuyền, lòng tôi thắt lại.

Tiệc tùng náo nhiệt, đám người vây quanh Khương Yến mời rượu, trong lúc ăn uống linh đình tôi nghiêng người rời khỏi đám đông.

Xa xa, Chu Phùng Ân bưng rượu đỏ ra hiệu cho tôi.

Biển về đêm khiến người ta rét lạnh, tôi ở trên boong tàu lẳng lặng chờ Tống Kỳ cùng Lý Minh Thành đến.

Tống Kỳ tới tìm tôi, Lý Minh Thành không xa không gần đi theo phía sau.

Mặt cô ta tiều tụy: “A Từ, cô rất ghét tôi, phải không?"

“Cô nhất định cảm thấy là tôi đánh cắp thân phận của cô, chiếm lấy cuộc sống của cô."

“Cho nên cô rõ ràng biết tôi thích anh Khương Yến, nhưng vẫn muốn cướp anh ấy đi.”

Tâm tình cô ta kích động đến nỗi nắm lấy tay tôi, tôi lạnh lùng nhìn cô ta không nói lời nào.

Phía sau truyền đến tiếng vang, tôi không quay đầu lại, lẳng lặng nhìn cô ta biểu diễn.

Tôi luôn không bằng cô, tôi và anh Khương Yến lớn lên cùng nhau nhưng cuối cùng anh ấy lại thích cô, ba cũng vậy. "

Vừa dứt lời, cô ta khóc không ngừng.

Vẻ tủi thân của cô ta thực sự rất xấu, nhưng sự thật và giả dối trong lời nói của cô ta chỉ có thể lừa được tên ngốc Tống Triết đó, cô ta không nhắc đến mẹ và Tống Triết, bởi vì ngay cả người mù cũng có thể nhìn ra được sự thiên vị của họ.

Khương Yến thích tôi nhưng vẫn để cô ta quang minh chính đại vào ở phòng cưới của chúng tôi, ngủ trên chiếc nệm tôi tỉ mỉ chọn lựa.

Ba cũng thích tôi là bởi vì tôi là con gái ruột của ông, hơn nữa có thể mang đến lợi ích chân thật cho ông.

Ta yên lặng rút hai tay bị cô ta nắm lấy, không muốn phối hợp với cô ta diễn trò nữa:

“Tôi ưu tú hơn cô, không phải chuyện đương nhiên sao?"

“Cho nên cô vất vả tìm tôi, chính là vì muốn tố cáo tôi sống tốt hơn cô sao?"

Tôi là một người đen tối, lần đầu tiên nhìn thấy Tống Kỳ đã vô cùng chán ghét.

Lúc tôi đi lạc đã có ký ức tuy rằng mơ hồ, nhưng tôi nhớ rõ ràng tôi cũng được cha mẹ yêu thương.

Những ngày ở trại trẻ mồ côi, tôi từng vô số lần lo lắng cha mẹ tôi có đau khổ, đau lòng, khổ sở vì tôi lạc đường hay không.

Nhưng ở nơi tôi không biết, bọn họ đã có một đứa con gái khác để yêu thương, gia đình vui vẻ hòa thuận.

Tống Kỳ thấy tôi không bị chọc tức như lẽ thường, nghẹn ngào một chút, lại tiếp tục mở miệng:

“Lúc trước tính tình ngang ngược của tôi đã khiến cô và anh Khương Yến gặp nhiều phiền toái, hôm nay tôi đã nghĩ thông suốt rồi. A Từ, tôi chúc phúc cho cô.”

Cô ta cố gắng trừng to hai mắt nhìn chằm chằm phía sau ta, quật cường không cho nước mắt rơi xuống, nhưng nỗi uất ức cố nén và khó nuốt trôi vẫn bật thành tiếng khóc.

“Tôi chiếm thân phận của cô, là tôi nợ cô, tôi đem anh Khương Yến trả cho cô.”

Cô ta đột nhiên ôm tôi, gượng cười nói: "A Từ, chúng ta thanh toán xong rồi.”

Sau lưng vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt, đám người chẳng biết tụ tập ở phía sau chúng tôi từ lúc nào, vì cảnh chị em Tống gia tiêu tan hiềm khích lúc trước đồng loạt vỗ tay.

Tôi siết chặt nắm đấm, trước mắt bao người khó khăn nói: "Được.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box