Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 4

Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 4

Hơi thở của người đàn ông bao phủ lấy tôi, mang theo sự lạnh lẽo của cơn mưa bên ngoài.

Tôi đột nhiên nhớ tới kiếp trước, tôi đã tổ chức một buổi tiệc tại nhà vào ngày sinh nhật của mình.

Trong khi tất cả mọi người đang đắm chìm vào tiệc tùng náo nhiệt, Trình Nhược Nhược lại cùng Cố Hằng trốn ở phòng khách trong nhà tôi ôm hôn.

Lúc tôi đẩy cửa ra, bọn họ đang hôn nhau say đắm, tay Cố Hằng còn đặt trên eo Trình Nhược Nhược vuốt ve.

Tôi cảm thấy thế giới như sụp đổ.

"Cố Hằng, cậu thật không biết xấu hổ!"

Tôi tiến lên kéo cậu ta qua một bên, tức giận định mắng sang Trình Nhược Nhược thì Cố Hằng nhìn tôi chằm chằm như nhìn phải một thứ bẩn thỉu.

"Tang Hạ, cậu dám nói em ấy một câu thử xem."

*

Hôm đó ngoài buồn ra tôi còn có một cảm giác khác.

Lần đầu tiên tôi ngưỡng mộ Trình Nhược Nhược.

Hâm mộ cô ta có người bảo vệ, còn tôi lại không có ai.

*

"Nào, có gan thì nói lại một lần nữa đi."

Thanh âm lạnh lùng của Tạ Duyên kéo tôi trở về hiện thực.

Tôi nhìn về phía sườn mặt âm u của anh, mắt phượng hơi nghiêm nghị, môi mỏng khẽ nhếch lên, ngay cả tức giận cũng thật kinh diễm.

Sao lúc trước tôi không phát hiện anh ấy đẹp trai như vậy.

Cố Hằng lộ ra một nụ cười châm chọc: "Tang Hạ, con chó liếm của cậu thật giống cậu đấy, đều vô sỉ như nhau."

Tạ Duyên thích tôi, mọi người đều biết điều đó.

Một người kiêu ngạo như anh ấy lại có thể dễ dàng chấp nhận bị gán cho cái tên "chó liếm của Tang Hạ".

Giờ phút này cơ thể ướt sũng của anh ấy tựa hồ run rẩy, dù vậy anh ấy vẫn một mực che chắn tôi ở phía sau, tôi nhìn chỉ cảm thấy đau lòng.

Trình Nhược Nhược mượn cơ hội thêm dầu vào lửa: "Hạ Hạ, cậu thích A Hằng như vậy, sao cậu có thể nhịn được nhìn con chó liếm của cậu hung dữ với anh ấy thế?"

Quả thật nhịn không được.

Tôi cười rạng rỡ.

Bóng lưng Tạ Duyên cứng đờ trong chớp mắt. Khi vừa quay đầu nhìn tôi, đã thấy tôi tiến lên hai bước.

Ba!

Ba!

Trình Nhược Nhược và Cố Hằng bị tôi thưởng một bạt tai mỗi người.

A Duyên nhà tôi ưu tú như vậy bị bọn họ mắng là chó liếm, tôi đương nhiên nhịn không được.

Tôi lạnh mặt vỗ vỗ tay: "Chỉ đạo tôi làm việc, hai ngươi cũng xứng sao?"

Trình Nhược Nhược trực tiếp bị đánh đến phát khóc, cô ta đỏ mặt lắc lắc cánh tay Cố Hằng.

Mà Cố Hằng lại nhìn tôi, ngắn ngủi trầm mặc một chút: "A Duyên nhà cậu?"

Nhận thấy được ánh mắt nóng bỏng của Tạ Duyên rơi vào trên người mình, hô hấp của tôi thêm vài phần dồn dập.

"Ừ, A Duyên nhà tôi."

Lời này vừa nói ra, vị bên cạnh đột nhiên quay đầu ho khan.

Tôi cố nén khóe miệng đang muốn cong lên bổ sung: "Tôi muốn ở chỗ này tuyên bố với mọi người một chuyện."

"Từ hôm nay trở đi, tôi, Tang Hạ, muốn theo đuổi anh trai Tạ Duyên. Xin mọi người cổ vũ cho tôi."

Mọi người yên tĩnh trong chớp mắt.

Sau đó một làn sóng cổ vũ bùng nổ như thủy triều.

"Ô hô!!!"

"Anh Tạ thật sự là *thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh!"

* thủ đắc vân khai kiến nguyệt minh: nếu cứ chờ đợi cho đến khi mây tan hết, ta sẽ nhìn thấy ánh trăng sáng ở phía sau.
Câu thành ngữ đề cập đến sự kiên trì, vĩnh viễn không buông bỏ, nếu luôn lạc quan và cố gắng thì chắc chắn ta sẽ được đền đáp

"Tôi cá mười ngàn tệ hai người bọn họ đêm nay liền sẽ đè nhau ra mà ôm hôn!"

"Tôi cược một trăm ngàn tệ bọn họ sẽ hôn nhau ngay bây giờ — anh Tạ, nhanh lên!"

Mặc cho sự ổn ào trong phòng, Tạ Duyên nắm lấy cánh tay tôi lôi kéo: "Theo anh ra ngoài một chút."

Trong những tiếng kêu chói tai, sắc mặt Cố Hằng và Trình Nhược Nhược trở nên cực kì khó coi.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box