Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 1

Nhịp Đập Hạnh Phúc - Chapter 1

Lông mi dài của Tạ Duyên run rẩy.

Nước mưa len vào cổ áo dọc theo vành ô bị nghiêng nhỏ xuống chiếc cổ thanh mảnh của anh.

Anh ấy bước về phía tôi, còn chưa đi tới trước mặt tôi đã đem ô đưa tới trước.

Ở kiếp trước tôi vì muốn lấy lòng Cố Hằng mà đã làm tổn thương anh ấy rất nhiều lần.

“Cầm ô.” Hơn nữa người anh ấy đã bị nước mưa dội ướt.

Tạ Duyên là một chàng trai trẻ, cái gì cũng giỏi nhưng thật tiếc khi anh ấy cứ vì tôi mà bị vướng chân.

Anh ấy vốn rất thích cười nhưng từ khi gặp tôi - một đứa nhóc phiền phức luôn nói xấu anh ấy, đôi mắt anh ấy dần trở nên xám xịt.

Tôi cũng vốn cởi mở hào phóng nhưng từ sau khi Cố Hằng mất trí nhớ và yêu người khác, tôi dần dần biến thành bộ dáng ngay cả chính mình cũng chán ghét.

"Thực xin lỗi, Tạ Duyên."

Anh có chút kinh ngạc nhìn tôi, tôi thuận thế chui tới bên cạnh anh, nâng dù lên cao, khoác lên cánh tay anh.

Một loạt động tác như nước chảy mây trôi, anh ấy căn bản né tránh không kịp, cả người đều cứng đờ.

"Em đã suy nghĩ kĩ, em không nên lạnh nhạt cũng không nên phớt lờ anh, hơn nữa không nên phụ lòng anh."

Thấy cánh tay của anh như muốn rút ra khỏi tay tôi, tôi càng thêm dùng sức ôm lấy, cả người đều treo lên.

Không thể tưởng được anh ấy thoạt nhìn hơi gầy vậy mà còn có cả cơ bắp.

Tôi cười hì hì nói: "Sau này hai ta sẽ sống thật tốt."

“Tang Hạ, trêu chọc anh rất vui, đúng không?"

Anh rũ mắt xuống.

Tôi đột nhiên nhớ tới kiếp trước, tôi thường trút những cảm xúc nóng lạnh mà Cố Hằng đối với tôi lên người anh ấy.

Anh ấy đã từng rất vui khi nhìn thấy tôi cười hạnh phúc sau khi nhận được món quà của anh. Nhưng một giây sau tôi đã ném món quà xuống đất.

Tạ Duyên rút cánh tay ra, lòng bàn tay bao lấy tay tôi, kéo tay tôi cầm lấy ô.

"Em chỉ ỷ vào việc anh thích em thôi."

Anh khẽ cười, sau đó thì phớt lờ tôi mà bước vào cơn mưa nặng hạt, ngồi lên chiếc xe máy ướt sũng bên vệ đường.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box