Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 3
Tôi cười hai tiếng, vòng qua bọn họ đi về phía sô pha bên kia.
Trình Nhược Nhược không nghĩ tới tôi sẽ như vậy, câu nói tiếp theo chậm rãi ngừng lại.
Lúc tôi đi ngang qua, cô ta cố tình duỗi chân ra để tôi vấp ngã.
Nhưng mà tôi không có mù, trực tiếp giẫm lên.
"A a a a!" Cô ta hét lên thảm thiết như bị thọc tiết heo.
Kiếp trước vì muốn Cố Hằng thích mà tôi cố ý đi đôi giày cao gót nên khi giẫm lên người chắc hẳn đau thấu tim.
Tôi không nỡ thu chân về, thở dài nói: "Thật ngại quá, Trình Nhược Nhược, chân cậu duỗi quá dài, tôi không để ý."
Trong mắt Trình Nhược Nhược nổi lên một tầng hơi nước.
Có lẽ vì quá đau nên cô ta không thể nói nên lời.
Ngược lại Cố Hằng lập tức đứng lên: "Tang Hạ cậu làm gì? Cậu cố ý phải không? Xin lỗi đi!"
Cậu ta vừa nói ra lời này, âm thanh xung quanh bỗng yên tĩnh lại.
Tuy nhiên nguyên nhân cũng không phải bởi vì cậu ta.
Mà là, Tạ Duyên cả người ướt đẫm đẩy cửa phòng bao ra.
Anh ấy lấy ra một cốc trà sữa nóng được bảo vệ cẩn thận từ trong vòng tay của mình.
Không khí lạnh bên ngoài phả vào trong phòng, mấy bạn học khác thấy anh thì nhao nhao đứng lên hô: "Anh Tạ, lại đây ngồi đi."
Anh có chút ngạc nhiên rồi gật đầu, lúc đi ngang qua tôi liền thuận tay đem ly trà sữa đặt lên cái bàn phía trước tôi.
Không ít bạn học lộ ra nụ cười mập mờ không rõ.
Trong một mảnh yên tĩnh, tiếng khóc nức nở của Trình Nhược Nhược đặc biệt rõ ràng.
Tiếng khóc này lập tức kéo Cố Hằng trở về hiện thực.
"Tang Hạ, còn ngây ra đó làm gì? Giẫm lên người khác thì mau xin lỗi!"
Đổi lại là trước kia, tôi nhất định sẽ vì biểu hiện của Cố Hằng mà ảm đạm đau lòng.
Trình Nhược Nhược cũng vô cùng chờ mong mà trừng to mắt chờ đợi phản ứng của tôi.
Nhưng lần này tôi chỉ trợn mắt.
Xin lỗi?
Xin lỗi cái đầu ngươi.
Không đợi tôi mở miệng, Tạ Duyên đã đen mặt lui bước về, đứng bên cạnh tôi.
"Cậu nói em ấy phải làm cái gì?
Nhận xét Box