Buông Tay - Chapter 17
Năm đó cha bọn họ hi sinh vì nhiệm vụ, cha mẹ tôi đã nhận nuôi Tống Kỳ còn nhỏ tuổi, mà Lý Minh Thành bởi vì lớn tuổi, lại là người tàn tật, không được cha mẹ ruột sĩ diện của tôi yêu thích nên vẫn đi theo mẹ ruột sinh sống.
Mấy năm nay bởi vì Tống Kỳ, Tống Sách cùng Khương Yến trợ giúp người anh em khác cha khác mẹ này không ít.
Hai năm trước, Tống Kỳ nhõng nhẽo đòi Khương Yến mở cho hắn một cửa hàng Angel Cars, nhân viên là những người thuộc các nhóm đặc biệt, và nhiều người trong số họ là trẻ em thiểu năng trí tuệ.
Vì tính chất phúc lợi công cộng của hoạt động kinh doanh rửa xe nên độ hot vẫn rất cao kể từ khi khai trương và đã hoạt động thành công được hai năm.
Đó là lý do tại sao nó thu hút sự chú ý của tôi.
Lý Minh Thành là người như thế nào tôi hiểu rất rõ, hết ăn lại nằm, một kẻ tàn nhẫn và lười biếng, đi đường đụng phải đều chê hắn bẩn mắt, nói hắn sẽ kiên định làm việc đến quỷ cũng không tin.
Cho nên khi lấy được tư liệu mà thám tử tư tra được, tuy rằng tôi vừa phẫn nộ vừa ghê tởm, nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhõm đúng như mong đợi.
Nhận xét Box