Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 9
Lần diễn tập cuối cùng, đôi mắt của cô ta đã hoàn toàn trở về dáng vẻ ban đầu, thậm chí còn sưng húp lên đến mức không dùng được miếng dán tạo mắt hai mí.
Còn riêng tôi thì đã hoàn toàn thoát ra khỏi vũng lầy.
Dưới sự nuôi dưỡng của tình yêu thì trạng thái tinh thần cũng như dáng vẻ bên ngoài của tôi càng ngày càng tốt hơn, Tạ Duyên còn thường xuyên thay đổi chiêu trò để đưa tôi đi ăn những món ăn ngon ở khắp nơi.
Và rồi ngày diễn kịch cuối cùng cũng đến.
Hôm đó tôi dậy có hơi muộn, lúc đến nơi thì Trình Nhược Nhược đã trang điểm xong.
Cô ta mặc một chiếc váy dài khá phức tạp, muốn di chuyển cũng có chút khó khăn, cho nên khi nhìn thấy có một cậu bạn ở trước mặt cô ta liền tùy ý sai bảo: "Cậu mau mang cho tớ một chai nước đi."
Đổi lại là trước kia, cho dù giọng điệu của cô ta có tệ đến đâu thì với khuôn mặt xinh đẹp đó sẽ luôn có người sẵn sàng làm mọi việc cho cô ta.
Nhưng bây giờ hai mắt cô ta vẫn còn sưng húp, những chấm tàn nhang dưới lớp phấn dày đặc cũng không thể che dấu nổi, hàm răng không đều cũng được cũng lộ ra rõ rệt.
Nam sinh bị cô ta gọi đến vô cùng chán ghét mà liếc mắt nhìn cô ta một cái rồi không kiên nhẫn nói: "Cậu không có tay à?"
Trình Nhược Nhược nghe vậy lập tức bốc hỏa, "Một nữ diễn viên chính như tôi chẳng lẽ không thể sai khiến nổi một người làm việc vặt như cậu?"
"Mẹ cậu...."
Tinh hoa dân tộc của chàng trai kia còn chưa được tuôn ra hết thì có người khác chen vào.
"Để tôi lấy."
Một giọng nói chậm rãi vang lên, Cố Hằng mở nắp chai nước khoáng, đưa tới cho Trình Nhược Nhược.
Từ sau khi ở bên Trình Nhược Nhược tính tình cậu ta ngày càng thô bạo cuồng vọng, tôi thiếu chút nữa đã quên, ở trường cấp ba, cậu ta đã từng là một nam thần nổi tiếng với tính cách dịu dàng và chu đáo.
"Cố Hằng, cậu hãy mở to mắt ra mà nhìn đi. Không hiểu sao trước đây tôi lại không phát hiện ra Trình Nhược Nhược xấu đến như vậy chứ? Đoàn kịch của bọn mình nếu cứ để cô ta làm nữ chính thì chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho mọi người mất, thật là xấu hổ..."
Cậu bạn tức giận nhìn qua mắng chửi, Cố Hằng lạnh giọng nói: "Em ấy không xấu, các cậu chưa từng thấy em ấy mặc một chiếc váy tương tự hồi cấp ba đâu, trong lòng tôi em ấy chính là tiên nữ không ai có thể thay thế."
Trình Nhược Nhược vốn đang uống nước, đột nhiên ho khan dữ dội.
Khoảnh khắc cô ta ngước mắt lên, vừa vặn cùng tôi bốn mắt nhìn nhau.
Một luồng gió mát từ ngoài cửa sổ thổi tới, cuốn lên tấm rèm ngăn cách giữa chúng tôi.
Những gì được giấu trong bóng tối đến một lúc nào đó rồi cũng sẽ phải phơi bày dưới ánh mặt trời.
Cố Hằng cũng nhìn thấy tôi, cậu ta há miệng muốn nói gì đó, tôi cười cười, xoay người rời đi.
Nhận xét Box