Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 5
Mưa đã tạnh, trong không khí nổi lên hơi nước ẩm ướt.
Tạ Duyên buông tay tôi ra, không nói một lời khoác lên người tôi một cái áo khoác.
Đầu ngón tay anh vương vấn mùi bạc hà nhàn nhạt.
Anh nghiêm túc sửa sang lại cổ áo cho tôi sau đó mới ngẩng mắt lên nhìn tôi một cái.
Tôi có chút khẩn trương, mất tự nhiên nói: "Đây là áo khoác của ai vậy?"
"Bạn anh." Anh ấy thản nhiên trả lời.
Tôi tựa hồ đã đoán được đối phương lát nữa khi ra cửa chắc phải ôm lấy cánh tay run lẩy bẩy.
Vừa rồi tôi cũng không chú ý tới, Tạ Duyên kéo tôi đi còn có thuận tay cầm theo áo khoác trên sô pha.
"Em mới vừa nói, muốn đuổi theo anh?"
Anh ấy như có điều suy nghĩ *cong ngón tay khẽ điểm lên cằm của mình.
*khúc này tui khum biết miêu tả sao kiểu như chống cằm ý
Trong mắt chàng trai tràn ra nụ cười nhàn nhạt, phảng phất như có ánh sao sáng xuyên thủng qua tầng mây.
"Nhắm mắt lại."
Anh ấy nhếch môi.
Tim tôi lập tức nhộn nhạo.
Anh ấy sẽ không phải là muốn hôn tôi đấy chứ?!
Tôi siết chặt lòng bàn tay, hai con nhắm mắt lại.
Đây là... nụ hôn đầu tiên của tôi.
Tuy nhiên, tình tiết thường gặp trong phim truyền hình mà tôi nghĩ đã không xảy ra.
Đầu ngón tay Tạ Duyên nhẹ nhàng chạm vào mí mắt tôi một cái.
Sau đó, anh làm như không có việc gì nói: "Ừm, mi mắt em dính một sợi lông mi."
Được, cứ cho là tôi tự mình đa tình đi.
Hại tôi còn có chút chờ mong.
Tôi xụ mặt xoay người rời đi, bỗng dưng một cơn gió bất ngờ ập đến từ phía sau. Gần như cùng lúc, tôi bị người kia chặn lại và rơi vào vòng tay của anh ấy.
"Vừa rồi em thẹn thùng cái gì?"
Anh nhìn tôi chằm chằm nở nụ cười xấu xa, một giây sau, cúi đầu phủ lên môi tôi.
"Thỏa mãn tâm nguyện nho nhỏ của em cũng không phải là không thể."
Anh ấy mơ hồ không nói rõ, chế trụ gáy của tôi dùng sức hôn sâu.
Trong đầu tôi lúc đó chỉ nổ tung hai chữ: Chúa ơi!
Anh chăm chú nhắm mắt lại hôn tôi, lông mi dài chậm rãi run run.
Tôi cũng dần dần nhắm mắt lại.
Nhận xét Box