Your donations will go towards site costs and management
logo bài viết
Chapter 5: Khi cô đơn là một lời nguyền
Tôi chuẩn giờ đến nơi đã hẹn hôm qua, Lý Nguyệt đã đến, cô ấy mặc một chiếc váy màu đen.
“Cô đến thật à?” Lý Nguyệt nhìn tôi: “Hôm qua không nói với cô, Minh Phương đã chết rồi, hôm nay là ngày giỗ của cô ấy. Cô còn muốn đi tìm cô ấy không?”
“Chết rồi? Sao lại chết?”
“Nhảy lầu chết, cách chết giống với Từ Hạo.” Lý Nguyệt nói, đột nhiên túm lấy vai tôi, gằn giọng nói: “Đều do tên điên Từ Hạo kia hại chết!”
“Từ Hạo hại chết cô ấy? Sao có thể...”
“Sao không thể? Cô biết tình yêu có thể giết người không? Tình yêu giống như giết người vậy, đều điên cuồng và không thể nói lý!”
Lời của Lý Nguyệt khiến tôi hồi lâu không tỉnh táo lại, tôi nhìn sự bi thương lẫn phẫn nộ trên mặt Lý Nguyệt, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, tình yêu sẽ giết người sao? Trước khi chia tay, bạn trai nói nếu không chia tay thì anh sẽ bị tôi giày vò chết mất, khi đó tôi không hiểu, rõ ràng tôi yêu anh như thế, sao lại giày vò anh ấy chứ?
Lời của Lý Nguyệt bây giờ đột nhiên khiến tôi sực tỉnh, là tình yêu của tôi quá điên cuồng sao?
“Thằng Từ Hạo khốn kiếp kia chết quá sớm!”Lý Nguyệt túm lấy tay phải tôi: “Nếu cô là bạn của anh ta thì nên thay anh ta chuộc tội ở trước mộ Minh Phương đi!”
Tôi vô thức nắm lấy tay trái nhưng tay trái đã trống không. Từ sau hôm qua tôi bảo bàn tay ma buông tôi ra thì tôi không còn “thấy” nó đâu nữa, bây giờ cũng không biết nó có đang ở bên cạnh tôi không.
Sau khi Lý Nguyệt kéo tôi đi một đoạn đường, cuối cùng tôi cũng lấy dũng khí lên tiếng: “Có thể kể chuyện của hai người họ cho tôi không? Nói thật thì tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tôi và Từ Hạo không được tính là bạn bè,(Xóm truyện) chỉ có thể nói là quen biết.”
Lý Nguyệt nghe vậy thì dừng bước, nhìn chằm chằm tôi rất lâu, cười xùy một tiếng: “Tôi biết mà, người như Từ Hạo làm sao có bạn được...” Nói xong, Lý Nguyệt nhìn sang chỗ khác, im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng.
“Minh Phương và Từ Hạo quen nhau trong buổi liên hoan bạn bè. Khi đó Minh Phương vừa mới chia tay với bạn trai yêu nhau được năm năm, bạn bè đã hẹn cô ấy, muốn cô ấy thoát khỏi cảnh thất tình. Từ Hạo không đi cùng chúng tôi, anh ta ngồi ăn cơm một mình ở bàn bên, nhìn trông rất cô đơn, nhưng không biết vì sao mà Minh Phương lại chú ý đến anh ta, hơn nữa ngày đó có uống rượu, không khí khá high, Minh Phương đã đến mời Từ Hạo chơi cùng chúng tôi.”
“Đương nhiên Từ Hạo từ chối, không chỉ từ chối mà còn trơ mặt bỏ đi. Dù sao cũng chỉ là người lạ nên mọi người cũng không quá quan tâm, chúng tôi chơi đến nửa đêm mới tan cuộc. Sau đó Minh Phương nói với chúng tôi, trên đường đi về cô ấy cứ cảm thấy có người đang đi theo mình, ngay khi cô ấy muốn báo cảnh sát thì Từ Hạo từ phía sau đi ra, không nói một lời nào mà chỉ nhìn cô ấy.”
“Từ Hạo vẫn luôn đi theo cô ấy, khiến cô ấy nổi da gà, mãi mới lên tiếng xin phương thức liên lạc của cô ấy. Thế nhưng Minh Phương... Minh Phương khi đó lại mụ mị đầu óc thế nào mà cảm thấy Từ Hạo rất dễ thương. Sau đó hai người họ ở bên nhau. Nói thật thì đám bạn chúng tôi không tán thành họ ở bên nhau, vì Từ Hạo nhìn trông cực kỳ u ám, sau này không biết chừng sẽ làm ra chuyện gì... tôi đã khuyên Minh Phương nhân lúc còn sớm thì chia tay với Từ Hạo đi, hức...”
Lý Nguyệt đang nói thì bỗng nhiên đưa hai tay ôm cổ, sau đó ho khan kịch liệt.
Chúng tôi bây giờ đã đi đến trước khu nghĩa trang, trong nghĩa trang vắng vẻ gần như không có ai, sau khi bình thường trở lại Lý Nguyệt đi về phía tôi, thì thầm: “Kỳ lạ, vừa rồi hình như tôi cảm thấy có bàn tay đang bóp cổ tôi.”
“Là ảo giác của cô thôi.” Tôi chỉ đành trả lời như vậy.
May thay Lý Nguyệt không nghĩ nhiều, tiếp tục kể: “Hai người ở bên nhau không bao lâu thì bắt đầu ở chung nhà, vì Minh Phương nói cần chăm sóc Từ Hạo. Minh Phương còn nói,(Xóm truyện) Từ Hạo là một người vô cùng thiếu tình thương và cảm giác an toàn, thế nên sự chiếm hữu của anh ta đối với Minh Phương rất cao. Sau khi hai người ở bên nhau, bạn bè chúng tôi tụ họp Minh Phương sẽ không đến, ngày thường nhắn tin nói chuyện cô ấy cũng rất ít khi trả lời, dù ra ngoài cũng phải báo cáo hết với Từ Hạo.”
“Nửa năm sau, Minh Phương giống như một người khác vậy, trạng thái sức khỏe và tinh thần đều rất kém. Tôi lại khuyên cô ấy chia tay, nếu không có lẽ cô ấy sẽ bị Từ Hạo ép chết mất. Nhưng cô ấy rất do dự, cô ấy nói Từ Hạo không phải người xấu, anh ta như bây giờ là do lúc trước gặp phải một số chuyện không may, anh ta không có bạn bè, không có người thân, chỉ có mình cô ấy, bây giờ cô ấy không có cách nào buông được anh ta.”
“Minh Phương như vậy, tôi chỉ đành đi tìm Từ Hạo, tới nói với anh ta nếu như yêu Minh Phương thì hãy đối xử tốt với cô ấy, chứ không phải bám chặt lấy cô ấy, nếu như không thể cho Minh Phương hạnh phúc thì chia tay đi.”
“Anh ta chắc chắn không chia tay.” Tôi nói: “Tôi có thể hiểu Từ Hạo, một người tuyệt vọng đứng trên rìa vách núi, sẽ nắm lấy những gì có thể nắm được, thế nên anh ta chắc chắn sẽ không từ bỏ Minh Phương.”
Giống như tôi, thậm chí còn tình nguyện nắm lấy bàn tay ma thò ra từ gầm giường cơ mà.
Lý Nguyệt cười khẩy: “Nhưng Minh Phương không có cách nào kéo anh ta lên được, anh ta vẫn sống chết không muốn buông tay, cuối cùng kéo Minh Phương rơi xuống vực sâu chết cùng anh ta, cô nói loại người này, có phải nên xuống 18 tầng địa ngục không?”
(Xóm truyện)Lời của Lý Nguyệt nổ vang trong đầu tôi giống như sấm sét giữa trời quang, bốn phía nổi gió, gần như có người đang run rẩy cùng tôi.
“Nhưng mà...” Tôi cố gắng khiến giọng mình phát ra bình tĩnh: “Nhưng mà, nếu đã biết không có cách cứu vớt, ngay từ đầu vì sao lại vươn tay ra, cho người ta hy vọng rồi lại khiến người ta tuyệt vọng, không cảm thấy rất tàn nhẫn sao?”
Lý Nguyệt nghe vậy sững sờ hồi lâu, mới khẽ thở dài: “Cô nói đúng. Trước đây là tôi quá cực đoan. Xảy ra bi kịch này không phải là lỗi của một người.”
Từ xa truyền đến tiếng khóc thảm thiết của người phụ nữ, chất vấn người chồng đã chết vì sao muốn bỏ lại cô ấy.
“Sau đó xảy ra bi kịch kia... đều tại con mèo đó. Con mèo Minh Phương nuôi tên là Thiên Thiên, cô ấy nuôi cùng bạn trai cũ được 5 năm. Sau đó không biết sao Từ Hạo biết được mèo là Minh Phương nuôi chung với bạn trai cũ nên nhất quyết bắt Minh Phương đưa mèo đi, nhưng Thiên Thiên ở trong lòng Minh Phương đã giống như người nhà vậy, làm sao nỡ mang đi?”
“Hai người vì con mèo ấy đã cãi nhau rất lâu, cuối cùng Minh Phương xuất hiện suy nghĩ chia tay. Ban đầu cô ấy nghĩ Từ Hạo sẽ quấn chặt lấy, không ngờ đến anh ta lại rất phối hợp, thậm chí còn giúp Minh Phương thu dọn đồ đạc. Minh Phương cảm thấy bất thường nhưng cũng không hỏi thêm gì, cho đến khi đóng gói xong hành lý cuối cùng thì Từ Hạo ôm Thiên Thiên ngồi trên ban công.”
“Anh ta nói “chết cũng sẽ không buông tay em” rồi nhảy xuống, vỡ đầu, còn Thiên Thiên rất may mắn không có chết.”
Lý Nguyệt nói xong lại thở dài một hơi: “Từ Hạo cũng là người đáng thương. Nhưng là bạn của Minh Phương, tôi thật sự không đồng tình với anh ta được. Sau khi Từ Hạo nhảy lầu, Minh Phương đã giam bản thân lại, cô ấy cảm thấy là mình đã hại chết Từ Hạo,(Xóm truyện) sau đó đã nhảy lầu trong một đêm khuya yên tĩnh.”
Lý Nguyệt đứng yên trước tấm bia mới tinh. Nhìn khuôn mặt trẻ trung của cô gái trên bia, tôi chỉ cảm thấy lòng mình buồn bã.
Xung quanh gió nổi lên, bàn tay ma vẫn đang tìm cô gái nó yêu sao? Đáng tiếc nó không tìm được nữa rồi.
“Tình yêu không đơn giản là tốt đẹp, đặc biệt là tình yêu điên cuồng, có lẽ còn đáng sợ hơn căm hận.” Lý Nguyệt nói.
Tôi thẫn thờ gật đầu, trong không khí vọng đến tiếng nghẹn ngào cực nhỏ, là ai đang khóc than sao?
Sau khi tế bái Minh Nguyệt xong, tôi và Lý Nguyệt cũng chia tay, tôi hét lên với nghĩa trang vắng vẻ, “này”, không có ai đáp lại, chỉ có một con mèo màu trắng với đôi mắt hai màu từ sau bia mộ lao ra, chăm chú nhìn tôi.
“Tiểu Ái?” Tôi vô thức gọi nó, nó không đáp lại.
“Thiên Thiên?” Tôi gọi lại lần nữa, nó ngẩng mắt, khẽ meo meo.
Ngay khi tôi muốn lên trước bế nó, thì điện thoại nhận được tin nhắn. Khi tôi ngẩng đầu nhìn thì con mèo kia đã biến mất không thấy bóng dáng.
“Xin cô tha cho tôi đi.” Bạn trai vẫn chưa vượt qua kiểm tra, chỉ trả lời lại một dòng tin nhắn như vậy.
Tôi nghĩ hồi lâu, sau đó xóa đi đoạn tin nhắn dài đã nhập xong trong khung trò chuyện.
Tôi nói, "Được".
- Hoàn -
Nhận xét Box