Ánh mắt sâu thẳm của Mạnh Trưởng Lăng nhìn chú vào A Nhuyễn,
im lặng không nói.
A Nhuyễn lo lắng vịn vào tường chầm chậm đứng lên kéo mình vào
dưới tầm mắt anh, hít sâu một hơi, cô ra dấu với anh: "Em yêu anh, rất yêu
anh, nên em mới chịu mọi đau khổ để được ở bên anh, nên em thực sự cũng rất yêu
hai con của chúng ta, trước đây, là do em nông nổi, anh tin em một lần nữa có được
không?"
Cô kiễng chân hôn vào khuôn cằm cương nghị của anh như để lấy
lòng, bất ngờ, anh cúi đầu xuống, hai tay vòng qua tấm lưng ong của cô, đôi môi
bắt lấy môi của cô, giống như nhiều lần trước, một cái hôn sâu.
Không được bao lâu, A Nhuyễn thở hổn hển, cả người cô nằm gọn
trong vòng tay của Mạnh Trường Lăng, thái độ dịu dàng của anh làm cho cô thấy một
tia hi vọng, đôi mắt cô nhìn chăm chú vào anh.
Ngón tay của anh rơi xuống môi cô, "Ngày mai đưa em đi
viện khám thai, sau đó sẽ cởi trói cho em."
Ánh mắt A Nhuyễn sáng lên, lộ rõ vẻ vui mừng, chưa kịp nghĩ
gì đôi tay đã ra hiệu một câu hỏi mà cô luôn muốn hỏi trước đây: "Anh yêu
em không?"
Cô thấy đôi mắt đen láy của Mạnh Trường Lăng sâu hút, đôi môi
mỏng mím nhẹ, cả người rơi vào sự tĩnh lặng hiếm thấy.
Trong lúc cố nín thở chờ đợi, một hồi chuông điện thoại đập
tan không khí yên lặng, Mạnh Trường Lăng bắt đầu nghe điện thoại, "Được,
anh sẽ qua ngay."
Là điện thoại của Chương Tố Cẩm.
Dường như có một chậu nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống
người A Nhuyễn, đầu óc cô bỗng tỉnh táo trở lại.
Có phải cô bị những lời nói điên rồ đố kỵ của ChươngTố Cẩm làm
đần độn rồi chăng?
Anh ta đã kết hôn với người đàn bà khác, cô còn ngốc nghếch
chờ đợi gì nữa?
Cho dù giờ nhận được câu trả rằng anh ta có yêu cô đi chăng
nữa, Mạnh Trường Lăng cũng không thể cưới con câm như cô làm vợ, trước đây anh
ta đã nói như vậy, vậy thì cô còn ảo tưởng gì nữa?
Một nụ cười đau khổ hiện lên trên khóe môi.
Mạnh Trường Lăng nhìn cô một cái, rồi kéo cô đến cạnh giường,
"Em không được suy nghĩ lung tung, các con cần em giữ tâm trạng tốt."
Câu nói này làm cho nước mắt cô bỗng lã chã như mưa.
Anh ta hiểu hết, hiểu hết hoàn cảnh của cô, hiểu rõ cô không
cam tâm, hiểu rõ cô bị áp bức, bị lăng mạ, nhưng anh vẫn ngang ngược giữ cô ở lại,
bắt cô sinh con cho anh.
Tại sao?
Chương Tố Cẩm nói đã tìm thấy người đàn bà khác có thể sinh
con cho anh, đổi sang người khác không được sao?
Anh kéo cô về giường, tự tay trói tay chân cô, "A Nhuyễn,
ngày mai anh sẽ đến thăm em."
Anh đi, đi về với vòng tay của người đàn bà khác.
Vốn tưởng không còn hy vọng gì nữa, nhưng nghĩ đến việc anh
từng đối xử tốt với cô và những lời Chương Tố Cẩm nói, trong lòng cô lại rối như
tơ vò.
Cô hận bản thân kém cỏi, hận muốn chết đi, nhưng đâu có cách
gì, cô vẫn không thể ngừng yêu anh, như một kẻ ngu dại.
Một đêm trằn trọc khó ngủ, cuối cùng cũng sang ngày hôm sau,
sau bữa sáng, Mạnh Trường Lăng đến, tự tay cởi trói tay trói chân cho cô, đỡ cô
đi lại, vận động cho giãn gân cốt, sau đó đưa cô đi bệnh viện khám thai.
Sau khi khám thai, không khí trở nên kỳ lạ đến dị thường.
Bác sỹ Tống người luôn phụ trách khám thai cho A Nhuyễn, gương
mặt rầu rĩ, nói với Mạnh Trường Lăng đang đợi ở ngoài: Lăng thiếu, tôi rất tiếc."
Cặp lông mày dài của Mạnh Trường Lăng nhếch lên, trở nên nóng
nảy, "Sao vậy?"
Bác sỹ Tống với bộ dạng thấp thỏm bất an.
"Song thai của cô Nguyễn bị dị tật...... hai thai nhi cùng
chung một quả tim, không có khả năng sống sót."
Mạnh Trường Lăng loạng choạng, thân hình cao lớn cũng nghiêng
ngả, một lúc rồi mới đứng vững lại được, "Ông nói gì?"
Anh nghi ngờ mình ảo giác, con của anh và A Nhuyễn sao có thể
dị dạng? Sao có thể không sống nổi?"
Bác sỹ Tống lộ rõ vẻ bất lực, "Tuy xác suất dị tật là rất
thấp, nhưng không may lại xảy đến với cô Nguyễn."
Nhận xét Box