Buông Tay - Chapter 2
Thân hình gầy yếu, tính cách nhát gan, rất là không được ưa thích.
Nghe nói lúc tôi ba tuổi, lặng lẽ theo Tống Triết đi học ra ngoài, từ đó một đi không trở lại.
Tống gia tìm tôi rất lâu, thấy thật sự không có tin tức nên đành buông bỏ.
Tuy rằng cảnh sát nhiều lần phá đường dây lừa bán trẻ em, nhưng cô nhi viện của tôi thật sự quá xa xôi, lúc sắp trưởng thành mới được tìm thấy sau đó thuận lý thành chương trở về Tống gia.
Lần đầu tiên tôi xuất hiện trước công chúng là vào lễ trưởng thành của Tống Kỳ.
Năm thứ hai sau khi tôi lạc đường, cha mẹ tôi đã nhận nuôi Tống Kỳ.
Tên lúc đầu của Tống Kỳ là Lý Kỳ, người cha cảnh sát của cô ấy đã hy sinh trong một nhiệm vụ, mẹ cô ấy đã tìm kiếm sự trợ giúp xã hội vì không thể nuôi dạy con trai lớn và con gái nhỏ bị tàn tật sau cái chet của chồng.
Dưới sự kết nối của truyền thông, vợ chồng Tống thị sau khi mất đi con gái yêu, nhận nuôi đứa con liệt sĩ cũng là thuận lý thành chương.
Năm mười tám tuổi, Tống Kỳ mắt ngấn lệ, giọng nói nghẹn ngào tuyên bố tôi trở về trong lễ trưởng thành của cô ấy.
Khi đó cô ấy giống như một mặt trời nhỏ tươi đẹp, cho mọi người thấy sự tồn tại của tôi, mắt ngấn lệ cảm ơn trời cao đã cho cha mẹ nuôi tìm lại con gái ruột.
Dưới ánh nến chập chờn, tôi đen gầy sánh đôi cùng cô ấy kiều diễm sáng sủa thật quá chênh lệch.
Nhận xét Box