Buông Tay - Chapter 12
Nhìn anh trai tàn phế của cô ta khập khiễng qua lại giữa bạn bè thân thích, cười rất vui vẻ.
Hôn lễ của tôi bị hủy bỏ, còn anh ta lại lên làm chú rể.
Sự xuất hiện của tôi làm cho Tống Kỳ hoảng hốt.
Tôi đến đây với mục đích không tốt, và cô ta biết rõ điều đó.
Nửa năm qua cô ta và Khương Yến công khai hẹn hò, trong công ty đều gọi cô là bà chủ nhỏ.
Những tin đồn này vốn không truyền đến tai tôi, nhưng từ khi tôi đơn phương hủy bỏ hôn lễ nghị luận trong giới càng thêm trắng trợn, cho đến khi trong điện thoại di động truyền đến các loại ảnh chụp.
Tống Kỳ cố gắng trấn định, làm bộ ngăn tôi: "A Từ, đây là bữa tiệc của gia đình tôi, mời cô rời đi.”
Tôi đứng im không nhúc nhích, vệ sĩ bên cạnh không để ý đến sự giãy dụa mạnh mẽ của cô ấy, kéo cô ấy lùi về phía sau.
Động tĩnh ở cửa thu hút sự chú ý của khách khứa, mẹ và cha dượng của Tống Kỳ hoảng loạn chạy về phía tôi nhưng tôi lại nghiêng người đi thẳng đến sân khấu.
Sau khi cầm micro, Chu Phùng Ân đã sớm đem ảnh chụp chiếu lên màn hình lớn.
Trên ảnh Khương Yến nhắm chặt hai mắt, hai má ửng đỏ, như người say rượu ngủ thiếp đi, môi Tống Kỳ nhẹ nhàng chạm vào hai gò má của hắn, khiêm tốn lại hèn mọn.
“Tôi là vị hôn thê của Khương Yến, tôi đến đây để nói lời cảm ơn với tiểu thư Tống Kỳ vì đã chiếu cố vị hôn phu của tôi, không thể báo đáp nên chỉ có thể tới cảm tạ.”
Anh trai Tống Kỳ, Lý Minh Thành điên cuồng nhào lên sân khấu: "Mày đúng là tiện nhân ngàn người cưỡi vạn người đè.”
Chu Phùng Ân kéo tôi ra, xoay người quét ngang, đá hắn ngã xuống đất.
Lý Minh Thành cúi đầu trên mặt đất hệt như một con tôm chết nấu chín.
Tôi lạnh mắt nhìn hắn: "Gấp cái gì, còn chưa tới phiên anh đâu!"
“Kẻ cưỡng hiếp!”
Nhận xét Box