Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 8

Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 8

Mười phút trước khi lớp học bắt đầu, các sinh viên từ Hội Học Sinh đã gửi đến cho chúng tôi trang phục biểu diễn.

Trình Nhược Nhược thờ ơ liếc qua một cái, mà chính cái nhìn này, khiến sắc mặt cô ta trắng bệch.

Cô ta rõ ràng là xuất phát từ sự sợ hãi, mặt mày tái mét, cả người không ngừng run rẩy.

Là một diễn viên quần chúng nhỏ nhoi tôi nhận được một chiếc váy khá bình thường, không có gì quá đặc biệt, so với những bộ váy thịnh hành thời cấp 3 thì không khác nhau là mấy.

Khi đó tôi thường mặc những bộ váy như vậy cùng đi học với Cố Hằng, hiện tại xem ra thật sự là có chút quê mùa.

Tôi nương theo ánh mắt của Trình Nhược Nhược nhìn thấy cô ta đang quan sát bộ váy của tôi, chậm rãi ý thức được cái gì đó.

Trình Nhược Nhược đang lo lắng bộ váy này sẽ bị Cố Hằng nhìn thấy.

Nhưng nếu Cố Hằng nhìn thấy thì có chuyện gì xảy ra?

Lịch học của tôi và Tạ Duyên đều kín hết cả ngày, nhưng khi vừa tan học anh ấy đã nhắn tin cho tôi.

Nội dung rất đơn giản, chỉ là một bức ảnh với một dòng tin nhắn chia sẻ những gì anh đang làm.

Buổi tối, tôi chủ động gọi điện thoại hẹn Tạ Duyên cùng ăn cơm.

Mới gọi tới đối phương đã lập tức bắt máy.

"Khụ." Anh ho khan một tiếng," Có việc à? Anh còn rất bận."

Tôi chần chừ một lúc rồi nói: "Em muốn hẹn anh ăn cơm, nhưng nếu anh có việc thì em không làm phiền nữa."

"Chờ một chút!"

Thanh âm Tạ Duyên đột nhiên nâng cao lên một quãng tám, bên kia truyền đến tiếng cười đứt quãng của những bạn học khác.

Tạ Duyên có chút không nói nên lời: "Quên đi, em đã chủ động mời thì anh sẽ nể mặt em. Đàn ông mà, nhường bạn gái mình một chút."

Anh ấy còn cố ý nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng.

Sau đó còn nói thêm một câu: "Ai bảo em là bạn gái của anh chứ!"

Chúng tôi quyết định đi ăn lẩu.

Bữa lẩu này tôi ăn vô cùng vui vẻ, ngược lại Tạ Duyên không động đũa, anh chỉ nhúng thịt cho tôi.

Chờ tôi ăn no nấc cục ngồi phịch xuống sô pha, anh còn thuận thế lấy một tờ khăn giấy lau miệng cho tôi.

Ngay cả nhân viên phục vụ cũng không nhịn được mà hâm mộ nói: "Người đẹp, bạn trai của cô thật tốt, vừa đẹp trai lại vừa rất cưng chiều cô."

Thật không may, khi vừa ra khỏi cửa tiệm bên ngoài liền bắt đầu mưa, mắt thấy mưa càng lúc càng lớn, Tạ Duyên kéo tôi vào tiểu khu bên cạnh.

Tôi có hơi bất ngờ khi nhà của anh ấy có thể trải rộng ở khắp nơi, ngay cả khu nhà tấc đất tấc vàng ở trung tâm thành phố cũng có vài căn.

Khi tôi đi ra từ phòng tắm Tạ Duyên cũng vừa mới tắm xong. Tóc anh ấy vẫn còn ướt, cổ áo choàng tắm hơi mở, lộ ra làn da trắng sứ bên trong.

Những giọt nước lăn tăn chạy xuống dọc theo từng đường nét khuôn mặt khiến cho lông mày và ánh mắt của anh càng thêm sắc sảo thâm thúy.

Đôi môi hồng hào căng mọng như quả anh đào mới hái xuống từ trên cây.

Ôi! Tôi có chút muốn chảy máu mũi, liền chột dạ vội vàng nghiêng đầu đi.

Tạ Duyên chủ động đi tới.

Anh tỏ vẻ thần bí nói: "Đi, đến phòng ngủ của anh, anh cho em xem một đại bảo bối."

Mặt tôi trong nháy mắt liền đỏ bừng.

Nó... hình như kích thích lắm?

Có phải hơi đột ngột không?

Tôi ngại ngùng vén tóc ra sau: "Cái này không tốt lắm đâu."

"Nhưng nếu anh đã nóng vội như vậy, em cũng không phải là không được."

Tôi kích động phát ra nụ cười tà gian, kéo tay anh ấy vọt thẳng vào phòng ngủ.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm lại, tôi cũng là người đầu tiên vươn tay tắt đèn.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và sẵn sàng chuẩn bị...

Tuy nhiên!!!

"Em đang làm gì vậy?"

Tạ Duyên lại bật đèn lên.

Lúc đó tôi mới nhận ra, có một rằng con một con gấu Teddy dài hai mét được đặt trên giường.

"Bảo bối này đủ lớn không?" Anh vui vẻ nhướng cao lông mày, "Anh nhớ em từng đăng lên vòng bạn bè bảo rằng mình thích gấu Teddy, vừa khéo hôm nay anh nhận được hàng. Đêm nay em có thể ngủ ở đây, có nó ở bên em."

"Nó ở với em?" Tôi hóa đá.

"Đúng vậy, nếu không thì ai ngủ cùng em?"

Tạ Duyên không biết vô tình hay cố ý lộ ra hàm răng trắng noãn thể hiện rõ sự thuần khiết trong sáng.

"Ngủ ngon!"

Anh ấy cười tủm tỉm nháy mắt với tôi, rồi lăn lông lốc chui ra khỏi phòng.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box