Ti Mệnh chết rồi!
Kỳ thực cũng không phải là chết. Chẳng qua chỉ là do không cẩn thận rơi xuống
Túc Tiên Đài, ngủ thiếp đi mất.
Dưới Túc Tiên Đài là Quỳnh Trì (ao tiên), chứa rượu vạn năm, thơm nức mũi,
nhưng lại cũng làm cho người ta say khủng khiếp. Cho dù là thượng thần thì uống
nhiều cũng sẽ ngủ cả nghìn năm mới tỉnh dậy được.
Ti Mệnh Tinh Quân rơi cả người xuống. Mà khắp thiên giới đều biết Ti Mệnh nổi
tiếng là người không biết bơi, rơi xuống nếu không uống no rượu, không trương đến
độ trắng mắt ra thì tự mình vĩnh viễn không thể nổi lên được. Cho nên, khi tiên
tỳ giữ ao phát hiện ra Ti Mệnh “chìm trong rượu”, luống cuống kéo nàng ta lên bờ,
thì Ti Mệnh đã bị rượu làm cho bất tỉnh nhân sự rồi.
Lão tiên y bắt mạch cho Ti Mệnh, dự đoán rằng Ti Mệnh Tinh Quân muốn tỉnh lại
chí ít cũng là chuyện của sáu, bảy nghìn năm sau.
Sáu, bảy nghìn năm đối với những thần tiên vô thọ không phải là khoảng thời
gian quá dài, nhưng Ti Mệnh quản mệnh lý của tam giới, làm chủ mệnh cách tam giới,
còn phụ trách viết kiếp số, cảnh ngộ của tất cả những người lịch kiếp. Là một vị
trí quan trọng trong những vị trí quan trọng. Trong tam giới này, một ngày vắng
Ti Mệnh Tinh Quân cũng không được. Càng không nói đến vắng cả sáu, bảy nghìn
năm.
Chúng thần không kìm được hoang mang. Trách Ti Mệnh sao lại không cẩn thận như
vậy, trong lúc rối trí không biết làm thế nào, thì tiên nga khẽ khàng nói, Xomtruyen.net dường
như nàng đã nhìn thấy trước khi Ti Mệnh rơi xuống Túc Tiên Đài đã đi cùng với
Tam Sinh, người mà Mạch Khê thần quân mới lấy làm vợ, dường như họ đã có tranh
chấp gì đó.
Câu này vừa nói ra, mọi người đều lặng đi một lúc, nháo nhác nhìn nhau, nhưng
không ai dám đứng ra nói rõ ràng một câu.
Chiến thần vốn là một thượng thần thưởng phạt phân minh, nhưng đối với người vợ
Tam Sinh này lại cực kỳ bênh vực, ai nói một câu không tốt đều không được. Tình
hình căng thẳng hồi lâu, cuối cùng cũng được Hạc Tiên do Thiên Đế phái đến phá
vỡ.
“Thế này là thế nào? Các ngươi cứ để Ti Mệnh Tinh Quân nằm trên đất như thế
sao? Sao không nhanh dìu tiên quân về! Thật là một lũ không có mắt”. Hạc Tiên
quát các tiên tỳ canh giữ Quỳnh Trì một hồi, rồi lại nói: “Ti Mệnh vì sao lại
say như vậy? Làm gì có tiên quân nào trượt chân rơi xuống Quỳnh Trì bao giờ?”.
Mọi người do dự hồi lâu, tiểu tiên nga lại nói lại câu vừa rồi.
Hạc Tiên nghe xong, trầm ngâm một lát: “Đã như vậy thì tại sao lại không đi tìm
Tam Sinh đối chất”.
Không ai động đậy.
Hạc Tiên lạnh lùng hừ một tiếng: “Các người sợ cô ta chắc?”. Ông ta phất tay áo
một cái bực dọc bỏ đi.
Mười dặm xung quanh cung điện của chiến thần đều trồng mai, hóa phép tạo thành
mùa đông lạnh lẽo, mai đỏ kiêu hãnh nở trong tuyết trắng, mười dặm hoa mai, mười
dặm hương bay, làm cho cung điện chiến thần bớt đi mấy phần trang nghiêm, tăng
thêm mấy đường phong nhã.
Hạc Tiên đi xuyên qua rừng mai bước vào trong cung điện chiến thần, một tỳ nữ
nói rằng thần quân và phu nhân đang ở hậu điện thưởng mai. Hạc Tiên chau mày, bảo
tỳ nữ dẫn đường.
Vẫn chưa bước vào hậu điện, đột nhiên Hạc Tiên nghe tiếng một cô gái nói: “Mạch
Khê đừng động đậy, sắp vẽ xong rồi, cuối cùng để em bôi lên miệng chàng một
chút son đỏ”.
Một tiếng thở dài truyền lại, giọng chàng trai trầm trầm: “Tam Sinh, nàng vẽ là
vẽ lưng của ta”.
“Tất nhiên”.
“Vì sao có thể nhìn thấy môi”.
“Là không nhìn thấy”. Người con gái đáp như một lẽ đương nhiên. “Nhưng thế thì
làm sao nào, em muốn nhìn thấy mặt chàng”.
Hạc Tiên thầm suy nghĩ một lúc, Xomtruyen.net quả thực tưởng tượng không ra vẽ
sau lưng mà lại có thể nhìn thấy mặt thì sẽ là một cảnh tượng kinh khủng như thế
nào. Ông ta để cho tỳ nữ đi vào thông báo, sau đó bước vào đại điện.
Cảnh tượng trước mắt làm Hạc Tiên ngơ ngác. Mạch Khê thần quân ngày thường vốn
lạnh lùng nghiêm trang lúc này đang vịn vào cây mai, đứng dưới bóng mai, tay cầm
một bông mai, dường như đang thưởng thức mùi hương của nó. Thần thái trầm tĩnh,
dịu dàng đó là điều mà Hạc Tiên chưa từng nhìn thấy ở chiến thần. Cách đó không
xa, Tam Sinh vợ ngài mặt đầy mực nhem nhuốc không nỡ nhìn, cầm bút vẽ trên trang
giấy.
Nhìn thấy ông ta đi vào, nàng lau mặt qua loa hai cái, làm cho gương mặt càng bị
bôi lem luốc nhếch nhác hơn. Nàng đặt bút xuống, nói: “Mạch Khê, đi tiếp khách
đi”.
Những đường gân xanh trên trán Hạc Tiên giật giật.
Thần quân vốn nghiêm trang lại nghe theo lời cô gái, thong thả bước ra, mặt
không biến sắc, nói: “Sứ giả Hạc Tiên sao lại rảnh rỗi đến chơi?”.
Hạc Tiên hành lễ với Mạch Khê, nói: “Thần quân có lẽ không biết, hôm nay Ti Mệnh
Tinh Quân không cẩn thận trượt chân rơi xuống Quỳnh Trì, uống nhiều rượu quá,
bây giờ đang hôn mê bất tỉnh. Y quan nói Ti Mệnh Tinh Quân ít nhất cũng phải ngủ
đến sáu, bảy nghìn năm”.
Mạch Khê gật đầu: “Ti Mệnh quả thực đã quá sơ suất”.
“Nhưng trước đó có tiên nga đã nhìn thấy Tam Sinh tiên tử ở cạnh Ti Mệnh Tinh
Quân, hơn nữa hình như hai người đã cãi nhau”.
Mạch Khê đi đến bên Tam Sinh, vừa dùng tay áo tỉ mỉ giúp nàng lau vết mực trên
mặt, vừa lạnh nhạt nói: “Có lẽ tiên nga đó nhìn nhầm rồi, hôm nay Tam Sinh luôn
ở cùng ta”. Tam Sinh nắm chặt lấy tay áo Mạch Khê, nép mặt vào vai chàng cọ cọ
một hồi. Mạch Khê tất nhiên sẽ không ngăn cản hành động thân mật này của nàng,
vui vẻ để cho nàng cọ bẩn cả áo.
Hạc Tiên nhìn hai người âu yếm tình tứ nhau một hồi, nhoẻn miệng cười nói: “Thần
quân đã nói như vậy thì nhất định là tiểu tiên nga nhìn nhầm rồi. Hạc Tiên xin
lỗi Tam Sinh tiên tử. Cáo từ”.
“Đợi chút”. Mạch Khê đột nhiên gọi Hạc Tiên lại. “Ti Mệnh phải ngủ đến sáu, bảy
nghìn năm, chức Ti Mệnh ai sẽ đảm nhiệm thay?”.
“Thiên Đế sẽ có sự sắp xếp”.
“Ừ, sứ giả Hạc Tiên có thể thay ta nói với Thiên Đế rằng, Tam Sinh vợ ta hàng
ngày thích xem sách, trong đầu có không ít thứ, sắp đặt mệnh cách chắc không
kém Ti Mệnh mấy đâu”.
Trong mắt Hạc Tiên lóe lên tia sáng kinh ngạc, nhìn Tam Sinh một lúc rồi mới
nói: “Tiểu tiên nhớ rồi, lời nói của thần quân nhất định sẽ đến tai Thiên Đế”.
Đợi Hạc Tiên đi xa rồi Tam Sinh mới ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập ý cười rạng
rỡ: “Thật không ngờ, thật không ngờ, Mạch Khê lại có thể nói dối một cách đường
hoàng thế?”.
Mạch Khê vò vò tóc trên trán Tam Sinh, nửa cười nửa không nói: “Nàng lại còn
dám chế nhạo ta sao. Nếu không phải nhìn thấy nàng tranh cãi quá gay gắt với cô
ấy, ta đâu có để cô ấy vấp một cú như vậy?”.
Tam Sinh thở dài nói: “Đúng là hơi có lỗi với Ti Mệnh Tinh Quân. Chỉ là chuyện
tranh chấp nhỏ như vậy mà khiến cô ấy phải ngủ đến sáu, bảy nghìn năm”.
Mạch Khê khẽ cười nói: “Tam Sinh, nàng quả thực cho rằng có một tiên quân ngu
ngốc vậy sao? Xomtruyen.net Với
năng lực của Ti Mệnh làm gì đến nỗi bị ta ngầm chơi một cú như vậy đã ngã xuống
Quỳnh Trì”.
Tam Sinh chớp chớp mắt: “Bản thân cô ấy muốn rơi xuống ư? Vì sao lại vậy?”.
Mạch Khê nhìn về hướng tẩm điện của Thiên Đế nói: “Nghe nói trước đó vài ngày
Ti Mệnh tỏ tình với Thiên Đế”.
Tam Sinh thất kinh: “Ti Mệnh thích Thiên Đế?”.
Mạch Khê cong môi khẽ cười: “Những bí mật của thiên giới đợi khi nàng ở đây một
thời gian tự khắc sẽ biết thôi. Ti Mệnh lần này tỏ tình dường như bị Thiên Đế cự
tuyệt rất dứt khoát, rất tổn thương… Ngày thường cô ấy thân với ta, nên ta biết
một chút về tâm tư của cô ấy”.
“Tâm tư gì vậy?”.
“Ti Mệnh vốn là một người con gái thích tự do, sớm đã chán ghét chức vụ hiện giờ,
cô ấy sở dĩ vẫn ở lại trên thiên giới chỉ vì trong lòng luôn nhớ nhung Thiên Đế.
Bây giờ nỗi niềm đó tan vỡ, cô ấy tất nhiên phải tìm cách thoát khỏi chức vụ
đó. Say đến hơn mấy nghìn năm, nhân thế đã sớm biến đổi rồi, chức vụ này cũng sẽ
có người khác làm thay, tự nhiên cô ấy sẽ được giải thoát”.
Tam Sinh không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu, nghĩ một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Mạch
Khê: “Ti Mệnh không muốn làm vị trí đó như vậy, cho thấy vị trí này chẳng có gì
tốt cả, sao chàng lại muốn đẩy em xuống cái hố này?”.
Mạch Khê trầm mặc hồi lâu: “Vì sao nàng lại tranh cãi với Ti Mệnh?”.
Nhắc đến việc này, Tam Sinh bỗng trở nên quyết liệt, lập tức bỏ qua câu hỏi của
mình: “Mạch Khê còn nhớ Trường An không?”. Mạch Khê gật đầu, Tam Sinh vô cùng
phấn khích nói: “Hôm nay em nhìn thấy Ti Mệnh đang viết kiếp số cho các tiên
nhân sắp lên thượng giới, em tiến lại gần xem thì vô tình nhìn thấy Trường An.
Cậu ta đã tu luyện thành công sắp lịch kiếp thăng thiên rồi”.
“Ờ”. Mạch Khê đáp lại không hào hứng lắm, quay đầu nhìn bức tranh Tam Sinh vẽ,
không bằng lòng lắm khi nghe Tam Sinh vồn vã nói về việc của một nam tử khác
trước mặt mình như vậy.
Tam Sinh lại không để ý thái độ của Mạch Khê, tiếp tục nói: “Điều này vốn là một
việc tốt, em cũng rất vui, nhưng Ti Mệnh lại nói với em rằng cô ấy phê cho Trường
An phải trải qua tình kiếp, muốn Trường An phải yêu Bạch Cửu lúc ấy tuổi đã xế
chiều! Phải trải qua một tình yêu khổ sở vĩnh viễn không thể nói ra”.
Mạch Khê theo phản xạ gật gật đầu, điều này quả thực là việc Ti Mệnh có thể làm
được.
Tam Sinh đập tay xuống bàn tức giận nói: “Bạch Cửu lại là kẻ thù của hai chúng
ta! Làm sao có thể để Trường An yêu loại tồi tệ này được”.
Hai chúng ta – ba chữ này nói ra thật trôi chảy, Mạch Khê nghe thấy rất vui,
chàng nhìn Tam Sinh, nói một cách dịu dàng: “Thế nàng muốn thế nào?”.
“Chắc chắn là không thể để cho Bạch Cửu vớ được món hời như vậy! Trường An là một
cậu bé ‘ngon lành’ như thế, có ăn thì cũng phải để em hưởng…”.
Trong mắt Mạch Khê lóe lên một tia nguy hiểm, Tam Sinh đảo mắt nói: “Muốn ăn
thì cũng phải xem em có đồng ý không chứ! Sau đó em nhớ ra Trường An chẳng phải
là có một sư huynh sao, liền gợi ý cho Ti Mệnh, để Trường An và cái tên Trường
Vũ gì đó đổi cho nhau chẳng phải tốt hay sao? Nhưng Ti Mệnh cứ nói như thế thì
không được xem là lịch kiếp. Cho nên, em với cô ta to tiếng”. Tam Sinh lắc đầu
cảm thán: “Không ngờ đầu óc Ti Mệnh lại nhanh nhẹn như vậy, đang cãi nhau với
em mà vẫn có thể tính ra kế đó”.
Mạch Khê nghĩ một lúc những sự việc đã trải qua, đột nhiên nhắc đến một điểm bị
lãng quên: “Cuối cùng kiếp số của Trường An được định như thế nào?”.
Tam Sinh trầm ngâm một lúc: “Có lẽ tờ giấy đó đã bị Ti Mệnh ném xuống ao Quỳnh
rồi…”.
Mạch Khê thở dài một tiếng, dụi dụi đuôi mày nói: “Thăng thiên thành tiên chẳng
qua chỉ là tiểu kiếp, các nàng lại cứ biến người ta thành thiên kiếp, số kiếp
thế nào là ý trời, vượt qua thì sẽ thành thần, không vượt qua được thì thành quỷ.
Tam Sinh, đùa hơi quá rồi nhé”.
Ngẩn người ra một lúc, đôi mắt Tam Sinh ngấn lệ, nói một cách rất đáng thương:
“Mạch Khê, em liệu có bị phạt không?”.
Có thêm bao nhiêu khúc mắc đi nữa thì lúc này đều bị tan thành mây khói trước
cái nhìn đó, Mạch Khê khẽ cười vỗ nhẹ lên đầu Tam Sinh: “Không, đã có ta”.
Mục đích của Tam Sinh chính là chờ Mạch Khê nói câu đó, nhưng khi Mạch Khê nói
ra như nàng mong đợi, Tam Sinh lại ngẩn người ra. Nàng lau nước mắt, thọc tay
lên ngực Mạch Khê trách khẽ: “Mạch Khê, chàng chiều em như vậy, em sẽ sinh hư đấy”.
Ngón tay Mạch Khê dịu dàng vuốt lên má Tam Sinh: “Tam Sinh của ta thì có thể
hư”.
Tam Sinh chỉ biết nhìn Mạch Khê say đắm.
Mùi hương thầm của hoa mai lướt qua cánh mũi, Tam Sinh đột nhiên phá vỡ không
khí hỏi: “Vì sao chàng lại muốn em giữ chức Ti Mệnh?”.
Mạch Khê chớp mắt, đột nhiên bật cười: “Vẫn không quên việc này. Nhưng cũng
chính tính khí cứng đầu của đá này mới lọt được vào mắt ta”. Mạch Khê sau khi
thì thầm như tự nói với mình mới khẽ hỏi Tam Sinh: “Tam Sinh cho rằng sau này
ta có thể coi nàng là tất cả không?”.
Tam Sinh lắc đầu.
Nàng luôn biết rằng, Mạch Khê có lý tưởng và hoài bão của riêng mình. Không gì
có thể trở thành tất cả của chàng. Nhưng đây mới là Mạch Khê mà nàng yêu, ngay
từ đầu nàng đã thích tư thế cao ngạo đạp lên đường Hoàng Tuyền mà đến của chàng.
Mạch Khê nói: “Trên chốn Cửu Trùng Thiên này, ta giữ chức chiến thần, có vô số
điều phải bận lòng, nhưng Tam Sinh, nàng vì ta mà vứt bỏ địa phủ u minh, vứt bỏ
quá khứ, lên thiên giới, ngoài ta ra nàng không hề có gì cả”.
Tam Sinh ngẩn người ra, bây giờ mới nghĩ đến việc mình lấy Mạch Khê là phải hy
sinh nhiều như thế, đột nhiên nàng cảm thấy mình thật là vĩ đại, liền vỗ vai Mạch
Khê nói: “Chàng phải đối tốt với em đấy nhé!”.
Mạch Khê dở khóc dở cười nắm chặt tay Tam Sinh, nói tiếp: “Nhưng mà ta lại
không nỡ. Với tính cách của nàng, không nên chỉ dựa vào ta mà sống. Ta tìm cho
nàng chức Ti Mệnh, một là để nàng nhanh chóng gia nhập vào thế giới thần tiên,
đồng thời có thể tìm được một chỗ đứng nơi thiên giới, hai là… cho dù có một
ngày ta không còn nữa, ta muốn Tam Sinh cũng vẫn có thể sống tốt trên thiên giới
này”.
Tam Sinh suy nghĩ thật kỹ về lời nói của Mạch Khê, đáp: “Chàng nói đúng, em quả
thật nên tìm một việc để làm, nhưng nếu có một ngày chàng không còn nữa, em nhất
định cũng đi cùng chàng về nhà mẹ đẻ”.
Mạch Khê vò vò tóc Tam Sinh, cười dịu dàng: “Tóc lại dài thêm một chút rồi”.
“Ồ, thật không? Nước trên thiên giới thật là dưỡng tóc! Chẳng bao lâu nữa tóc của
em sẽ còn dài hơn cả tóc của Ti Mệnh”.
“Ừ”.
“Mạch Khê, chúng ta đi thăm Ti Mệnh đi”.
“Trước tiên ta phải xem tranh nàng vẽ cho ta”.
“Ờ… Chúng ta nên đi thăm Ti Mệnh trước đã”.
“Xem tranh!”.
“Mạch Khê, em đang mè nheo chàng đấy!”.
“…”.
“Đi thôi! Đi thăm Ti Mệnh”.
Gió nhẹ thổi qua, nhành mai đỏ lay động dịu dàng tỏa hương, làm nụ cười trên
gương mặt của đôi trai gái trong vườn đẹp như một bức tranh tĩnh lặng tuyệt mỹ.
Nhận xét Box