Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 6

Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 6

Tám giờ sáng ngày hôm sau, tinh thần Trình Nhược Nhược rõ ràng không tốt lắm, thoạt nhìn còn có một quầng thâm dày đặc dưới mắt.

Các đường nét trên khuôn mặt của cô ta thuộc loại trong sáng và xinh đẹp, giống như một bông hoa trắng nhỏ mỏng manh và đáng thương, có thể dễ dàng khơi dậy dục vọng muốn che chở của đàn ông.

Quan trọng hơn, cô ta có một loại năng lực hấp dẫn kỳ diệu, dù chỉ nhìn cô ta một lần chắc chắn sẽ không nhịn được lại nhìn lần thứ hai.

Đặc biệt là ở trước mặt Cố Hằng, loại sức hấp dẫn này được phát huy đến cực điểm, Cố Hằng mỗi lần nhìn thấy cô ta đều không thể dời mắt được.

Nếu như không phải vô tình chết đi, có lẽ tôi vĩnh viễn cũng sẽ không biết được điều đó.

Tất cả là đều nhờ từ việc kích thích tôi hắc hóa để lấy điểm tích lũy đi đổi.

Hiện tại tôi vừa mới thoát khỏi những suy nghĩ ngu ngốc nên khuôn mặt cũng theo đó mà toả sáng hơn so với lúc trước, không còn mặt ủ mày chau khiến người khác khó chịu.

Các bạn cùng lớp hết lời khen ngợi tôi: "Tiểu Hạ, tớ thấy tâm trạng hôm nay của cậu rất tốt, so với trước đây còn xinh đẹp hơn."

"Ừ, ừ, tớ nghĩ nếu tham gia tuyển chọn trong cuộc thi sắp tới chắc chắn cậu sẽ trở thành hoa khôi của trường luôn!"

Trình Nhược Nhược nghiến răng nghiến lợi nghe những bạn học này khen ngợi tôi, sắc mặt càng thêm khó coi.

Sau khi tan học, tôi ra ngoài lấy nước, cảm nhận được phía sau có một người đi tới.

Vừa quay đầu liền nhìn thấy Trình Nhược Nhược tươi cười chào hỏi: "Hạ Hạ, chuyện ngày hôm qua cho tôi xin lỗi, là do tôi nói sai."

Tôi thản nhiên nhướng mày, xoay người tiếp tục lấy nước.

"Nhưng cậu cũng không thể vì tức giận A Hằng liền tùy tiện chấp nhận Tạ Duyên."

"Cậu không biết đâu, tối hôm qua A Hằng đối với cậu đặc biệt thất vọng."

"Một người có tiền như Tạ Duyên chắc chắn chỉ nhàm chán chơi đùa với cậu mà thôi, cậu phải thực tế một chút, loại người như anh ấy tuyệt đối sẽ không thật lòng với cậu."

"Ai nói với cậu vậy? Cho dù anh ấy có chướng mắt cậu cũng không có nghĩa sẽ chướng mắt tôi."

Tôi vặn nắp chai, cười lạnh ngẩng đầu: "Trình Nhược Nhược cậu thật sự rất kỳ lạ, không phải cậu là người đuổi theo Cố Hằng sao? Bây giờ tôi không cướp người của cậu, vậy cậu đến nói nhảm với tôi những chuyện này là để làm gì?"

Trong mắt Trình Nhược Nhược xẹt qua một tia chột dạ.

Cô ta dối trá nói: "Tôi đây không phải là sợ cậu bị lừa sao!"

"Vậy thật đúng là cám ơn lòng tốt giả dối của cậu. Tuy nhiên loại rác rưởi như cậu vẫn nên quay trở về với Cố Hằng đi."

Tôi lạnh lùng đẩy cô ta ra rồi trở lại lớp học.

Thật không ngờ, Cố Hằng lại ngồi ở vị trí của tôi nhàm chán lật sách bài tập chờ tôi.

Khi nhìn thấy tôi, cậu ta liền tức giận nói: "Trong cuộc tuyển chọn học bổng vừa rồi Nhược Nhược vừa vặn là người đứng sau cậu, vì vậy cậu mau từ bỏ và nhường vị trí đứng đầu cho em ấy đi."

Giọng điệu cậu ta thượng đẳng, ánh mắt nhìn tôi như là đang bố thí cho một kẻ rác rưởi.

Cậu ta truyền đạt xong thông báo của mình, ánh mắt lướt qua tôi thấy được người phía sau, lông mày trong nháy mắt giãn ra: "Nhược Nhược, anh mới mua cho em một chiếc váy mà em rất thích, anh dẫn em đi xem..."

Thấy cậu ta muốn rời đi, tôi cuộn quyển sách cậu ta vừa cầm, hung hăng đập vào đầu cậu ta.

"Đậu má! Tang Hạ, cậu điên hả?!"

"Tôi điên đấy thì sao? Tôi ngược lại muốn hỏi cậu làm sao lại không biết xấu hổ mỗi ngày cứ yêu cầu tôi làm cái này làm cái kia hả!"

Tôi hét còn to hơn cả cậu ta, hiện tại vừa nhìn thấy khuôn mặt này tôi liền sẽ nhớ tới kiếp trước chính mình bị hủy sự trong sạch như thế nào.

Có lẽ cậu ta cũng chỉ bị hệ thống của Trình Nhược Nhược khống chế nên mới quên hết đi quá khứ và yêu cô ta.

Nhưng mặc kệ như thế nào, người từng dùng thủ đoạn hạ lưu hủy diệt tôi vẫn là cậu ta, người tùy ý chà đạp tấm lòng của tôi cũng là cậu ta.

Tôi mạnh mẽ khống chế bàn tay run rẩy của mình: "Cố Hằng, cậu dựa vào cái gì mà cảm thấy tôi không thể sống khi không có cậu hả, dựa vào cái gì mà hết lần này đến lần khác chà đạp lên công sức của tôi?"

Danh Sách Chương

Nhận xét Box