Buông Tay - Chapter 5

Buông Tay - Chapter 5

Tống Triết đối với ác ý dành cho tôi cũng không che giấu, hắn không rõ Khương Yến vì sao lại vứt bỏ Tống Kỳ từ nhỏ cùng nhau lớn lên mà lựa chọn người đến sau là tôi.

Đều nói tình yêu chẳng phân biệt được trước sau, nhưng trong từ điển của Khương Yến chưa từng có từ này.

Hắn xưa nay luôn cô đơn, sống như là tăng nhân khổ hạnh, trước khi tôi xuất hiện tất cả mọi người đều cho rằng vào độ tuổi thích hợp hắn sẽ tìm một người phụ nữ có thể giúp hắn phát triển sự nghiệp, sau đó kết hôn sinh con.

Nhưng khi hắn 25 tuổi, hắn đã chọn tôi làm vị hôn thê của hắn, người người đều nói không biết tôi đã dùng thủ đoạn gì mà có thể khiến Khương Yến u mê như vậy.

Ngày Tống Kỳ đoạt giải quán quân cuộc thi đàn dương cầm, Tống Triết ở trước mặt tất cả mọi người trong phòng bao hỏi ra vấn đề hắn đã thắc mắc từ lâu: "Phẩm vị của cậu lúc nào kém như vậy sao?”

Hoàn toàn không quan tâm lúc ấy tôi đang ngồi đối diện hắn.

Trong mắt mọi người lộ ra vẻ khinh miệt cùng châm chọc nhìn về phía tôi, xấu hổ phẫn nộ làm cho tôi thậm chí không dám ngẩng đầu.

Khương Yến chuyển động bật lửa, thờ ơ: "Có xấu đâu, nhìn cũng được mà.”

Cả phòng trầm mặc, Tống Triết vẫn nhìn tôi chằm chằm, không bỏ qua vẻ khó xử trên mặt tôi, cười nhạo thành tiếng: "Thì ra cậu cũng nhìn mặt.”

Về nhà lâu như vậy, tôi đã sớm không còn vẻ khô quắt, khô vàng, khuôn mặt tinh xảo động lòng người đủ để cho Tống Kỳ tự ti mặc cảm.

Buổi tụ tập tan rã trong không vui, nhưng di chứng lại nổi lên trong bóng tối, bừng bừng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box