Buông Tay - Chapter 22

Buông Tay - Chapter 22

Mây đen ảm đạm của Lý gia không ảnh hưởng đến Tống gia bao nhiêu, thậm chí bọn họ còn rất hăng hái hẹn tôi gặp mặt ở một câu lạc bộ tư nhân.

Chu Phùng Ân vốn định đi cùng tôi, nhưng tôi ngăn cản anh ta.

“Anh được xem là gì của tôi đây?”

Anh tức giận hất cửa xe cũng không quay lại.

“Lần sau tôi còn quản cô thì tôi chính là heo.”

Tôi nhìn bóng lưng giận dữ của anh ấy ngày càng đi xa, muốn nói lại thôi.

Lúc đến câu lạc bộ chỉ có một mình tôi, cho dù là cha mẹ Tống gia, hay là Khương Yến đều không có tính cách chờ đợi người khác, thời gian lâu tôi cũng sớm quen.

Cơn mưa mù mịt ngoài cửa sổ làm tôi nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Khương Yến vào năm năm trước.

Cũng là chạng vạng tối, cũng là trời mưa.

Khi đó tôi vừa về Tống gia, những khó khăn trong học tập khiến tôi Không thể không dành nhiều thời gian hơn ở trường.

Tài xế mỗi lần đón anh em Tống Triết liền bị thúc giục rời đi, tôi cũng quen buổi tối một mình đi về nhà.

Chạng vạng tối âm u ẩm ướt sẽ phát sinh rất nhiều chuyện ngoài ý muốn, nước mưa thấm ướt tấm lưng trần trụi của tôi, cảm giác lạnh lẽo thấm vào trong xương cốt.

Trong ngõ nhỏ đầy bùn đất, Khương Yến đi ngược đèn đường bước vào thế giới của tôi.

Cơn mưa ấy là lần đầu tiên tôi cảm thấy cuộc đời mình có ánh sáng.

Tiếng mở cửa cắt đứt hồi ức của tôi, tôi ngẩng đầu nhìn lại là ba mẹ, Tống Triết, Tống Kỳ cùng với Khương Yến.

Cho tới bây giờ họ luôn cùng nhau xuất hiện, giống như bọn họ mới là người một nhà.

Mẹ lôi kéo Tống Kỳ, dịu dàng an ủi cô ta.

Khi nhìn thây tôi, bà ấy lại nhăn mặt.

“Đến đây không biết gọi người, thật sự là không có giáo dưỡng.”

Tôi mỉm cười: "Ai bảo tôi không có mẹ dạy chứ.”

Cú phản công mạnh mẽ của tôi khiến bà ấy cảm thấy nghẹn họng, và vẻ mặt bà ấy thay đổi ngay lập tức.

Thật là nhàm chán, sau khi giải tỏa đầu óc tôi thậm chí còn không còn sức để nói chuyện vô nghĩa với họ.

Khương Yến sau khi vào cửa liền không nói một lời, ánh mắt nặng nề.

Tôi cười nửa miệng: "Có chuyện gì cứ nói đi, tôi đang vội.”

Tôi luôn là người có tính tình rất tốt, nhưng thời tiết lạnh giá và những kỷ niệm tồi tệ làm cho tôi không muốn duy trì thể diện.

"Tao thực sự ghét mày."

Rõ ràng không có ai hoan nghênh mày, mày lại yên tâm thoải mái ở lại Tống gia."

"Nếu không là do mày chen ngang một chân, người kết hôn với anh Khương Yến phải là tao."

"Anh Khương Yến thích tao như vậy, chỉ cần mày chet, anh ấy nhất định sẽ cưới tao."

“Giet nó, giet nó.”

Tôi chơi đùa chiếc bút ghi âm trên tay, thưởng thức thân thể phát run của Tống Kỳ.

“Tôi đã nói tôi có tính cảnh giác rất cao, sao cô vẫn không có đầu óc chứ.”

“Đủ rồi, đủ rồi.”

Tống Triết nhào tới, đánh rơi bút ghi âm, còn dùng sức giẫm lên, tiếng linh kiện vỡ vụn vang vọng trong phòng.

Tôi giơ tay tát một cái vào mặt hắn: "Thứ này tôi vẫn còn một trăm cái, anh hủy hết được không?"

Hắn thật không ngờ tôi nói đánh liền đánh ngay, hơn nữa hắn trước giờ luôn ở thế thượng phong.

Thân thể hơi lay động, hắn che mặt, không thể tin: "Mày lại dám đánh tao.”

Nói xong hắn giơ tay muốn tát tôi.

Ngẩng đầu, nhắm mắt nhưng bàn tay trong tưởng tượng không rơi xuống.

Tôi quay đầu lại, Khương Yến nắm lấy cổ tay anh ta với vẻ mặt xấu xí, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng và sâu thẳm.

“Vì sao không nói cho tôi biết?"

“Tôi không đáng để em tin tưởng như vậy sao?"

Ánh đèn rất sáng, mỗi một loại cảm xúc của hắn đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Tức giận, thất vọng, còn có một chút yếu ớt......

“Vậy đó là lỗi của tôi à?”

Tôi đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Là anh dạy tôi không nên cầu mong những thứ không thuộc về mình.”

Lại nhìn quanh bốn phía: "Tôi biết trong lòng các người, tôi không bằng Tống Kỳ.”

Hít sâu một hơi: "Cho nên tôi chỉ động vào Lý Minh Thành, đoạn ghi âm này…..Tôi sẽ xóa bỏ.”

Danh Sách Chương

Nhận xét Box