Buông Tay - Chapter 10
"Cô thích váy cưới của mình không, tôi tự tay chọn đấy."
“Chiếc váy dài tám mét, khi dính nước khẳng định là rất nặng đó nha.”
Nhìn bộ váy cưới mẹ đưa tới, trái tim tôi lạnh đi một nửa.
Bởi vì chụp ảnh trên biển, tôi đã từ bỏ rất nhiều bộ váy cưới phức tạp hoa lệ, lựa chọn kiểu dáng nhẹ nhàng.
Nhưng trước khi ra cửa mẹ mang theo bộ váy cưới này đến, nói hy vọng có thể nhìn tôi mặc váy cưới bà tự tay chọn để chụp ảnh.
Cảm xúc cảm động tràn ngập trái tim tôi lúc đó biến thành nỗi buồn vào lúc này, tôi lại đang vọng tưởng cái gì đây.
“Tống Từ, tôi thật sự rất ghét cô."
“Rõ ràng không có ai chào đón cô, nhưng cô lại yên tâm thoải mái ở lại Tống gia."
"Nếu không do cô chen ngang một chân, người kết hôn với anh Khương Yến lúc này phải là tôi."
“Anh Khương Yến thích tôi như vậy, chỉ cần cô chết, anh ấy nhất định sẽ cưới tôi.”
Nghe cô ta nói, tôi bật cười ra tiếng.
"Hắn thích cô, hắn thích cô như thế tại sao không cùng cô kết hôn? Hắn thích cô sao còn cùng tôi chụp ảnh cưới? Hắn thích cô vậy sao khi cô bị bắt nạt không có tới cứu cô?"
Tôi gằn chữ một nói: "Là do ‘ảnh khỏa thân' của cô đặc biệt đẹp sao?"
Sự ác ý trong lời nói mang theo niềm vui của sự trả thù, khiến cô ta không nói nên lời.
Tống Kỳ che đầu, lui về phía sau một bước, nhịn không được thét một tiếng chói tai.
“Im miệng, im miệng, đồ đê tiện!!!”
Lại chỉ huy Lý Minh Thành: "Anh trai, giết cô ta, giết cô ta!"
Lý Minh Thành nghe vậy lao mạnh về phía mạn thuyền, sự rung lắc dữ dội khiến con thuyền mất trọng tâm, trong vài giây hoảng sợ con thuyền đột ngột bị lật, nước biển lạnh lẽo trong nháy mắt nhấn chìm chúng tôi.
Thuyền nhỏ lật úp khiến cho người trên boong tàu hoảng loạn.
"Bùm" vài tiếng, có mấy người nhảy xuống, nhưng lại đi về một hướng khác.
Trơ mắt nhìn Khương Yến cách tôi càng ngày càng xa, áo cưới nặng nề kéo thẳng tôi xuống, trong mắt chỉ nhìn thấy một mảnh trắng xóa.
Nhận xét Box