Buông Tay - Chapter 18
Dì Vương luôn luôn ôn hòa nhu thuận bây giờ lại khóc đến tê tâm liệt phế, trên mặt là sự oán hận cùng tuyệt vọng điên cuồng, nước mắt giàn giụa, gần như sụp đổ.
Dì ấy quỳ trên mặt đất hướng về phía tôi điên cuồng dập đầu: ”Tống tiểu thư, van cầu cô, van cầu cô! Hãy giúp con tôi, con gái của tôi!”
“Con bé chỉ mới mười sáu tuổi! Tiểu Vi, là mẹ có lỗi với con, là mẹ có lỗi với con...”
Tôi ôm người mẹ đang lâm vào điên cuồng trước mắt này, tim thắt đến đau đớn.
Trong khoảnh khắc này, Tống Kỳ, Khương Yến, sự hận thù đều bị thổi sạch, chỉ còn lại sự tự trách.
Dì Vương sống một cuộc đời thăng trầm, mất cha và mẹ từ những năm đầu đời, người chồng tái giá cũng bỏ bà mà chạy.
Thật vất vả mới an cư lạc nghiệp ở thành phố lớn rồi gả cho người khác, nhưng chồng lại là một kẻ say rượu và bạo lực gia đình.
Dì ấy đang mang thai lại bị tên đàn ông đó đánh cho sinh non, sinh ra một đứa con gái ngốc nghếch.
Nhưng cho dù như vậy, Tiểu Vi cũng là bảo bối dì ấy quý trọng nhất, người thân duy nhất trên đời.
Nhưng bảo bối như vậy lại bị tổn thương, bị ức hiếp ở một góc mà dì không thể quan tâm, nhưng dì ấy lại không biết gì về việc đó.
Nếu không phải lần này tan làm sớm để đến nhà chồng cũ trông con, dì Vương căn bản sẽ không phát hiện ra sự bất thường của Tiểu Vi.
.……
Khi Vương Mỹ Chi đến nhà chồng cũ, tên đó đang vui vẻ uống rượu và đếm tiền mặt trên tay.
Lúc vào cửa dì ấy nhịn không được rùng mình một cái, chồng cũ là một tên nghiện rượu, mỗi lần uống rượu sẽ đánh dì đến chet.
Lá gan dì ấy nhỏ lại nhẫn nhục chịu đựng, rụt rè ở cửa hỏi một câu: "Tiểu Vi có ở đây không?”
Chồng trước phá lệ tâm tình tốt, không có mắng dì, bĩu môi, chỉ vào nhà vệ sinh nhỏ, ý bảo con gái ở bên trong.
Cánh cửa nho nhỏ khép hờ, bên trong truyền đến tiếng khóc nức nở nhẹ nhàng của cô gái nhỏ.
Dì Vương đau lòng đẩy cửa ra, cho rằng con gái ở bên ngoài phải chịu uất ức, nhưng lại chứng kiến được cảnh làm cho trái tim dì tan nát.
Cơ thể cô gái đầy những vết đỏ khủng khiếp, phần dưới cơ thể vẫn còn chất nhầy và đặc biệt là hai chân cô bị bầm tím, có thể tưởng tượng được là đã gặp phải chuyện khủng khiếp như thế nào.
Dì Vương chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, lệ rơi đầy mặt, ôm lấy con gái khóc nức nở.
Tiểu Vi thấy mẹ đến, ngã nhào khóc: "... Mẹ...... Mẹ, đau.”
Tiếng khóc của hai mẹ con thu hút sự chú ý của tên q uỷ say rượu, lớn giọng mắng chửi rồi đẩy cửa ra: "Khóc cái gì mà khóc!”
Sự xuất hiện của người đàn ông khiến hai mẹ con bất ngờ, dì Vương vội vàng kéo khăn tắm qua che thân thể trần trụi của con gái.
Người phụ nữ luôn khiêm tốn lấy hết can đảm mắng người đàn ông: "Cút, cút ra ngoài!”
Trấn an con gái xong, lại vội vàng đuổi theo: "Báo cảnh sát, tôi muốn báo cảnh sát.”
Kẻ nghiện rượu kia ở cửa nghe vậy tát một bạt tai: "Báo cảnh sát cái gì, tôi nhận hết tiền rồi.”
Vương Mỹ Chi không ngờ rằng chuyện xảy ra với con gái mình hóa ra lại là do chồng trước dung túng.
Sau khi bị đánh dì ấy ôm con gái ngồi ở phòng khách thật lâu, chồng trước đã sớm ngủ ngáy như sấm dưới tác dụng của rượu.
Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt con gái, nước mắt từng giọt lăn dài trên môi, cay đắng vô cùng.
Cuối cùng vẫn lấy điện thoại di động từ trong túi ra, gọi điện thoại báo cảnh sát.
Trong cục cảnh sát, nữ bác sĩ mang theo Tiểu Vi vào phòng lấy dịch thể, chứng cứ lông tóc.
Vương Mỹ Chi bị bỏ lại một mình ở đại sảnh, run rẩy hai tay lấy điện thoại di động ra: "Tống tiểu thư, xin giúp tôi!"
Nhận xét Box