Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 10

Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 10

Tôi vào hậu trường và thay trang phục.

Chiếc váy có một chút cũ kĩ nhưng sau khi tôi mặc vào lại thu hút được rất nhiều người đến vây xem.

"Nhìn cậu, tôi đột nhiên nhớ tới mối tình đầu thời cấp ba của mình."

"Này nhé đừng có thấy người ta đẹp mà bắt quàng làm họ."

"Trông cậu thật giống người trong mộng của mấy bộ phim học đường thật, quần áo tuy giản dị mộc mạc nhưng khi mặc vào lại rất nổi bật."

Trước những lời khen có cánh của mọi người, tôi có chút ngượng ngùng.

Ở một bên khác, Cố Hằng, với tư cách là trưởng nhóm câu lạc bộ văn nghệ, đang cùng các bạn học khác thảo luận kế hoạch thì bỗng có người nhóm lên tiếng chất vấn: "Bạn học Cố, tại sao cậu lại cố ý chọn Trình Nhược Nhược làm nữ chính? Khuôn mặt của cậu ấy...... Trước đây tôi chưa từng nhìn gần, hôm nay nhìn, quả thực là vô cùng thê thảm."

Sắc mặt Cố Hằng rõ ràng trong nháy mắt liền trờ nên u ám: "Cậu nhìn một người chẳng lẽ cứ nhìn bề ngoài mà đánh giá? Tâm hồn bên trong, toàn bộ đều không cần?"

Khi đang nói chuyện, cậu ta vô tình ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy tôi.

Thời gian dường như bị đóng băng ngay tại thời điểm này.

"Tang Hạ!" Trình Nhược Nhược đột nhiên đuổi theo tôi từ phía hậu trường chạy ra.

Khi đã nhìn thấy tôi, cô ta liền không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh, sau đó lại vội vội vàng vàng lôi kéo tôi trở lại phía hậu trường.

Tuy nhiên Cố Hằng đột nhiên đứng dậy.

Đôi mắt cậu ta chợt đỏ hoe, hai chân lại như đóng đinh tại chỗ.

"Tang Hạ, cậu nghe tớ nói, hiện tại tớ có chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu, chúng ta cùng về hậu trường trước đi."

Tôi đẩy Trình Nhược Nhược ra, cô ta vấp phải làn váy ngã xuống, tôi mặt không đổi sắc đi tới trước mặt Cố Hằng.

"Cậu, cậu là..." Giọng nói của cậu ta lúc này run rẩy dữ dội.

"Đầu cậu bây giờ chắc đau lắm nhỉ?"

Tôi nhẹ giọng nói: "Tôi đã nói với cậu, chúng ta từ tiểu học, cấp hai cho đến cấp ba vẫn luôn là bạn học cùng lớp. Cậu sẽ đi thêm nữa tiếng đồng hồ để có thể cùng với tôi đi đến trường. Cậu đã nói điều cậu mong đợi nhất chính là vào thứ sáu mỗi tuần sau khi tan học sẽ luôn cùng tôi đi ăn mì xào trong thành phố. Những tiết tự học buổi tối, mỗi một bài tập tôi không biết làm cậu đều sẽ chỉ dạy tận tình cho đến khi tôi hiểu. Những ngày trăng sáng nhất, chúng ta sẽ cùng nhau đứng bên cửa sổ hóng gió đêm, cậu còn nói rằng cậu hy vọng thời gian có thể dừng lại ở thời khắc đó..."

"Cố Hằng, hôm nay tôi cố ý mặc chiếc váy này, bởi vì đây chính là quà sinh nhật năm lớp 10 cậu đã mua cho tôi. Khi đó cậu áy náy nói nghỉ hè có đi làm thêm nhưng bị người ta lừa, chỉ có thể mua chiếc váy giá rẻ này, cậu vốn còn muốn mua cho tôi một cái khác đẹp hơn. Nhưng, đó là chiếc váy mà tôi yêu thích nhất trong ba năm cấp ba."

Nói đến phần sau, giọng nói của tôi bắt đầu khàn đi.

Tất cả những hồi ức tốt đẹp chân thật nhất trong quá khứ vào giờ khắc này toàn bộ đều hiện ra trước mắt tôi.

Ánh mắt và lời nói nóng bỏng của chàng thiếu niên năm xưa, cùng con đường mà chúng tôi đã đi qua cùng nhau trong những năm tháng thanh xuân ấy là thứ tồn tại chói lòa nhất không thể xóa nhòa.

Cho dù những gì cậu ta đã làm với tôi ở kiếp trước khiến tôi không thể nào quên được, nhưng tôi vẫn... vẫn muốn coi cậu ấy như một người bạn.

"Cậu biết không, tôi đã từng ôm khư khư lấy những hồi ức này, mặc cho thể xác và cả tinh thần của bản thân bị tổn thương."

Tôi nâng mắt lên, khẽ mỉm cười: "Nhưng bây giờ tôi thật sự đã buông tay, Cố Hằng, tôi không trách cậu, tôi hy vọng cậu cũng có thể nhớ lại tất cả, trở về dáng vẻ lúc ban đầu."

Ở phía xa xa, Tạ Duyên ôm một bó hoa lớn, chậm rãi dẫn bạn bè của mình đến giảng đường tìm vị trí ngồi xuống.

Mỗi một người trong số họ đều giơ lên một tấm bảng lớn và ghép lại với nhau thành tên của tôi.

[ Luôn cô vũ cho Hạ Hạ! ]

Danh Sách Chương

Nhận xét Box