Chapter 1: Ra mắt mẹ chồng, gặp ma chồng

Chapter 1: Ra mắt mẹ chồng, gặp ma chồng



Đang ngồi trong quán cà phê chém gió với con bạn thân thì tiếng chuông điện thoại reo lên. Loan ngó xuống màn hình điện thoại thì biết người gọi điện đến là Dũng - người yêu của cô. Loan khẽ đưa tay ra dấu cho Hạnh - cô bạn thân của mình im lặng rồi bắt máy:

- Alo, em nghe đây cưng ơi!

- Anh bảo này. Bố vừa gọi điện lên bảo là mẹ thấy người không được khoẻ. Chắc là cụ nói khéo để nhắc anh mang nàng dâu của bố mẹ về ra mắt đây mà. Sáng mai anh qua đón em về thăm mẹ nhé, rồi ra mắt bố mẹ luôn. Hì hì

- Nhưng mà…

- Nhưng nhị gì nữa… mấy lần em chả nói muốn về ra mắt mẹ chồng rồi còn gì nữa. Thôi cứ thế nhé. Quà bánh anh cũng chuẩn bị hết rồi. Sáng mai anh qua đón sớm. Thế nhé.

Nói xong Dũng tắt máy. Loan hơi sững sờ trước cái tin bất ngờ ấy. Dù yêu nhau cũng được gần 1 năm, hai người cũng tính tới chuyện lâu dài nhưng do công việc của Dũng là hướng dẫn viên du lịch nên đi quanh năm suốt tháng mà chưa có dịp dẫn cô về ra mắt. Trong lúc cô còn đang hồi hộp về cái tin bất ngờ này thì Hạnh đã kéo tay cô trêu chọc:

- Ây da. Tao có nghe lầm không nhỉ? Ngày mai có người về quê ra mắt mẹ chồng rồi cơ đấy? Tao còn cứ tưởng con bạn thân của tao ế rồi chứ. Thế mà cũng có thằng nó rước đi cho. Thế thì tí nữa mày phải trả tiền cà phê đấy nhé.

Trước thái độ châm chọc của bạn, Loan cũng đáp lại:

- Chuyện nhỏ. Mà tao hỏi này, mày kể cho tao nghe xem lần về ra mắt nhà lão Kiên như thế nào? Mọi chuyện có suôn sẻ không? Tao nghe nói là ở quê các cụ soi kĩ lắm đúng không?.

Nhắc đến chuyện về ra mắt nhà chồng Hạnh thoáng chút rùng mình, cô nhấp ngụm nước rồi mới bắt đầu kể:



Bây giờ cứ nghĩ đến hôm ra mắt nhà lão Kiên mà tao vẫn còn thấy hãi. Yêu nhau cũng hai năm rồi chứ có ít ỏi gì đâu. Một ngày đẹp trời lão ấy bảo về nhà ra mắt gia đình, tao gật đầu đồng ý ngay. Nói thật là lúc đấy tao cũng gà mờ như mày bây giờ, có biết đếch gì đâu. Yêu là yêu thôi, quan tâm quái gì những chuyện khác. Trước khi về, thấy mặt tao có vẻ căng thẳng hồi hộp, lão ấy còn ôm tao vào lòng mà thủ thỉ:

- Cục cưng của anh không phải căng thẳng làm gì. Bố mẹ anh hiền lành như cục đất ý mà. Các cụ lại còn quý người nữa. Biết em về các cụ mừng lắm đấy. Lần này về ra mắt cũng chỉ toàn người trong nhà thôi!.

Thế nhưng mày biết không, lúc về đến nhà hắn ta, tao bị sốc toàn tập luôn. Vừa loay hoay đẩy được cái cánh cổng gỗ ọp ẹp đi vào thì thế quái nào mà cái bản lề nó bung ra, một bên cánh cửa nghiêng hẳn ra rồi đập cốp vào đầu tao một cái đau điếng. Lão Kiên phải vất cả đống đồ đạc xuống đất để dựng cái cánh cổng lên, còn tao thì đau quá lên vôi đưa tay lên mà xoa đầu, đúng lúc ấy thì đã thấy cả đám người nhào từ trong nhà ào ra như ong vỡ tổ:

- Tôi bảo mà…vợ chồng chúng nó về chứ còn ai vào đây nữa!

- Kìa… kìa! Vợ chú Kiên về rồi

- Thằng Kiên nhìn ngu ngơ thế mà lại khá ra phết. Tán được con bé xinh đáo để. Cái mông lại còn nây nẩy ra thế kia cơ mà. Kiểu gì chả đẻ sòn sòn…

- Đâu… đâu… cháu dâu tao đâu...

Nói thực vừa nghe đến mấy câu ấy tao vừa thấy xấu hổ vừa tức lắm. Chả gì thì mình cũng là khách, vừa mới thò mặt vào nhà mà người ta đã soi mói, đánh giá như là đi mua con lợn ngoài chợ vậy. Lão Kiên thì cũng bất ngờ, mặt lão ấy cũng đần cả ra. Không ngờ việc lão ấy dẫn gấu về nhà lại được mọi người chú ý đến vậy. Nhưng mà đó mới chỉ là sự khởi đầu của chuyến đi kinh hoàng. Lúc ngồi ăn trưa thì tất cả các con mắt tò mò đều dõi theo từng cử chỉ của tao. Tao ngại quá nên có ăn được miếng nào đâu. Còn đang ngậm đầu đũa e thẹn thì một lát nhìn xuống mâm cơm đã hết sạch, chẳng còn lại một tí gì dính đĩa. Đã thế mấy người ngồi đấy còn quay sang tao hỏi:

- Cơm nhà quê có ngon không hả cháu?

Tao đành nở một nụ cười gượng, rồi khẽ trả lời:

- Dạ…Dạ ngon lắm ạ!

Nhưng trong đầu đang chửi thầm:

- Đã ăn được miếng quái nào đâu mà biết ngon hay không cơ chứ!

Tao đang nhăn nhó vì đói bụng thì đã bị mấy bà bác của lão Kiên kéo ra giếng rửa bát:

- Cô dâu mới ra ngoài rửa bát đi cho chân tay nó dẻo. Có gần chục mâm bát đũa chứ có nhiều nhặn gì đâu. Làm dần cho quen!

Thề với mày, nhìn gần chục mâm bát chất cao như cái đống rạ mà tao suýt vãi đái ra quần. Cứ tưởng chuyện các cô gái về ra mắt nhà chồng phải rửa bát chỉ có trong truyền thuyết. Thế đếch nào mà nó lại là sự thật, mà oái oăm thay tao lại là nhân vật chính trong truyền thuyết ấy mới đau chứ. Các bác nhà lão ấy đứng nhìn tao như nhìn voi trong sở thú, rồi trề môi ra:

- Dồi ôi! Cho ít nước rửa bát thôi, lãng phí thế, có tí bát mà",

- Có rửa mấy cái bát mà cũng phải đeo găng tay thế kia cơ á. Đúng là tiểu thư con nhà giàu

- Thảo nào, chân tay trắng nõn trắng nà thế kia, chắc ở nhà chả phải đụng tay đụng chân vào việc gì đúng không?.

Tao dù điên lắm nhưng trót bị lừa về đây nên bấm bụng diễn tiếp vở kịch là một đứa cô dâu tương lai ngoan hiền:

- Dạ không! Ở nhà cháu vẫn nấu cơm rửa bát mà!

Nhưng mà mấy bà ấy cũng chả vừa, đốp lại ngay:

- Gớm! Còn lâu cái bọn trẻ bây giờ chúng nó mới làm những việc ấy. Lười bỏ xừ! Có mà làm khối.

Đúng lúc ấy lão Kiên đi đái về qua, thấy tao nhăn nhó như khỉ ăn ớt thì sợ tao giận mà bỏ về nên ngồi xuống rửa bát cùng. Ấy thế mà lại thấy tiếng chanh chua của mấy bà kia cất lên:

- Chưa gì đã bắt đàn ông rửa bát thế này á! chết chết… hỏng hỏng … Không khéo lấy nhau về vợ nó lại cưỡi lên đầu lên cổ cho mà xem.

Lão Kiên nghe thấy thế thì cũng tái mặt, ghé vào tai tao thì thầm: các bác nhà anh toàn thế, hâm lắm, em cứ kệ đi!

Xong rồi lão ấy chạy thẳng một mạch vào nhà nói chuyện với mấy người họ hàng.

Còn chưa hết đâu nhá. Chả biết con em chồng tao nó chụp lén tao lúc nào. Thấy nó đăng ảnh tao bên đống bát đĩa lên facebook kèm một câu vô cùng sóc óc:

- Ông anh trai dẫn người yêu về ra mắt. Trông cũng tạm được nhưng chẳng ra gì, tiểu thư õng ẹo. Cũng định ra giúp một tay nhưng ghét không chịu được nên quên đi nhé! Còn lâu chị mới bước chân được qua cửa nhà này, đừng có mà lên mặt!

Loan chăm chú nghe con bạn thân kể chuyện. Càng nghe thì gương mặt xinh đẹp của cô ta càng lộ rõ sự căng thẳng. Lúc này Loan mới ngắt lời con bạn thân mà nói chen vào:

- Nghe mày kể mà tao sợ hết hồn. Tao chắc không chịu đựng giỏi như mày đâu. Nếu gặp phải trường hợp tương tự thì có khi vứt cả dép mà chạy thoát thân cũng nên ấy chứ.

- Chả hiểu cái thằng cha Kiên này nó bỏ bùa bỏ bả tao hay sao ý. Lúc ngồi rửa bát thì cũng ấm ức, đã mấy lần định đứng lên bỏ về. Ấy thế mà lúc thằng cha ấy nó ra sân giếng, nhòm nhòm ngó ngó không thấy có ai, nó hôn chụt vào má tao một cái rồi thì thầm: Yêu quá cơ! Cố chịu tí nhé. Tối anh dẫn ra bờ đê hóng mát rồi anh đền. Bố khỉ, nghe mỗi câu đấy mà tao lại xuôi ngay mới lạ chứ. Bây giờ nghĩ lại mới thấy ngày ấy mình dại.

- Hí hí. Ai bảo mày dại giai cho lắm vào. Mới nghe lão ấy rót mật vào tai mấy câu đã tớn hết cả lên cơ. Còn oán trách ai được nữa!

- Thôi đi bà. Sắp tới lượt bà rồi đấy. Mà dỏng tai lên mà nghe tôi dặn đây này. Nếu có gặp phải trường hợp tương tự thì cứ cố gắng mỉm cười rồi đi thẳng vào nhà ngồi nói chuyện với bố mẹ lão ấy. Mày chỉ cần nói đúng một câu thế này: “Cháu xin phép các bác ra về vì “cháu còn phải sang đám khác rửa bát nữa”. Rồi cắp đít đi thẳng cho tao. Mình phải dằn mặt nhà lão luôn. Thế cho nhanh. Chưa về làm dâu mà đã bị coi như osin thế này thì xác định là chỉ làm osin cả đời cho nhà lão ấy thôi.

- Bố con ranh này. Mày xui tao thế nhỡ người ta đốp vào mặt: “Không dám. Mời cô lại nhà”. Thế thì có phải là chết tao không!

- Hí hí. Mày cứ chê tao dại giai nhưng mà mày cũng có kém gì đâu. Thôi mà tao phải về để đón con bé nhà tao đây. Nó học thêm xong rồi. Nhớ giữ lời, trả tiền cà phê cho tao đấy nhé.

Nói xong Hạnh xách túi đứng dậy, không quên ghé vào tai thì thầm với Loan:

- Lúc nào mà bực quá thì bảo lão Dũng dẫn ra đê mà hóng mát nhé. Cảm xúc lắm đấy! Còn cái gì mà không biết thì cứ alo cho tao! Không phải ngại!

Loan thừa hiểu ngụ ý trong câu nói của con bạn. Cô đỏ bừng mặt, ngồi xuống uống nốt cốc nước để lấy lại bình tĩnh rồi thanh toán tiền ra về.

…..

Đúng như hẹn, sáng sớm hôm sau Dũng ghé nhà Loan sớm để đón cô về quê. Khi vừa thấy bóng Loan đi xuống, Dũng đã trêu:

- Hôm nay về ra mắt mẹ chồng có khác. Nhìn xinh thế.

Loan khẽ lườm người yêu một cái rồi vênh mặt lên nói:

- Em lúc nào chẳng xinh. Anh có phúc lắm mới yêu được em đấy nhé!

- Hì hì. Xin mời người đẹp lên xe!

Loan khoác cái balo nhỏ đựng mấy bộ quần áo lên lưng rồi leo lên xe, ôm Dũng thật chặt từ đằng sau.

Loan và Dũng yêu nhau cũng được gần một năm rồi. Loan là một cô gái xinh đẹp, sinh ra ở vùng quê lúa Thái Bình. Sau khi học hết phổ thông cô lên Hà Nội học đại học và bám trụ lại đây làm việc. Dũng thì sinh ra ở một ngôi làng nhỏ thuộc mảnh đất Ba Vì.

Sau hơn một tiếng đồng hồ vi vu trên con xe Sh mới cáu cạnh, cả hai cũng về tới nhà Dũng. Miệng Dũng lúc nào cũng nói bố mẹ cậu rất hiền lành, quý người nhưng Loan vẫn không tránh được tâm trạng hồi hộp lo lắng. Cứ nghĩ tới câu chuyện ra mắt nhà chồng của con Hạnh kể hôm qua thì cô cũng thấy sởn cả gai ốc.

Ấy thế nhưng khi về tới nhà của Dũng thì cô lại thở phào nhẹ nhõm. Nó hoàn toàn khác với những gì mà con Hạnh đã phải trải qua. Cổng nhà Dũng đã mở sẵn, con xe SH cứ thế lao thẳng vào tới tận sân. Vừa dừng xe lại thì một mùi hương thoang thoảng của hoa Ngọc Lan đã bay vào mũi làm cho Loan thấy dễ chịu. Trong phút chốc, Loan cứ nghĩ sẽ có cả một đoàn người nhao nhao chạy ra dò xét như lời cô bạn thân mình kể, nhưng chẳng phải. Từ trong nhà hai người cũng trạc tuổi bố mẹ cô bước ra, Loan đoán là bố mẹ Dũng. Còn chưa để Loan và Dũng nói gì, bà Mộc – mẹ Dũng đã đon đả lên tiếng:

- Các con về rồi đấy hả. Đi rửa chân tay rồi vào nghỉ ngơi cho mát. Khổ thân hai đứa, hôm nay về đúng ngày trời nắng rõ to!

Dũng nắm tay Loan tới trước mặt bố mẹ mà giới thiệu:

- Thưa bố mẹ. Đây là Loan. Hôm nay con đã hoàn thành nhiệm vụ dẫn cô con dâu xinh đẹp về cho bố mẹ rồi đấy nhá!

Loan khẽ cất tiếng chào với vẻ ngượng ngùng:

- Con chào hai bác.

Bố mẹ Dũng cũng tươi cười rồi gật đầu. Ông Bảo quay sang giục cậu con trai:

- Thằng Dũng dẫn em nó ra giếng rửa mặt cho mát rồi vào nhà nghỉ ngơi. Trà xanh mẹ mày vừa mới pha rồi đấy.

Dũng nắm tay Loan kéo đi ra giếng. Ông Bảo cũng trở vào nhà. Bà Mộc còn lán lại một lát, nhìn khắp lượt cô con dâu tương lai rồi nở nụ cười mãn nguyện bước vào nhà theo chồng. Vừa đi Dũng vừa khẽ thì thầm vào tai người yêu:

- Em thấy anh nói có đúng không? Bố mẹ anh vừa hiền lành lại quý người lắm. Vừa nhìn thấy em hai cụ đã cười tít hết cả mắt vào rồi đấy!

Loan khẽ gật đầu đồng ý!

Ra đến giếng, Dũng kéo gầu nước lên đổ ra chậu rồi quảng cáo:

- Nước giếng nhà anh vừa mát vừa ngọt nhất làng này đấy. Em mà tắm bằng nước giếng này thì anh đảm bảo chưa hết tuần trăng mật thì da em còn trắng mịn hơn cả Ngọc Trinh nữa nhé.

Loan cúi mặt xuống chậu nước mà rửa mặt. Quả là Dũng nói không sai, nước giếng nhà cậu trong vắt, mát lạnh. Bao nhiêu mệt nhọc, lo lắng trong đầu Loan cũng tan biến hết. Rửa mặt xong cô còn lôi chiếc gương lược trong cái túi xách ra mà trang điểm lại một chút rồi mới cùng người yêu bước vào nhà.

Thái độ chân thành cởi mở của vợ chồng ông Bảo làm cho Loan thấy có ấn tượng rất tốt về bố mẹ chồng tương lai. Ông bà Bảo cũng có cảm tình rất tốt với cô con dâu tương lai vừa xinh đẹp lại vừa khéo léo. Câu chuyện của bốn người diễn ra hết sức vui vẻ. Đến gần trưa thì bà Mộc mới nhớ ra một việc quan trọng:

- Mải nói chuyện mà quên khuấy đi mất. Cũng sắp trưa rồi đấy. Hai đứa dẫn nhau sang bên bác cả chơi cho biết nhà biết cửa, rồi tiện thể thắp hương cho các cụ luôn. Khi nào về thì mời hai bác sang ăn cơm nhé! Hôm qua bố mẹ cũng có nói trước với hai bác rồi đấy!

Nói xong bà Mộc quay qua phía ông Bảo:

- Ông với tôi đi xuống bếp tranh thủ làm thịt con gà để trưa nay cả nhà mình ăn!

Loan định lấy lòng mẹ chồng tương lai lên vội nói:

- Hai bác cứ nghỉ ngơi đi. Để cháu với anh Dũng thịt gà cho. Ai lại để hai bác vất vả thế được!

Nghe thấy những lời thốt ra từ miệng của Loan làm cho bà Mộc thấy mát lòng mát dạ, bà khấp khởi mừng thầm vì cho rằng mình sắp có được cô con dâu ngoan hiền, bà vội xua tay:

- Hai đứa cứ dẫn nhau đi chơi cho biết anh biết em. Có nhiều nhặn gì đâu, thịt mỗi con gà rồi làm mâm cơm thôi mà, hai bác chỉ một loáng là xong ngay!

Ông Bảo cũng nói thêm vào:

- Bác gái nói đúng rồi đấy. Chả mấy khi hai đứa về quê. Cứ tranh thủ đi chơi cho biết!

Dũng lấy một gói quà bánh rồi kéo Loan đi:

- Mẹ anh là chuyên gia thịt gà rồi. Chúng mình có ở nhà cũng chỉ làm bận tay bận chân các cụ thôi!

Loan chào ông bà Bảo rồi đi theo người yêu. Vì nhà bác cả Mạnh ở cùng làng nên Dũng dẫn Loan đi bộ vừa để ngắm cảnh làng, cậu cũng có ý khoe với mọi người cô người yêu xinh đẹp. Ra tới đường, người làng thấy Dũng đi với Loan thì ai cũng dừng lại hỏi:

- Cậu Dũng dẫn người yêu về ra mắt đấy hử? Người ở đâu mà xinh thế? Cưới nhanh cho chúng tôi còn ăn cỗ nhé!

Thấy người ta khen người yêu mình, Dũng thích lắm, cậu cứ cười tít cả mắt rồi cũng vui vẻ trả lời lại:

- Vâng ạ. Hôm nay cháu dẫn người yêu về chơi. Chúng cháu cũng sắp cưới rồi, các ông các bà cứ mài răng đi là vừa nhé.

Những lời khen của dân làng làm cho Loan đỏ ửng mặt lên vì ngượng. Cô cũng khẽ cúi đầu chào họ rồi khép nép đi bên cạnh Dũng. Được một lúc thì hai người đi qua một cái ao ven đường. Một tiếng “Bõm” rất to vang lên làm cả hai giật mình. Loan ngó xuống chỗ phát ra tiếng động vừa nãy thì thấy có mấy con cá to như bắp chân, đen trùi trũi như cái tàu ngầm nổi lên đớp bèo. Loan kéo tay người yêu hỏi để xua đi cả giác ngượng ngùng:

- Anh ơi, cá ao này người ta cho ăn gì mà nó to nhỉ? Cái mồm nó há ra mà thấy phát khiếp!

Dũng cười hề hề, nửa đùa nửa thực:

- Cá ở ao này thuộc về căn nhà ma đấy. Cá ma đấy. Chẳng biết chúng nó chui ở đâu ra. Chẳng ai chăm sóc chúng nó đâu, thế mà chúng nó cứ lớn nhanh như thổi. Con nào con nấy to như bắp chân người lớn. Nhưng mà dân làng này chẳng ai dám bắt đâu!

Nghe lời người yêu nói mà Loan thấy tò mò. Không ngờ một mảnh đất bây giờ đã thuộc về thủ đô rồi mà vẫn còn tại những điều kì bí như vậy. Cô đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy cái ao rất rộng. Có khi phải tới 5 sào Bắc Bộ. Xung quanh ao là một mảnh đất hoang khá vuông vắn, cây cỏ um tùm. Xa xa, dưới tán cây cối rậm rạp trong vườn thấp thoáng có một ngôi nhà cấp bốn bỏ hoang, mái đã đổ sập. Thấy khung cảnh hoang vu rờn rợn, Loan định quay mặt đi tiếp thì bỗng cô sợ thót tim khi thấy bên bờ ao, dưới gốc cây hoa hòe cổ thụ có một người đàn ông ăn mặc theo kiểu người Tàu, giống như trong mấy bộ phim cổ trang trên ti vi. Người đó tóc kết đuôi sam, khuôn mặt xám ngoét đang nhìn cô chằm chằm. Không hiểu sao, vừa nhìn thấy ánh mắt của người đó thì Loan thấy lạnh dọc sống lưng, cô vội quay đi, mồ hôi vã ra như tắm. Loan kéo tay người yêu lại rồi nói với giọng run run:

- Anh…anh ơi? Ở đây có người Hoa sinh sống à?

Nói xong cô nhìn thẳng vào mắt người yêu như mong muốn chờ đợi câu trả lời là có. Dũng thì ngạc nhiên, không hiểu tại sao người yêu lại hỏi một câu kì quặc như thế, cậu cười cười:

- Không. Ở đây toàn người Việt. Lấy đâu ra người Hoa. Mà tại sao em lại hỏi thế?

Câu trả lời của Dũng làm cô thấy rùng mình. Cô nói với giọng run rẩy, ngắt quãng:

- Anh ơi…anh…em vừa nhìn thấy một người Hoa ở kia… hắn ta nhìn em chằm chằm…giống như hắn ta muốn ăn tươi nốt sống em vậy… khiếp lắm…

Nói xong cô lấy hết can đảm nhìn về hướng gốc cây hòe rồi chỉ tay ra hiệu cho người yêu biết. Dũng cũng nhìn theo hướng tay của Loan. Nhưng cậu chẳng thấy có ai ở đó. Cả Loan cũng há mồm ngạc nhiên, dưới gốc cây hòe sát bờ ao bây giờ lại chẳng còn thấy bóng người Hoa kia nữa. Chỉ thấy cỏ cây quanh đó đang khẽ rung rinh theo cơn gió nhẹ. Dũng nghĩ là Loan có ý trêu mình, vì cậu biết Loan là một cô gái rất thông minh sắc sảo và cũng hay bông đùa, nên cậu cũng cố tình trêu lại:

- Không phải người đâu…ma đấy…anh chả vừa bảo với em là mảnh đất này nhiều ma lắm hay sao!

Dù sợ hãi nhưng Loan cũng nhận ra giọng nói bông đùa của Dũng, nếu như bình thường thì có khi cô đã cho cậu mấy cái bạt tai, nhưng lúc này do đang hoang mang sợ hãi nên cô chỉ muốn nói như thanh minh:

- Em không đùa đâu…em vừa nhìn thấy một bóng người dưới gốc cây hòe bên bờ ao thật mà!

Lần này thì Dũng nhận ra giọng nói của Loan đã lạc hẳn đi, cậu cảm nhận được cả người của Loan đang run rẩy vì sợ hãi chứ không có vẻ gì giống như cô ấy đang bông đùa. Dũng biết nếu mình trêu thêm vài câu nữa có khi cô ấy sẽ òa lên khóc nên quay sang dỗ dành:

- Em cứ khéo tưởng tượng, nhìn gà hóa cuốc. Làm gì có ai ở dưới gốc cây hòe đâu. Chắc là mình đang đi ngoài nắng, khi nhìn vào bóng râm thì bị hoa mắt thôi. Thôi mình đi tiếp đi, đứng đây nắng quá!

Nói xong cậu nắm lấy bàn tay đang run rẩy của người yêu kéo đi. Vừa đi cậu vừa giới thiệu cho Loan nhà này nhà kia trong xóm để cô quên đi chuyện vừa nãy. Chẳng mấy chốc cả hai đã tới nhà bác cả Mạnh. Trước khi đẩy cổng vào, Dũng dừng lại bảo Loan:

- Tới nhà bác cả rồi. Tươi tỉnh lên nào. Vừa nãy anh chỉ định đùa em một tí cho vui thôi!

Loan gượng cười, cô cố gắng xua đi hình ảnh về bóng người bí ẩn mà cô vừa nhìn thấy bên bờ ao. Hai bác của Dũng cũng là những người rất chất phác, vui vẻ. Sau khi thắp hương xong, cả hai ngồi nói chuyện thêm một lúc thì xin phép đi về, không quên mời vợ chồng bác cả sang ăn cơm. Thế nhưng chỉ có bác Mạnh trai sang, bác gái phải ở nhà canh đàn lợn đẻ nên không sang được. Lúc về qua cái ao và căn nhà hoang, Loan cố gắng nhìn thẳng vào giữa đường, sự lo lắng hiện rõ trên khuân mặt. Dũng tinh ý thấy thế nên cũng tiến đến nắm tay người yêu, bác Mạnh không hiểu, cứ ngỡ là bọn trẻ còn đang mặn nồng nên chỉ tủm tỉm cười mà cũng không nói gì!

Ba bác cháu vừa về tới nhà thì ông Bảo cũng bưng lên một mâm cơm thịnh soạn, năm người ngồi ăn uống với nhau rất vui vẻ, không quên tính toán cho một đám cưới trong tương lai gần của Loan và Dũng.

Sau bữa cơm, Loan bưng mâm bát ra sân giếng rửa. Bà Mộc cũng đi theo sau. Loan thấy mẹ chồng tương lai cũng xắn tay áo vào rửa bát cùng thì cũng ái ngại:

- Bác cứ vào nhà uống nước đi ạ. Có mâm bát cháu chỉ rửa một loáng là xong thôi ạ!

- Cứ kệ cánh đàn ông uống chè với nhau cho thoải mái. Nhiều bát đũa, xoong nồi thế này, một mình cháu rửa thì bao giờ mới xong!

bà Mộc và cô con dâu tương lai có vẻ hợp nhau lắm, cứ nói chuyện ríu ra ríu rít. Bỗng nhiên Loan chợt nhớ ra những gì Dũng kể về cái ao và căn nhà hoang có ma. Loan dè dặt hỏi bà Mộc:

- Bác ơi cho con hỏi, cái căn nhà hoang mà có cái ao cá rất rộng trên đường sang nhà bác cả có ma đúng không ạ!

- Đúng rồi đó con, cái mảnh đấy độc lắm, không ai ở được đâu. Mà sao con biết.

Loan ấp úng một lúc mới nói:

- Sáng nay trên đường đi sang nhà bác cả, lúc đi qua cái ao đó con thấy có nhiều cá to quá nên đứng lại xem. Lúc đảo mắt xung quanh thì con thấy có một người đàn ông ăn mặc theo kiểu người Hoa giống như trong phim ý, người ấy cứ nhìn con chằm chằm. Chả hiểu sao vừa thấy ánh mắt người ấy nhìn con mà con bất giác thấy rùng mình, lông tay lông chân dựng đứng cả lên, con sợ hãi gọi anh Dũng thì người đó đã biến đi đâu mất. Anh Dũng còn cứ cười con, bảo là con nhìn gà hóa cuốc!

Nghe cô con dâu tương lai nói thế, mặt của bà Mộc biến sắc, trở nên xám ngoét, cái bát đang cầm trên tay rơi xuống nền giếng đánh xoảng một cái. Loan sợ hãi lay người bà Mộc:

- Bác…bác sao thế…?

Nghe tiếng bát vỡ, Dũng từ nhà chạy ra, bà Mộc cố giữ vẻ bình tĩnh rồi nói với con trai:

- Mẹ trượt tay đánh rơi cái bát thôi. Không có gì đâu. Con vào nhà đi.

Dũng nghe mẹ nói thế thì cũng đi vào nhà. Bà Mộc đợi Loan nhặt những mảnh bát vỡ vất vào trong cái thùng rác cạnh đó rồi kéo cô ngồi xuống cái ghế đá dưới gốc cây Ngọc Lan cạnh đó. Giọng bà run run:

- Có đúng là con nhìn thấy kẻ đó không?

Loan thấy mặt bà Mộc biến sắc, lại kéo cô ra đây thì cũng biết là có chuyện gì đó bất thường nên cũng thật thà trả lời:

- Vâng. Rõ ràng là con nhìn thấy một người ăn mặc theo kiểu người Hoa đứng dưới gốc cây hoa hòe lớn cạnh bờ ao.

Bà Mộc nhắm mắt lại, niệm “A Di Đà Phật” một hồi rồi mới mở mắt ra nói với Loan.

- Bác cũng hy vọng là con bị hoa mắt nên nhìn nhầm. Lúc hai đứa đi sang nhà bác cả thì do vui quá mà bác lại quên mất không dặn thằng Dũng dẫn con đi lối khác, tránh xa cái mảnh đất độc ấy ra.

Rồi không đợi cô con dâu tương lai phải hỏi thêm, bà Mộc cứ thế kể về lai lịch mảnh đất đó:

- Cái ao mà con khen là có nhiều cá to ấy, thực ra chẳng có ai thả cá ở cái ao ấy đâu, thế mà chẳng hiểu sao nó ở đâu ra mà càng ngày càng nhiều. Con nào con nấy to như đứa trẻ con, đen trùi trũi như cái tàu ngầm. Người làng đoán già đoán non rằng, có lẽ do cái ao ấy có mạch nước ngầm thông ra con sông Hồng gần đó nên cá từ ngoài sông theo vào, rồi cứ thế lớn nhanh như thổi. Dù nhìn thấy cá to, nổi lập lờ ở trên mặt nước, ấy thế nhưng dân làng này chẳng ai dám bắt lên mà ăn đâu. Người ta bảo đấy là cá ma, ăn vào kiểu gì cũng chết người.

Nghe những lời từ miệng bà Mộc nói ra làm cho tóc gáy của Loan dựng đứng cả lên, da gà da vịt nổi lên rần rật. Dừng lại một chút bà Mộc lại chắp hai tay lại như tư thế niệm Phật rồi kể tiếp:

- Chuyện về cái ao đấy thì nhiều lắm. Mỗi người nói một kiểu. Hồi xưa còn sống ma ông giáo Kính là người hay chữ nhất làng này, lại biết qua một chút phong thủy thì ông ấy bảo là:

“Cái ao ấy không bình thường đâu! Nó là rốn rồng đấy. Ai mà nhìn thấy ao xoáy nước thì nhớ nhắm mắt lại và niệm Nam Mô A Di Đà thì sẽ không gặp tai ương”.

Chẳng ai trong làng này hiểu về phong thủy nên không biết lời ông cụ nói đúng tới mức nào, nhưng đúng là thỉnh thoảng khi nước sông Hồng dâng cao thì thấy ở giữa ao có một mạch nước đùn lên, trông xa cứ như mặt nước đang sôi lên ùng ục vậy. Nhưng cũng có người thì lại bảo là ngày xưa chỗ cái ao này vẫn là lòng sông Hồng.

Có một thương nhân người Tàu đến vùng này buôn bán, không may ngã xuống sông rồi chết ở đó. Trải qua hàng trăm năm mà hồn vía hắn ta vẫn không siêu thoát được nên cố tình chiếm giữ mảnh đất này như là nhà của hắn. Hễ ai đến ở thì cứ khi nào màn đêm buông xuống là hắn ta lại hiện về rồi dọa nạt mà đuổi những người đang sống ở trên mảnh đất ấy đi. Ai mà ương ngành thì hắn ta còn bóp cổ, bịt mũi đến nỗi không thở nổi, cuối cùng chẳng ai dám bám trụ lại mảnh đất đó nữa.

Không biết con có nhìn thấy không, nhưng ở trên mảnh đất đó vẫn còn có một căn nhà cấp bốn bỏ hoang, mà bây giờ nó đã sập cả mái, rêu cỏ mọc tùm lum lên cả bốn bức tường rồi. Ngôi nhà đó vốn thuộc về một tay giang hồ. Ngày còn thanh niên, hắn phiêu dạt nên Hà Nội rồi cầm đầu một đám du thủ du thực, chuyên đi bảo kê ở chợ Đồng Xuân. Ấy thế nhưng được một thời gian thì băng nhóm của hắn thất thời, bị những băng nhóm khác mới nổi lên chèn ép, đánh bật khỏi khu ấy. Sau một lần bị băng đảng khác đánh cho thừa sống thiếu chết thì lão ta đâm ra chán cảnh đâm thuê chém mướn nên bỏ về làng sinh sống.

Nhưng mà căn lều nhỏ của nhà hắn năm xưa bên vệ sông đã bị lở xuống dưới sông mất rồi nên hắn ta dẫn vợ con đến mảnh đất ấy để ở. Sinh ra ở làng này nên hắn ta cũng chẳng lạ gì những lời đồn thổi liên quan đến mảnh đất độc ấy nữa. Có người tốt bụng khuyên hắn ta nên tìm mảnh đất khác để ở thì hắn ta chỉ cười nhăn nhở:

“Người mới giết được người, ma quỷ thì làm được gì”.

Do có chút vốn liếng sau bao năm sống bằng nghề đâm thuê chém mướn, lão phát quang cây cối rồi thuê một đội thợ ở nơi khác đến để xây một căn nhà cấp bốn. Do có tiền nên căn nhà xây nhanh lắm, chẳng bao lâu đã hoàn thành. Ấy thế nhưng khi nhà xây xong, gia đình hắn chuyển hẳn vào ở thì bóng ma người Tàu kia đêm nào cũng hiện về quấy nhiễu, thậm chí nửa đêm nó còn dựng cả giường nhà hắn ta dậy. Rồi không bao lâu sau, vào một đêm giông gió tối giời, dân làng ngạc nhiên khi thấy cả nhà hắn ta bồng bế nhau chạy ra khỏi căn nhà ấy.

Từ đêm đó không thấy gia đình hắn ta quay lại nữa, nghe nói đã bỏ đi vào vùng kinh tế mới ở Lâm đồng. Còn lý do tại sao gia đình hắn ta phải bỏ đi lúc nửa đêm thì có người trong làng nói rằng, họ gặp gia đình hắn đợi xe ngoài quốc lộ, vợ hắn kể sơ qua là đêm ấy hắn ta bị con ma người Tàu dụ ra ngoài vườn rồi tự mình treo cổ lên cây, may mà cô vợ đi đái đêm nên mới cứu được.

Giọng bác trưởng vang lên làm ngắt quãng câu chuyện của bà Mộc:

- Hai mẹ con nghỉ nhé. Tôi về chợp mắt đây. Nay có cháu dâu về chơi vui quá nên uống hơi nhiều!

Bà Mộc và Loan đứng dậy chào lại:

- Vâng. Thế bác lại nhà nhé!

Ông Mạnh quay đi rồi thì bà Mộc quay sang phía Loan nói tiếp:

- Bác kể sơ qua để cho con biết về lai lịch mảnh đất ấy độc ấy, để lần sau con biết đường mà tránh đi thôi. Khi nào mà bắt buộc phải đi qua thì cứ làm như lời các cụ dặn, cho củ tỏi vào túi cho yên tâm con nhé.

Loan khẽ gật đầu vâng dạ rồi tiến đến rửa nốt đống bát đĩa còn đang ngổn ngang trên sân giếng, Bà Mộc cũng ngồi xuống rửa cùng con dâu tương lai, nhưng kể từ lúc đó, trong đầu Loan đã xuất hiện một nỗi sợ mơ hồ về bóng người bí ẩn dưới gốc hoa hòe mà đã nhìn cô chằm chằm.

Buổi chiều hôm đó có mấy người hàng xóm biết Dũng mang người yêu về ra mắt nên cũng sang chơi. Ai đến bà Mộc cũng cười toét mồm ra giới thiệu:

- Con dâu tương lai nhà tôi đấy. Các bác mài răng đi chuẩn bị ăn đến ăn cỗ cưới của các cháu nhé!

Lời đáp lại của những người hàng xóm làm cho bà Mộc hết sức nở mũi:

- Nhất nhà bà Mộc rồi đấy nhé. Có được cô con dâu xinh như hoa hậu thế này thì còn gì bằng. Tí nữa dẫn cháu sang nhà tôi chơi nhé!

- Thằng Dũng khéo chọn quá bà nhỉ? Người đâu mà xinh thế không biết. Cưới nhanh còn cho chúng tôi ăn cỗ nhé.

Dũng cũng cười tít mắt, Loan thì ngại ngùng, mặt đỏ ửng lên.

Danh Sách Chương

Nhận xét Box