Buông Tay - Chapter 8
Cô ta công khai xâm chiếm cuộc sống của tôi và Khương Yến.
Ngày cô ta xuất viện, tôi đang tịnh dưỡng ở phòng tân hôn, nhìn Tống Kỳ xuất hiện ở cửa biệt thự tôi không khỏi ngây người.
Khương Yến ôm cô ta và đẩy cửa ra, để cô ta nằm trên giường trong phòng ngủ chính.
Thấy tôi ngơ ngác đứng ở cửa, hắn mới lạnh lùng mở miệng: "Thân thể Tống Kỳ không tốt, ở đây cách bệnh viện rất gần, cũng thuận tiện hơn.”
Hắn lại tiếp tục mở miệng: "Em bình thường cũng không có việc gì, có thể giúp đỡ chiếu cố một chút.”
Tôi trầm mặc một lúc lâu, mím môi: "Tống thị phá sản sao?”
Hắn nhíu nhíu mày: "...?”
Tôi nhìn thẳng Tống Kỳ: "Tống Triết ngay cả bảo mẫu cũng không mời? Anh ta ghét cô như vậy sao?”
Tống Kỳ chết lặng trước ánh mắt lạnh lùng của tôi, tủi thân nhìn về phía Khương Yến, vành mắt ửng đỏ: "Vẫn là không nên làm phiền đến A Từ, em..."
“Cô ấy mỗi ngày sống an nhàn sung sướng, có phiền toái gì đâu.”
Tống Kỳ ngoài miệng nói rời đi, nhưng tay lại yên lặng kéo cánh tay Khương Yến.
Khương Yến trấn an nhìn cô ta cười cười, bảo cô ta an tâm nghỉ ngơi rồi kéo tôi rời khỏi phòng ngủ.
Tôi không muốn Tống Kỳ thấy sự bối rối của tôi nên cũng phối hợp rời đi.
Đi được một khoảng xa, vừa rồi vung hai tay đang siết chặt của hắn ra.
Hắn hiếm khi thấy tôi tức giận, có chút kinh ngạc: "Em đang tức giận?"
Lại nhéo mi tâm: "Vì sao?”
Những nghi ngờ của hắn khiến tôi gục ngã, sự tức giận của tôi biến thành nỗi tủi thân không thể nói được: "Đây là phòng cưới của chúng ta, vì sao muốn cho Tống Kỳ vào ở?"
Nước mắt không khống chế được rơi xuống.
Tôi không khống chế được làm cho hắn khó hiểu bực bội, nói: “Tống Kỳ đã bị tổn thương rất nhiều, tinh thần của cô ấy vô cùng bất ổn. Hai người là chị em, sao em lại không hiểu cho cô ấy?"
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn: “Vậy anh tự tiện đưa cô ta về nhà chúng ta, anh có nghĩ tới việc phải tôn trọng tôi không?"
Khương Yến không vui: "Em muốn tôn trọng cái gì?”
“Ghen tuông cũng phải tuỳ lúc, Tống Kỳ sẽ không uy hiếp địa vị của em, không cần phải lo lắng về điều đó.”
Sự soi mói trong mắt hắn làm tổn thương phẩm giá của tôi, và lòng tự trọng mà tôi cố hết sức duy trì dường như chỉ là chiêu trò để thu hút sự chú ý của hắn.
Giọng điệu Khương Yến có chút không kiên nhẫn: "Chăm sóc cô ấy thật tốt, đây là em nợ cô ấy. Cô ấy vốn không cần phải chịu tất cả những chuyện này.”
Đó là lời giải thích của hắn dành cho tôi.
Từ đó về sau, Tống Kỳ ở trong phòng cưới của tôi, sớm chiều ở chung với vị hôn phu của tôi, thời gian trôi tôi càng trầm mặc hơn, sự không cam lòng trong mắt cô ta cũng càng đậm.
Sự bùng nổ của câu chuyện cần một bước ngoặt, và thời điểm này sẽ đến rất nhanh thôi.
Nhận xét Box