Buông Tay - Chapter 11
Tôi và Khương Yến tan rã trong không vui.
Kết thúc cuộc cãi vã tối hôm đó, cuối cùng tôi đề nghị từ hôn nhưng hắn chỉ coi tôi là kẻ nhỏ nhen và nóng nảy, không kiên nhẫn bỏ lại một câu "Không thể nói lý" rồi đóng sầm cửa bỏ đi.
Mấy năm nay nhà Tống thị bám theo Khương thị để kiếm sống, hắn lại cùng Tống Triết làm bạn nối khố, lời từ hôn vừa nói ra đã bị hai người bọn họ bóp chết, còn chọc cho ba tôi gọi điện thoại tới răn dạy.
Nhưng kết hôn chung quy là chuyện của hai người, cô dâu không muốn tham dự, chú rể cũng không thể hát một mình, vì thế ngày kết hôn bị hoãn lại vô hạn.
Khi tôi kéo hành lý đi khắp nơi tìm khách sạn, Chu Phùng Ân đã chờ từ lâu.
“Yo, bỏ nhà đi à?”
Chiếc xe địa hình cũ kỹ dừng trước mặt tôi, trong cửa sổ xe thò ra cái đầu bất cần đời.
Cái này một bầu cô dũng không tiếc cùng cha mẹ trở mặt cũng muốn theo cảnh sát công tử ca nhi, đĩnh đạc ngăn cản đường đi của ta.
Tôi liếc anh ta một cái, người mù cũng nhìn ra được.
Ý bảo anh ta ôm lấy vali, tự mình mở ghế lái phụ ngồi vào.
"Đây là thái độ của cô đối với ân nhân cứu mạng?"
Chu Phùng Ân sắp xếp hành lý xong, lại ngồi vào ghế lái, mới hỏi: "Đi đâu?”
Tôi trầm mặc một hồi, mới nói: "Tôi muốn gặp lãnh đạo của anh.”
Lời này vừa nói ra, anh ta không khỏi siết chặt tay lái, cười ha hả: "Lãnh đạo gì chứ, tôi đang nghỉ phép mà.”
Tôi ngắt lời anh ta: "Tôi biết các người đang điều tra Khương Yến."
“Tôi có thể giúp các người, nhưng tôi có điều kiện.”
Nụ cười trên mặt anh ta dần nhạt đi: "Điều kiện gì?"
Tôi nắm chặt USB trong lòng bàn tay: "Lý Minh Thành, hắn đáng chết.”
Chu Phùng Ân ngẩn người: "Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng xem ra chúng tôi nên cảm tạ hai anh em Tống Kỳ.”
Anh ta không ngờ rằng mình lại tìm được đột phá nhanh như vậy.
“Đúng vậy.”
Tôi bình tĩnh nói: "Nhờ phúc của cô ta.”
Nhờ có cô ta, tôi mới có thể mượn cớ rút nguồn điện của biệt thự, còn đập camera, lấy được tư liệu bí mật của Khương Yến.
Nhưng cũng bởi vì cô ta, tôi trở thành người mà chính mình cũng ghét.
Nhận xét Box