Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 7

Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 7

Cố Hằng ngơ ngác nhìn tôi, đột nhiên cậu ta ôm đầu, lộ ra vẻ mặt đau khổ.

Động tĩnh bên phía chúng tôi quá lớn khiến nhiều ánh mắt tò mò liếc nhìn qua.

Chỉ có bạn bè học cấp ba mới biết Cố Hằng đã từng thích tôi đến mức nào.

Còn những gì các bạn cùng lớp đại học nhìn thấy là những hình ảnh tôi mù quáng theo đuổi cậu ta.

Hiện tại nhìn thấy cảnh tượng này, không ít người tỏ ra kinh ngạc.

"Chuyện gì vậy, Tang Hạ đang nổi điên với Cố Hằng?"

"Đây là yêu mà không được nên thẹn quá hóa giận hay gì?"

"Không! Ánh mắt Cố Hằng nhìn cậu ấy có chút không đúng! Cảm giác bây giờ hai người này như bị đảo ngược, hình như..."

Đột nhiên trong đám người, Trình Nhược Nhược liều lĩnh chen vào.

Vẻ mặt cô ta lo lắng: "Ôi Hạ Hạ, cậu mau xin lỗi A Hằng đi, chỉ là một suất học bổng thôi mà cũng không phải chuyện gì ghê gớm, cậu đừng tính toán chi li như vậy phá hỏng tình cảm bạn bè."

"Bớt đạo đức giả, cút ra ngoài đi!"

Tôi tức giận hét lên một tiếng, cô ta lập tức im lặng.

Trình Nhược Nhược đáng thương nhìn về phía Cố Hằng, nhưng lần này cậu ta không giống như những lần trước, ánh mắt không thèm đếm xỉa đến cô ta một cái.

Cậu ta nhìn tôi thật lâu, sau đó mới rũ mi mắt nhẹ nhàng nói: "Vậy không quấy rầy cậu học tập nữa."

Khi Cố Hằng rời đi, trên khuôn mặt vốn nhẵn bóng không tỳ vết của Trình Nhược Nhược bỗng nhiên xuất hiện những chấm tàn nhang nhỏ li ti màu đen.

Lúc này, cô ta nhíu chặt mày, ánh mắt u ám không biết đang suy nghĩ cái gì, hoàn toàn không phát hiện ra sự thay đổi trên khuôn mặt của mình.

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô ta và gần như quên mất khi còn ở trường cấp ba, Trình Nhược Nhược rõ ràng là một cô gái da ngăm đen, mặt đầy tàn nhang, có thể gọi là rất khó nhìn!

Khi đó mỗi ngày cô ta đều đến tìm Cố Hằng đi học. Ngày nào cũng viết cho cậu ta hết bức thư tình này đến bức thư tình khác, còn thường xuyên rủ đối phương cùng cô ta đi uống một ly trà sữa.

Cố Hằng vốn là một người mê cái đẹp, mỗi lần nhìn thấy Trình Nhược Nhược cậu ta nói chỉ muốn nôn khan.

Thậm chí có một lần, cậu ta còn kéo tay tôi đứng trước mặt cô ta, nói rành rọt: "Tang Hạ mới là mẫu người tôi thích."

Nhưng cô ta lại quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét: “Cố Hằng, anh có tin hay không, em rất nhanh sẽ thay thế cậu ấy và trở thành người trong lòng của anh.”

Cố Hằng nghe vậy thì nổi giận đùng đùng hất cô ta ra xa.

Vào thời diểm đó, tất cả mọi người đều coi Trình Nhược Nhược như một trò cười.

Không lâu sau tôi và Cố Hằng cãi nhau. Một mặt cô ta giả mù sa mưa khuyên nhủ, mặt khác chính là thao túng Cố Hằng đổ lỗi rồi gạt bỏ tôi sang một bên.

Từ đó về sau, cả người cô ta nhìn thấy bằng mắt thường cũng có thể thấy sự thay đổi.

Bây giờ tôi nhớ lại dáng vẻ của cô ta so với hồi cấp 3 cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Còn một tuần nữa là đến buổi biểu diễn kịch của câu lạc bộ, vốn dĩ Trình Nhược Nhược được Cố Hằng nhiệt tình đề cử nên mới nhận được vai chính Bạch Tuyết.

Tôi đột nhiên rất chờ mong về vở kịch này.

Nếu cô ta khôi phục hoàn toàn về bộ dáng ban đầu, không biết một công chúa như vậy làm sao có thể lên sân khấu?

Danh Sách Chương

Nhận xét Box