Miếu Mục Đồng - Chapter 6

Miếu Mục Đồng - Chapter 6

Cả hai thăm dò một lúc thì biết được nhà lão Mận có ruộng có trâu và có đất. Quả thực nó là một miếng mồi ngon cho bọn chúng. Ấy chứ sau khi ra tu bọn chúng đã bàn bạc với con mụ Lành béo mà dụ dỗ lão Mận hòng chiếm lấy tài sản. Trong cái thời ấy có được con trâu mảnh ruộng cũng không phải là dễ dàng gì.

Cả hai đứng trước cây gạo, bọn chúng ngó lên mà nhìn bầu trời tối đen như mực, bóng cây gạo xum xuê um tùm âm u đáng sợ. Phía bên dưới còn có cái miếu nhỏ đang có một nén hương đang cháy dở. Minh Thọt nhổ một bãi nước bọt trước miếu rồi lên tiếng:

-Tao nghe đồn thường rằng cây gạo có rất nhiều ma quỷ… hức… chúng mày có giỏi thì xuống đây làm với tao ngụm rượu… hức…

Nói đoạn Minh Thọt ngồi xuống, hắn đưa đôi mắt nhìn vào trong miếu, thấy cái tượng đất bên trong hai mắt thâm lại đang nhìn chằm chằm vào mặt hắn, Minh Thọt khẽ rùng mình rồi quay người đi chỗ khác, Thạch Sùng cũng ngồi xuống, hắn nấc cụt một cái rồi lên tiếng như thách thức:

-ma với chả quỷ.. hức.. lần trước là tao sợ bị phát hiện ra mà bắt bỏ tù.. chứ ma với cỏ mà xuất hiện trước mặt, ông mày lại thọc như thọc tiết trâu…

-hí hí hí hí…

Chợt có cái tiếng cười trẻ còn từ đâu vang lên khiến cả hai giật bắn mình, chúng lên đồng loạt lên tiếng:

-gì đấy…

Chợt lúc này Thạch Sùng đứng phắt dậy nó với tay mà cầm lấy cái nhánh cây khô mà ném thẳng về một góc rồi lên tiếng:

-Cút đi thằng ôn con chăn trâu này,..

Trước mặt Thạch Sùng lúc này là bóng một đứa bé đang ngồi trên lưng trâu đang từ từ tiến đến, tưởng rằng tiếng cười vừa rồi là của đứa bé kia, Thạch Sùng mới lên tiếng chửi rủa, nhưng vừa ném cành cây kia tới thì cái bóng đứa bé cùng với con trâu bất thình lình mà biến mất. Thạch Sùng say khướt, mắt nhắm mắt mở cũng chẳng để ý, hắn lại quay người mà đi về chỗ Minh Thọt đang ngồi. thấy vậy Minh Thọt lên tiếng:

-Này, mày làm gì đấy…

-có thằng chăn trâu đằng kia, tao vừa đuổi nó đi…

Minh Thọt ngó nghiêng ra sau lưng Thạch Sùng nhưng chẳng thấy gì ngoài cái bóng đêm u tối:

-Àaa… mày tính doạ ông đấy à.. há há.. còn non lắm con ạ… ông mày không sợ đâu nhá… há há.. nào.. uống đi…

Thạch Sùng nhăn mặt:

-Uầy… hù mày làm chó gì chả biết…

Nói đoạn hắn đưa tay mà cầm cốc rượu mà uống ực một hơi. Gió lạnh từ đâu thổi qua khiến cả hai thằng rùng mình lên mấy cái. Trên cây gạo, hai cái ánh mắt đỏ ngòm đang nhìn chằm chằm về phía cả hai, những cái bóng trắng lã lướt trên tán cây như đang đợi xem vở kịch hay sắp xảy ra.

Đánh chén một lúc thì mắt hai thằng đã mở chẳng lên, chúng ngồi mà nghiêng nghiêng ngã ngã, chợt Minh Thọt đưa tay chỉ về phía bãi cỏ rồi lên tiếng:

-Sùng… có có có.. có con trâu của ai… phải hổm… hức

Thạch Sùng đưa mắt nhìn theo hướng tay, giờ đây hắn cũng đã quáng gà nhìn một ra hai, hắn nấc cụt một hơi rồi lên tiếng:

-Là là.. hai con.. hức..mà.. trâu của ai thả giờ này.. hức..

-há há há… Sùng, mày biết phải làm gì rồi đấy…

Thạch Sùng nhếch mép:

-được, hức.. con này mà thoát nữa thì tao bỏ nghề trộm trâu… hức…

Nói đoạn Sùng đứng dậy mà ngó nghiêng, trước mắt hắn bây giờ là bóng một con trâu béo tốt vô cùng, lúc này hai thằng mắt sáng như sao, món mồi ngon thế này thì làm sao mà chúng bỏ qua cho được. Minh Thọt rón rén đi sau, Thạch Sùng từng bước nhè nhẹ đi tới, con Trâu đang cúi đầu mà gặm cỏ cũng chẳng thèm để ý đến bọn chúng. Thạch Sùng nấc cụt mấy cái, sau lại tiến lại gần con trâu, nó đưa mắt nhìn xung quanh, sau lại lên tiếng:

-này… không có người canh.. hức.. hay là trâu của thằng bé lúc nãy nhỉ…

Nghe Thạch Sùng hỏi, Minh Thọt đáp:

-thằng bé nào… tao.. hức.. tao có thấy thằng bé nào đâu… hức…

Thạch Sùng chậc lưỡi, không thèm đáp lời, hắn đưa tay vuốt ve con trâu rồi nắm lấy cái dây xỏ trên mũi trâu mà từ từ bước đi, tay kéo con trâu đi theo phía sau. Minh Thọt lên tiếng cười khằng khặc:

-hahaha… lần này thì dễ dàng quá chứ lại… hahahaha…

Thạch Sùng lại đáp:

-hahaha… nghề của tao.. hức..

Cứ thế hai thằng dắt con trâu ấy đi thật nhanh trong bóng tối. Phía đằng sau hai mắt trâu trắng dã, miệng nó lại đang trào ra từng đợt máu xẩm mà nhiễu nhão khắp dọc đường. Cái mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, nhưng hai thằng kia nó đã bị mùi men trên cơ thể áp lấy thì làm sao mà ngửi cho được. Cả hai dắt trâu đi một đoạn khá xa, thì dừng lại Minh Thọt lên tiếng:

-Chỗ này được chưa, mẹ trời tối quá.. tao cũng chẳng biết đường nào là đường…

-Từ nãy giờ cũng khá xa rồi ấy… hức.. thôi nghĩ tạm ở đây…

Cả hai ngồi huỵch xuống đất, chưa kịp làm gì thì nghe có cái tiếng khóc từ đâu vang lên, cái tiếng lanh lãnh trong theo gió thoảng qua tai bọn chúng:

-Hic… hic… huhuhu….

Minh Thọt khẽ rùng mình, da gà nó nỗi lên từng cục, nó quay sang thì thấy Thạch Sùng đang nhìn mình, như hiểu ý Sùng lên tiếng:

-mày mày… mày cũng nghe phải hổm…

-là thằng nào khóc đấy…

Dứt lời thì cả hai đứng bật dậy, chúng đưa mắt mà nhìn xung quanh, lúc này bọn chúng mới giật mình nhận ra là mình đang đứng dưới cái gốc cây gạo lúc nãy, dưới chân vẫn còn cái hủ rượu cùng với mấy miếng thịt đang cắn dở. Thạch Sùng run run nhìn về phía cái miếu rồi thốt lên:

-cái cái.. cái cái.. cái quái gì thế hử…

Minh Thọt cũng nhận ra điều này thì sợ sệt mà thốt lên:

-quái quái… quái thật.. không phải.. không phải lúc nãy tao với mày vừa dắt con trâu kia đi khỏi đây rồi sao…

Cái tiếng khóc kia ngày một to, bọn chúng quắc mắt nhìn thì lại một lần nữa giật bắn mình, chúng thấy dưới gốc cây bên cạnh cái miếu nhỏ có một đứa bé đang ngồi gục đầu trên gối mà khóc lên từng tiếng nức nở. Cái tiếng khóc não nề vang vọng khiến cả hai rùng mình liên tục, Minh Thọt lắp bắp:

-là là.. là thằng nào.. thằng nào đấy…

Thấy Minh Thọt có vẻ sợ sệt, Thạch Sùng liền ra vẻ:

-Mày làm gì như thằng chết nhát vậy… cút ra xem nào…

Nói đoạn Thạch Sùng bước tới, hắn lớn tiếng:

-này.. thằng ôn kia… mày làm gì mà ngồi đấy… hức..

Đứa bé nghe thấy lời của Thạch Sùng thì lại càng khóc lớn hơn, hắn điên tiết mà chửi đổng:

-mẹ cái thằng ôn con này.. mày khóc gì đấy… sao giờ này còn chưa về nhà… hở…

Lúc này bỗng đứa bé im bặt đi, nó im lặng một lúc rồi lên tiếng:

-con con.. con bị mất trâu… huhuhu.. con bị mất trâu… bố và dì biết chuyện này sẽ giết con chết.. giết con chết.. huhuhu… con sợ lắm…

Nghe vậy thì Thạch Sùng quay người nhìn lại Minh Thọt cùng với con trâu lớn, hắn liếc mắt rồi lớn tiếng:

-mất trâu à… hức.. thế mà tao tưởng mà có chuyện gì…

Nói đoạn hắn tưởng chừng như con trâu kia là của đứa bé này, hắn ra hiệu cho Minh Thọt dắt trâu đi chỗ khác, Minh Thọt như hiểu ý, hắn kéo con trâu rồi từ từ mà rời đi, lúc này Thạch Sùng lại lên tiếng:

-hức.. vậy mày ngồi đấy đi.. về bố mẹ mày đánh chết con ạ.. có con trâu cũng giữ chẳng được.. hức.. nuôi mày tốn cơm…

Nói đoạn Thạch Sùng từ từ mà quay lưng toang bước đi, nhưng tiếng đứa bé lại vang lên:

-Sao chú lại bắt trâu của con… hic…

Thạch Sùng điếng người, hắn khựng lại vì tưởng rằng việc mình trộm trâu đã bị phát hiện:

-tao tao.. tao bắt trâu của mày lúc nào…

Dứt lời Thạch Sùng quay phắt lại thì giật mình hoảng hốt, trước mắt hắn là đứa bé đang ngẩng cao đầu, khuôn mặt trắng bệch, cái lưỡi dài thè lè ra quá cổ, hốc mắt sâu hoáy đang nhìn chằm chằm về phía hắn. Thạch Sùng ngã quỵ xuống đất, hắn mếu máo mà run lên cầm cập, miệng ú ớ không nói thành lời:

-mày.. mày.. ớ ớ.. mày.. ớ… ớ…

Đứa bé kia không ai khác mà lại chính là thằng Dậu, nó nhìn chằm chằm vào Thạch Sùng rồi từ từ đứng dậy, trên cổ nó xuất hiện cái lằn đỏ của sợi dây thòng lọng ngày nào, cái tiếng nói vang vọng lại vang lên:

-chú quên con rồi sao… trâu của con đâu rồi ạ..

Nó vừa nói vừa tiến tới chỗ Thạch Sùng, lúc này hắn chợt nhận ra là đứa bé con ghẻ của mụ Lành hôm trước treo cổ ở gốc cây gạo, hắn cố mà bò lết lùi về sau, Dậu tiến tới gần hơn, nó dí sát khuôn mặt quỷ của mình mà áp sát mặt Thạch Sùng rồi lên tiếng:

-Trâu con đâu… trâu của con đâu…

-Trâu.. trâu.. ớ ớ… Trâu…

Dậu lúc này trợn mắt, vẻ mặt hiện rõ sự hung dữ mà thét lớn:

-Trâu của tôi đâu… sao các người lại trộm trâu của tôi… trả trâu lại cho tôi….

Cánh tay Dậu bất thình lình chụp lấy cổ Thạch Sùng mà siết mạnh, nó nghiến răng nghiến lợi rồi trợn mắt:

-các ông trộm trâu của tôi… các ông đẩy tôi vào con đường chết… trả trâu lại cho tôi…

Vừa nói tay thằng Dậu vừa siết mạnh khiến Thạch Sùng trợn mắt hai mắt, bên dưới cái quần đã ướt sũng từ lúc nào, gió lớn ầm ầm thổi tới, từng nhánh cây gạo đung đưa dữ dội, Dậu vung tay mà ném mạnh Thạch Sùng vào thân cây đánh uỵch một tiếng, Thạch Sùng đau đớn mà ngã lăn quay, hắn mếu máo mà khóc không thành tiếng, rồi lập tức dùng hết sức bình sinh mà lồm cồm bò dậy, Dậu lúc này đứng nghiêng cái đầu đặt lên vai, cái lưỡi cứ thè lè ra trông rất kinh dị, nó lại lên tiền như trách móc:

-tại sao các người lại hại gia đình tôi… tại sao….

Nó hét lớn thật lớn, dường như khi chết đi Dậu đã biết được những thứ mà lúc sống chưa từng biết. Nó đã đoán ra phần nào hai kẻ trộm trâu và mụ Lành có liên quan đến nhau đang bày mưu tính kế mà hại gia đình nó. Thạch Sùng thét lớn rồi phóng người toang bỏ chạy thì từ đâu bóng một con trâu lớn phóng tới húc mạnh vào bụng khiến hắn văng lên cao mà lộn mấy vòng trên không trung, *phậppp* một nhánh cây thò ra đâm mạnh vào người hắn một phát xỏ lòi qua bên kia, rồi cả người và cây đều rơi uỵch xuống đất.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box