Buông Tay - Chapter 15
Sau khi trở mặt với Khương Yến, tôi sống một mình bên ngoài, mượn danh nghĩa sức khỏe không tốt tôi bảo Chu Phùng Ân tìm cô ấy làm bảo mẫu ban ngày.
Dì Vương tuổi không lớn lắm, ly dị, có một cô con gái thiểu năng trí tuệ đi theo chồng trước.
Bởi vì tâm tình tôi không tốt, ăn cơm uống thuốc cũng không để ý, dì ấy luôn khuyên tôi: “Tiểu Từ à, đời này con người luôn gặp phải các loại hố sâu, ngã một cái lại đứng lên, miệng vết thương vẫn đau, nhưng đau xong rồi sẽ kết vảy, đường còn phải tự mình đi.”
Tôi nằm trên sô pha, cả người vùi ở trong chăn, uống chén cháo trong tay dì Vương.
“Thuốc nấu xong dì để ở trong bếp, còn nóng, để nguội một lát rồi uống.”
Dì ấy dặn dò tôi: "Không nên lén đổ, uống nhiều thuốc, sẽ khỏi nhanh.”
Lời nói chất phác làm cho tôi không khỏi bật cười, tôi nhìn ánh mắt của dì ấy lại cười đến có chút cay mũi.
Thời cơ vừa vặn, không cho phép tôi kéo dài.
“Được rồi dì Vương, con không còn là trẻ con nữa, đừng lo lắng cho con.”
Tôi đem túi đựng quần áo để sang một bên: "Đúng rồi dì Vương, bộ quần áo con mua mấy hôm trước có hơi rộng nhưng lại lười trả, Tiểu Vi không phải sắp đến sinh nhật sao, dì nhìn xem có thích hay không?"
Dì ấy thận trọng đứng lên, hai tay lau tạp dề: "Cái này thật tốt quá, quần áo đắt như vậy đừng chậm trễ thời gian, dì lập tức lấy ra trả lại, không cần lãng phí tiền.”
Tôi kéo tay dì: "Đừng mà, coi như là quà tặng cho Tiểu Vi, đừng khách sáo với con.”
“Buổi chiều hãy ở bên đứa bé vui chơi thật nhiều, con cho dì nghỉ.”
Dì ấy lẻ loi một mình ở bên ngoài dốc sức làm việc, ban ngày chiếu cố tôi, buổi chiều đúng giờ đi vội vội vàng vàng.
Hỏi thì dì ấy nói là con gái thỉnh thoảng sẽ đến thăm dì, nhưng thời gian bất định dì ấy sợ bỏ lỡ đứa nhỏ nên luôn luôn về nhà chờ.
Khó có được ngày nghỉ dì ấy quả thật cũng rất quý trọng, khách khí với tôi hai câu rốt cuộc vẫn nhận lấy túi, thu dọn phòng xong dì ấy vui mừng hớn hở rời đi.
Mặt trời chiều ngã về tây.
Cả phòng yên tĩnh, nhớ tới nụ cười trong mắt dì Vương khi nói đến con gái, tôi giơ tay cho mình một cái tát.
Nước mắt cá sấu chảy xuống hốc mắt.
Tống Từ, mày thật đáng chết mà!
Nhận xét Box